Old school Swatch Watches
Mong ước lâu bền - Trúc Âm

Mong ước lâu bền - Trúc Âm


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 107 đánh giá )

Mong ước lâu bền - Trúc Âm - Chương 24

↓↓

-Chúng ta về nhà đi!- Dương Phàm dịu dàng như sợ làm Khả Nhi hoảng sợ. Nhà mà anh nói đến chính là chỉ căn phòng trọ của hai người.

bạn đang xem “Mong ước lâu bền - Trúc Âm” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Khả Nhi đến gần chiếc xe màu trắng của Dương Phàm, tỉ mỉ quan sát lô gô của chiếc xe. Chuyên ngành kinh tế học đã mang lại khả năng hiểu biết những nhãn mác nổi tiếng quốc tế, "Porsche"- Khả Nhi mỉm cười:


-Là quà sinh nhật 20 tuổi của anh đúng không?


Dương Phàm kéo Khả Nhi ngồi vào trong xe, cẩn thận thắt dây an toàn cho cô. Anh ngồi vào ghế lái rồi quay mặt về phía Khả Nhi, đôi mắt chăm chú nhìn cô, khẩn thiết lặp lại câu:


-Khả Nhi, chúng ta về nhà đi!


Sự mệt mỏi bỗng chốc ập đến, bao vây lấy Khả Nhi. Cô không còn chút sức lực nào để tỏ ra ung dung và điềm tĩnh được nữa. Khả Nhi mệt mỏi thu mình vào chiếc ghế trong xe, sự mệt mỏi khiến cho mi mắt cô nặng trĩu. Khả Nhi nhắm mắt lại rồi khẽ bảo:


-Đưa em về trường đi!


Chiếc xe vừa mới khởi động bỗng nhiên tắt máy:


-Khả Nhi...- Dương Phàm nhìn thẳng về phía trước, hai bàn tay bất giác siết chặt lấy vô lăng, những đường gân xanh nổi lên trên mu bàn tay anh, mồ hôi túa ra từ lòng bàn tay trơn đến mức khiến cho anh không nắm chặt vô lăng được nữa: -Nếu như lúc đầu anh nói thật với em, có phải anh sẽ chẳng có lấy một chút cơ hội để tiếp cận em giống như Chu Chính Hạo không?


Hai hàng mi của Khả Nhi khép chặt giống như đang ngủ say, ánh đèn hai bên đường hắt vào trong xe, anh nhìn vào khuôn mặt nhỏ xinh của Khả Nhi, sắc mặt của cô giờ trở nên thật xanh xao. Anh đau lòng ôm lấy Khả Nhi vào lòng:


-Anh xin lỗi...


-Em mệt lắm rồi!- Khả Nhi khẽ đẩy Dương Phàm ra. Giọng nói yếu ớt nhưng lại rất kiên quyết: -Xin anh hãy cho em có thời gian và cả không gian để nghỉ ngơi!


Không khí trong xe trở nên cực kì tĩnh lặng. Rất lâu sau đó, Dương Phàm lại khởi động xe. Chiếc xe chạy êm ru trên đường, thẳng tiến về kí túc xá nữ, vừa may đúng lúc kí túc xá chuẩn bị đóng cửa.


Dương Phàm đột nhiên nắm lấy tay Khả Nhi:


-Khả Nhi...


Khả Nhi ngoảnh đầu lại thẫn thờ nhìn Dương Phàm. Cô đang ở ngay trước mặt sao anh lại cảm thấy quá xa vời.


-Anh sẽ không bao giờ từ bỏ! Em hãy tin anh!


Khả Nhi đẩy cửa xe và đi về phía cổng kí túc xá. Biết anh vẫn đứng ở đó nhìn theo mình, Khả Nhi cố đi thẳng lưng và không ngoảnh đầu lại.


Trong kí túc không có ai cả, các bạn cùng phòng đều đi nghỉ cùng với bạn trai hết rồi. Khả Nhi dò dẫm trong bóng đêm, lảo đảo đi vào giường của mình và ngồi phịch xuống giường. Cô vùi đầu vào chiếc gối mềm mại, những giọt nước mắt lã chã tuôn rơi, thấm ướt cả gối. Bóng tối thật tuyệt, nó có thể che dấu sự mềm yếu của cô và giúp cô không phải giả vờ kiên cường! Điện thoại trong phòng đổ chuông liên tục nhưng cô chẳng buồn nhấc máy nữa.


Tống Điềm vội vàng chạy vào kí túc, bật đèn lên rồi nhấc máy:


-A lô, Dương Phàm à? – cô kinh ngạc: -Anh tìm Khả Nhi à? Không phải cô ấy đang ở với anh sao? Anh đợi chút!- cô đến bên giường của Khả Nhi, lật chăn ra nhìn rồi nhẹ nhàng đi đến bên chiếc điện thoại: -Khả Nhi ngủ say rồi, anh có chuyện gì gấp sao?


-Được được, mai em sẽ bảo cô ấy gọi điện lại cho anh!- nói xong Tống Điềm liền cúp máy.


-Điềm Điềm- Khả Nhi đột nhiên lên tiếng.


Tống Điềm giật thót cả người:


-Cậu...không phải cậu ngủ say rồi à?


-Lần trước cậu nói gia đình Dương Phàm rất có gia thế? Ý cậu là nhà anh ấy rất giàu có?


-Không, không chỉ giàu có, ông nội và ông ngoại của Dương Phàm là...- Tống Điềm do dự rồi nói ra hai cái tên.


Hai cái tên này phần lớn mọi người đều không lạ lẫm gì. Một người là nhân vật có máu mặt trong giới chính trị, thường xuyên thấy xuất hiện trên đài báo, ti vi: một người là con rồng trong ngành công thương nghiệp, người ta thường nói: Hoa tiên sinh chỉ cần dẫm chân thì cả giới thương nghiệp phải rung chuyển. Hai nhà họ Hoa và họ Dương kết thành thông gia được gọi là một sự kết hợp hoàn hảo về kinh tế và chính trị. Con cái của hai gia đình này đều có tài năng xuất chúng và nổi tiếng khắp trong ngoài nước. Trong đó cô con gái độc nhất của nhà họ Hoa là Hoa Chỉ Huyên chính là một phụ nữ cực kì nổi tiếng trong giới kinh doanh.


"Đũa mốc đòi chòi mâm son", Khả Nhi nhớ lại câu nói này của Tang Lệ Na, cảm thấy mắt mình đang bỏng rát. Tưởng rằng ánh sáng từ bóng điện khiến cho cô bị chói mắt, Khả Nhi liền lấy chăn trùm đầu. Không biết từ lúc nào, những giọt nước long lanh nóng hổi bắt đầu trào ra khỏi khóe mi của cô.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Cảnh Xuân Nam Triều

Cảnh Xuân Nam Triều

Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai

20-07-2016 208 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Cô dâu nhà giàu - Shisanchun

Giới thiệu: - Sống lại trong một gia đình giàu có, có chồng cực kì đẹp trai. Nhưng

14-07-2016 253 chương
Là...em gái anh à?

Là...em gái anh à?

Quan trọng hơn hết, có một giọng con gái trong vút, mỏng manh, nói khẽ với Tuấn nhưng

01-07-2016
Một tiếng "em"

Một tiếng "em"

Trăm ngàn tình yêu đều sun cả lại, cụt cả hứng. *** Chồng thức suốt đêm chăm sóc

26-06-2016
Đón nắng xuân về

Đón nắng xuân về

Nắng xuân về sưởi ấm những vui buồn, dang dở trong mỗi con người. *** Những cơn

23-06-2016
Thuốc chữa đau buồn

Thuốc chữa đau buồn

Nhưng bất cứ nơi nào bà ghé vào, từ những căn nhà cao sang hay gác xép tồi tàn, bà

29-06-2016
Xin hãy tha lỗi cho em

Xin hãy tha lỗi cho em

Mạnh nghe được hết câu chuyện giữa mẹ và Lan. Nghe những lời Lan nói, Mạnh cảm

23-06-2016