XtGem Forum catalog
Mong ước lâu bền - Trúc Âm

Mong ước lâu bền - Trúc Âm


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 108 đánh giá )

Mong ước lâu bền - Trúc Âm - Chương 29

↓↓

Cảm giác lo lắng bao trùm Khả Nhi. Cô bán tín bán nghi hỏi: -Sao bác biết chuyện này?

bạn đang xem “Mong ước lâu bền - Trúc Âm” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Hoa Chỉ Huyên thản nhiên: -Ta vốn định tìm mẹ cô nói chuyện nên đã cho người thăm dò tình hình, vô tình biết được bà ấy đang lâm bệnh nặng. Thế nên ta không nỡ làm phiền!


Khả Nhi chạy như bay ra khỏi phòng làm việc.


-Khoan đã!- Hoa Chỉ Huyên đi ra theo, đặt tờ danh thiếp vào tay Khả Nhi: -Một tờ danh thiếp cũng chẳng tốn bao nhiêu diện tích, cứ giữ lấy đề phòng. Biết đâu trong lúc cấp bách tôi có thể giúp gì đó cho cô!


Trở về phòng, Khả Nhi lập tức gọi điện thoại về nhà. Không có ai nghe máy. Cô gọi điện liên tục mà vẫn không có người nhấc máy.


Diệp Phi nhắc nhở: -Khả Nhi, bình tĩnh lại, nghĩ kĩ xem ngoài người nhà ra còn có ai có thể liên lạc được không?


Diệp Phi vừa nhắc Khả Nhi lập tức nhớ ra bố mẹ Tương Vũ. Cô vội vàng bấm số của chú Triệu Vĩnh Niên. Nhận được điện thoại của Khả Nhi, Triệu Vĩnh Niên vô cùng ngạc nhiên: -Khả Nhi, cuối cùng cháu cũng biết chuyện mẹ cháu bị ốm rồi.


-Chú Triệu- Khả Nhi run rẩy đến mức không nắm chắc được điện thoại: -Bệnh tình của mẹ cháu ra sao?


-Nếu như có thời gian thì cháu cố gắng về thăm mẹ đi. Mặc dù mẹ cháu cứ không muốn để cho cháu biết, nhưng tốt nhất vẫn nên về gặp mẹ, tránh để sau này phải hối tiếc.


Mặc dù Triệu Vĩnh Niên nói rất khéo léo nhưng Khả Nhi cũng hiểu được mức độ bệnh tình của mẹ. Cái ống nghe trong tay Khả Nhi rơi bộp xuống đất, cơn chóng mặt khiến cho cô không thể đứng vững.


Diệp Phi dìu Khả Nhi, hốt hoảng hỏi: -Khả Nhi, mẹ của cậu...


-Tớ phải về nhà!- Khả Nhi hoảng loạn lật tung đồ đạc tìm ví tiền: -Tớ phải lập tức về nhà!


-Cậu ngồi xuống trước đã...- Diệp Phi ấn cô ngồi xuống giường: -Cậu thế này đừng bảo về nhà, mà ngay cả ra ga tàu cũng không đi nổi đâu!


Khương Lan nắm chặt lấy tay Khả Nhi: -Đừng hốt hoảng, để bọn tớ giúp cậu thu dọn hành lí đã!


Hà Mạn Tuyết nói: -Bây giờ tớ đi mua vé tàu chuyến sớm nhất cho cậu!


Ngay cả Tang Lệ Na bình thường vốn có quan hệ không tốt với Khả Nhi cũng rót một cốc nước đưa cho cô: -Cậu bình tĩnh lại, càng hoảng càng dễ làm hỏng việc.


Dưới sự giúp đỡ của bạn bè, Khả Nhi đã lên chuyến tàu nhanh nhất tối hôm ấy. Lúc xuống tàu đã là 10 giờ sáng hôm sau. Khả Nhi vội vàng đi thẳng vào bệnh viện.


Phần lớn các bác sĩ, y tá ở trong viện đều quen biết Khả Nhi. Dưới sự chỉ dẫn của họ, Khả Nhi nhanh chóng tìm được phòng bệnh của mẹ. Đang định đẩy cửa bước vào, Khả Nhi đã nghe thấy giọng nói yếu ớt của mẹ: -Mẹ à, bệnh của con không có thuốc chữa, đừng lãng phí tiền bạc nữa làm gì. Mẹ lớn tuổi rồi, Khả Nhi lại đang đi học, dù gì cũng phải để lại chút tiền mà sống chứ!


Bà ngoại nghẹn ngào: -Gia đình ta từ xưa đến giờ chưa từng làm điều ác, tại sao ông trời không có mắt, mẹ già như vậy rồi sao không lấy mạng của mẹ trước đi!


-Mẹ, con xin lỗi, con không chăm sóc được mẹ lúc về già, còn làm cho mẹ phải đau buồn vì con!- cơ thể Tần Tuyết Liên suy nhược vô cùng, nói được có vài câu mà đã thở không ra hơi: -Cũng may là Khả Nhi hiểu chuyện, sau này nhất định nó sẽ hiếu thuận với mẹ. Chắc con khó qua được hết tháng này, mẹ đừng nói gì với Khả Nhi, để cho nó...- Tần Tuyết Liên bỗng im bặt khi nhìn thấy bóng người đứng ngoài cửa.


Khả Nhi dựa người vào tường, hành lí trên vai rơi phịch xuống đất. Cô mặc kệ tất cả, lảo đảo đi đến trước giường bệnh. Mẹ cô vẫn chưa đến 45 tuổi, mái tóc thưa thớt, hốc mắt lõm sâu, khuôn mặt vàng vọt và hốc hác. Trong kí ức của Khả Nhi, mẹ đã từng là một phụ nữ dịu dàng và xinh đẹp: -Mẹ ơi...- Khả Nhi nắm lấy bàn tay gầy guộc của mẹ: -Con về rồi đây!- cô cố nặn ra một nụ cười để an ủi mẹ nhưng không hiểu sao nước mặt lại tí tách tuôn rơi.


-Con gái ngốc..- Tần Tuyết Liên gắng gượng nhấc bàn tay lên, nhẹ nhàng xoa đầu con gái: -Đừng khóc, con người không thể chống lại số phận! Đây là số phận của mẹ!


-Không, đây không phải là số phận của mẹ!- Khả Nhi hít một hơi thật sâu. Nếu như ông trời đã không có mắt, tại sao cô lại phải nhắm mắt nghe theo ý trời?


Sau khi an ủi mẹ và bà ngoại, Khả Nhi liền đi tìm Triệu Vĩnh Niên để hỏi han bệnh tình của mẹ. Mẹ cô bị suy thận giai đoạn cuối, ngoài cách thay thận ra thì chẳng còn cách điều trị nào khác cả. Bệnh viện huyện hiện giờ không có điều kiện để thay thận, bắt buộc phải chuyển vào bệnh viện thành phố với có thể tiến hành phẫu thuật. Viện phí không phải là vấn đề lớn, Tần Tuyết Liên là nhân viên trong bệnh viện, tiền viện phí có thể giảm bớt. Vấn đề quan trọng là nguồn thận thiếu thốn, trong thời gian ngắn khó mà tìm được một quả thận tương thích với Tần Tuyết Liên. Hơn nữa bệnh tình của Tần Tuyết Liên lại không thể kéo dài, cuộc sống chỉ có thể kéo dài khoảng 1 tháng nữa thôi.


Khả Nhi nhớ lại trước đây cô đã từng xem sách, cơ thể người chỉ cần có một quả thận cũng vẫn có thể sống được, liền vội vàng hỏi: -Có thể thay thận của cháu cho mẹ được không?


-Mẹ cháu sẽ không đồng ý đâu!


Chương trước | Chương sau

↑↑
Em Có Tin Vào Định Mệnh?

Em Có Tin Vào Định Mệnh?

Em Có Tin Vào Định Mệnh? là một truyện ngôn tình của tác giả Dư Lạc Thần, bạn có

21-07-2016 34 chương
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình của tác giả Lương Uẩn Như được

22-07-2016 22 chương
Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi là một truyện ngôn tình sủng có nội dung khá hấp dẫn mà các bạn

23-07-2016 103 chương
Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Cát - tác giả

23-07-2016 10 chương
Yêu Không Phải Lúc

Yêu Không Phải Lúc

Trích đoạn: “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện

21-07-2016 59 chương
Chờ đợi để yêu

Chờ đợi để yêu

Cuộc đời quả thật khó đoán. Một anh chàng từng làm "cấp trên" của tôi trong quán ăn

23-06-2016
Đi qua mênh mông

Đi qua mênh mông

Tôi chưa bao giờ tưởng tượng được hay có thể tưởng tượng ra câu chuyện về ba

24-06-2016
Nhớ Radio

Nhớ Radio

Trong thời đại của internet, cái chữ radio nghe sao mà xa vời xa vợi. *** Hình như

24-06-2016
Người bới rác

Người bới rác

Có một đêm, ông cai thầu đi kiểm tra, từ rất xa, ông ta đã nghe thấy những tiếng rên

30-06-2016
Buồm và mái chèo

Buồm và mái chèo

Buồm và mái chèo Chiếc thuyền đánh cá đang giương cánh buồm trắng của mình đi

24-06-2016
Me hài ola ngày 28-06-2016

Me hài ola ngày 28-06-2016

Có lẽ những status hài hước mà me ola đả cập nhật chúng ta sẽ không bao giờ quên

28-06-2016