Polaroid
Mảnh hành tây nào không rơi lệ - Điền Phản

Mảnh hành tây nào không rơi lệ - Điền Phản


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 38
5 sao 5 / 5 ( 74 đánh giá )

Mảnh hành tây nào không rơi lệ - Điền Phản - Chương 5 - Yêu nhau liên quan đến trăng và gió

↓↓

Anh kéo cô lại, nói rất nhanh: "Vậy anh ta là cái dạng gì? Là thần tiên sao? Tô Ái Ái, em nói chúng tôi không nên phong lưu, nhưng em như vậy thì nên gọi là gì đây, tô điểm một cách quá đáng một tên con trai, ép bản thân yêu người ta đến muốn chết muốn sống, ngay cả một câu thổ lộ cũng không dám nói. Với tôi, yêu một người là phải yêu một cách hoàn chỉnh, cho dù người ta có một đống khuyết điểm cũng vẫn yêu. Nhưng em thì sao, đặt người ta ở vị trí tối cao nhất trong lòng mình, không cho phép bất cứ kẻ nào xâm phạm đến, ngay cả chính em cũng không thể! Thực ra, em như vậy không phải là thực sự yêu anh ta, em chỉ là đang yêu cái người là anh ta trong tưởng tượng của em mà thôi!" Lúc Âu Dương nói như vậy, bàn tay nắm chặt lấy cánh tay Tô Ái Ái, như muốn bóp chặt cả vào xương cốt cô,

bạn đang xem “Mảnh hành tây nào không rơi lệ - Điền Phản” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Sau cùng, anh vẫn buông tay cô, lạnh lùng nói: "Thực ra em như vậy là hùa vào góp vui đó!"


Anh nhả ra từng chữ một: "Em đang cùng bản thân em chơi trò hùa vào góp vui, nghiêm túc đấy!"


Anh kéo cô lại, khuôn mặt hai người gần sát vào nhau, trong miệng anh còn thở ra làn khói trắng, phả lên gương mặt cô, mang theo mùi bạc hà thơm mát, giống như băng giá đánh lên mặt cô. Đôi đồng tử đen láy của anh dưới ánh trăng càng sáng rực không chút che giấu, trong con ngươi ánh lên khuôn mặt của Tô Ái Ái.


Một lúc lâu sau, Tô Ái Ái gỡ từng ngón tay anh trên người mình ra, cô khẽ cười nói: "Ai mới là người hùa vào góp vui thực sự chứ? Nếu như tôi không thích anh ấy nữa thì tôi chẳng còn là gì cả!" Hai dòng hơi thở của họ phả ra hòa quyện vào nhau.


Giãy ra khỏi tay anh, cô trái lại rất bình tĩnh, cô hỏi lại: "Âu Dương, tôi thích anh ấy, liên quan gì đến anh ấy? Lại liên quan gì đến anh?"


Lúc nói ra những lời này, cô giống như một chiến sĩ nhỏ, đầu ngẩng cao, quật cường nâng cằm lên.


Tô Ái Ái xoay người muốn chạy lên lầu.


Âu Dương bất giác nắm chặt lấy cổ tay cô.


Cô quay đầu lại, một cơn gió mạnh thổi tới, trong mắt cô lấp loáng đầy nước.


Khăn quàng cổ màu trắng bị gió thổi tung lên, che đi khuôn mặt cô. Đôi đồng tử bất giác trở nên mơ hồ, tựa như hạt mưa trong gió, cô xoay xoay cổ tay, anh buông ra...


Lúc cô chạy vào kí túc, khăn quàng cổ màu trắng bị thổi bay xuống đất, cô cũng không ngoảnh lại, từng bước chân cứ giẫm lên cả chiếc khăn, giống như phía sau có thú dữ và nước lũ đuổi theo, vội vã chạy lên cầu thang.


Anh yên lặng đi tới, nhặt chiếc khăn quàng cổ lên, phủi bụi bặm trên đó, nhưng dấu chân vẫn không thể phủi sạch được, dấu chân rất đậm in chặt trên chiếc khăn màu trắng...


Tô Ái Ái về phòng, mới phát hiện nguyên nhân đau bụng là... bạn thân đã đến thăm ...


Lão Tiền vẫn chưa về, Đường Đường đã đi sang phòng khác, Tiểu Mỹ đang ở dưới lầu nói chuyện điện thoại, hôm nay có lẽ cô nàng có rất nhiều điều muốn tâm sự.


Tô Ái Ái đem đôi găng tay bỏ vào ngăn kéo, khóa lại, rửa mặt, ôm cốc nước, khoanh chân, ngồi ngẩn ngơ trước màn hình máy tính


Cô suy nghĩ xem có nên không, nhưng vẫn động động ngón tay, đánh chữ:


Liệt Tình, cậu bảo con người cần bao nhiêu thời gian mới có thể không thích một người nữa?


Nhưng, nếu tớ không thích anh ấy, tớ nên làm cái gì bây giờ? Mỗi tối tớ đều rất vui vẻ vì có thể gặp được anh ấy trong trường, rồi những hồi ức từ thời cấp ba đến giờ, tớ phải đặt chúng ở đâu đây? Có phải sau này sẽ không còn nhớ đến nữa không? Nếu như tớ không thích anh ấy nữa, vậy mỗi đêm trước khi ngủ tớ phải thôi miên bản thân thế nào mới có thể cong khóe miệng để mơ thấy mộng đẹp đây? Nếu như tớ không thích anh ấy nữa, trái tim tớ có phải mãi mãi sẽ không còn đập nhanh nữa không? Vậy, đôi mắt tớ thì sao, nếu như không còn kiếm tìm hình bóng anh ấy trong đám đông, đôi mắt của tớ lại nên theo thói quen nhìn về phương nào?


Liệt Tình, nếu như Tô Ái Ái không còn thích Phương Ca nữa thì Tô Ái Ái sẽ không còn là Tô Ái Ái nữa!


Chương trước | Chương sau

↑↑
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình của tác giả Lương Uẩn Như được

22-07-2016 22 chương
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình của tác giả Lương Uẩn Như được

22-07-2016 22 chương
Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ là truyện ngôn tình quân nhân dành cho các bạn thích đọc thể

21-07-2016 42 chương
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Người chết trở về

Người chết trở về

Một hôm trong khi đang làm việc ngoài vườn, bà Phạm có cảm tưởng như mình đang bị ai

29-06-2016
Già cả rồi

Già cả rồi

Bà khẽ cầm tay ông bằng đôi tay đã nhăn nheo của bà. Tay ông to và thô ráp. Cánh tay anh

25-06-2016
Màu của tình yêu

Màu của tình yêu

"Anh đi đây". Ba chữ ấy đến với với tôi lặng lẽ vào buổi sáng đẹp trời, Hoàng

23-06-2016
Bóng ma trên đê

Bóng ma trên đê

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện kinh dị số 1) Cũng như sáng nay, ông

27-06-2016
Ba em có một cánh tay

Ba em có một cánh tay

"Ba em có một cánh tay Bao năm tay vẫn hàng ngày bên em Tay cùng em thức thâu đêm Tay

24-06-2016