Mảnh hành tây nào không rơi lệ - Điền Phản

Mảnh hành tây nào không rơi lệ - Điền Phản


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 38
5 sao 5 / 5 ( 51 đánh giá )

Mảnh hành tây nào không rơi lệ - Điền Phản - Chương 28 - Quốc cảnh chi nam, ca từ bỉ phương

↓↓

TRước ngực áo anh có mùi xăng dầu của tàu hỏa, mùi thuốc lá cộng với mùi bụi bặm, nước mắt cô chậm rãi thấm ướt cả vạt áo anh.

bạn đang xem “Mảnh hành tây nào không rơi lệ - Điền Phản” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Cô nức nở: "em không dám nhìn bức ảnh trong đám tang Phương Ca!"


Anh vỗ nhẹ sau lưng cô: "Anh hiểu!"


Cô nói: "Đến bây giờ em vẫn không thể tin được là Phương Ca đã mất!"


Anh nói: "Anh hiểu!"


Cô nói: "Thực ra chẳng có chuyện gì cả, mặc kệ là thế nào, em chỉ mong cậu ấy còn sống, chí ít cũng phải còn sống! Vì sao cậu ấy không bàn bạc qua với mọi người?..."


Anh lặp lại một lần nữa: "Anh hiểu!" Đôi môi ấm áp hút hết nước mắt trên mi mắt cô


...


Tối hôm đó, Âu Dương và Ái Ái không hề chợp mắt, đồng hồ trên đầu giường cứ "tích tắc, tích tắc" từng giây, mỗi tiếng như nện thẳng vào lòng hai người.


Tô Ái Ái lay Âu Dương: "Anh chạy tới đây như vậy, chuyện thí nghiệm phải làm sao?"


Âu Dương mắt nhắm mắt mở: "Không sao cả! cùng lắm là làm lại thôi!" Nghiêng mặt về phía cô, mỉm cười: "Đàn ông trẻ tuổi nói thế nào cũng nên vì người mình yêu mà trèo đèo lội suối vài lần chứ!"


Tô Ái Ái đỏ mặt, hỏi tiếp: "A Đan nói anh đi tìm..."


Âu Dương cầm tay Tô Ái Ái, đôi mi đẹp nhíu lại: "Ái Ái cô nương, đừng giày vò ông xã nhà em nữa, đợi sau khi thức dậy mới nói đi."


Tô Ái Ái xấu hổ, càu nhàu: "Vớ vẩn, ông xã cái gì?" RỒi động đậy bàn tay, muốn thoát ra khỏi bàn tay gông cùm của anh, nhưng không thể thoát được nên không biết làm gì hơn là nhắm mắt ngủ


Một lát sau, cô nghe thấy tiếng Âu Dương nói, hơi trầm, giọng nói vang lên trong buổi đêm tĩnh lặng: "Ái Ái, trước đây anh không tin anh lại là loại người có thể tay trong tay, ngủ đơn thuần với người con gái mình thích, nói ra chắc cũng không ai tin nhưng bây giờ anh lại nghĩ cứ tay trong tay ngủ đơn thuần như vậy cũng tốt, thật đấy! Rất tốt!"


Buổi tối hôm đó là lần đầu tiên trong đời Tô Ái Ái ngủ cùng một giường với một tên con trai.


Trong một khách sạn đơn sơ, trên chiếc giường trắng tinh, đôi thiếu nam thiếu nữ ấy cứ như vậy, mặt đối mặt, tay trong tay ngủ với quần áo (chẳng biết diễn đạt sao nữa, mọi người hiểu là được ^_^)


Ngoài cửa sổ thi thoảng có một cơn gió thổi qua, khẽ gõ vào cửa sổ thủy tinh, cô gái lén lút mở mắt, trong lòng tràn đầy yêu thương ngắm nhìn dung nhan khi ngủ của chàng trai dưới ngọn đèn ấm áp.


Khi nhắm mắt lại, cô không biết rằng người con trai ở đối diện ấy cũng vụng trộm mở mắt ra nhìn, nhìn dung nhan khi ngủ của cô


Một đêm đó, làn gió của năm tháng thổi trên tuổi thanh xuân.


Một đêm thuần khiết, loại vô tư không chút do dự đem bản thân giao phó cho đối phương và hạnh phúc này có thể có mấy lần trong đời? Mãi mãi có thể quên được không? Cho dù tuổi đời nhiều thêm, thời gian đổi khác, trải qua nhiều chuyện thì cũng không thể nào quên được!


Tôi nghĩ, tuyệt đối không thể quên được!


Khi Liệt Tình đi, cả Tô Ái Ái và hạo tử đều đi tiễn, không hề cãi nhau, chỉ nói: "Mau vào đi, mau vào đi, ông đây mỏi chân quá rồi, các cậu từng người từng người đi hết rồi đừng có mà quay trở về đấy!"


Tô Ái Ái ôm Liệt Tình, nói: "Thượng lộ bình an, lúc tới nơi nhớ thông báo!"


Sau đo,s khi Liệt Tình vào check-in, cô và hạo tử chia tay ở sân bay, cậu ta đi xe điện, cô đi xe bus, ba người đi về ba hướng, vừa vặn tạo thành một chữ "Nhân"


Tô Ái Ái dựa vào cửa kính xe, đầu gác lên tấm kính lạnh lẽo, mở điện thoại ra vào phần danh bạ, khi cô ấn đến tên Phương Ca, cô cảm thấy dù thế nào cũng không thể xóa cái tên này đi được.


Liệt Tình, chúng ta đều đã hơn 20 tuổi rồi, vừa mới trải qua một phần tư đời người, cuộc đời như vậy, nói dài cũng không dài mà nói ngắn cũng không ngắn, gặp được rất nhiều người, từng chia lớp, từng tốt nghiệp, cũng từng chứng kiến cái chết, có rất nhiều người nhớ tên nhưng mặt mũi ra sao thì không nhớ, tớ nghĩ tớ đã thích ứng được với sự chia lìa nhưng chỉ có sự chia lìa với Phương Ca, sự chia lìa đó là thứ duy nhất tớ không thể, không thể nào chấp nhận được!


By Ái Ái


Chương trước | Chương sau

↑↑
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình của tác giả Lương Uẩn Như được

22-07-2016 22 chương
Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người

Chàng Ngốc Bám Người thuộc thể loại truyện ngôn tình sủng mời các bạn đọc truyện

20-07-2016 18 chương
Đồ Chơi Của Tổng Tài

Đồ Chơi Của Tổng Tài

Trích đoạn:Đối với biểu lộ Hạ Cảnh Điềm đứng ngồi không yên, Kỷ Vĩ Thần

20-07-2016 125 chương
Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Truyện có nội dung nhẹ nhàng đơn giản nhưng hấp dẫn được đăng tải miễn phí tại

20-07-2016 59 chương
Những chiếc răng....!

Những chiếc răng....!

- "Em phải nhổ cái răng đó đi nó mới hết đau, em mà không nhổ đi răng mới cũng sẽ

24-06-2016
Cỏ mềm

Cỏ mềm

...Cuối con đường ai cũng phải đi, là một điều gì đó đợi chờ, mà không ai biết

28-06-2016
Giá như...

Giá như...

(khotruyenhay.gq) Thoa đã đánh đổi tuổi xuân cho cái sự nghiệp vô nghĩa này mà, giá như

30-06-2016
Lạc lối

Lạc lối

Tôi là ai? Tôi từ đâu đến? Tháng ngày hôm nay đã là bao nhiêu rồi? Tuyết vẫn còn rơi

24-06-2016
Ngọc núi

Ngọc núi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Nhỏ ôm chầm

27-06-2016
Mùa cô đơn

Mùa cô đơn

"Gió lạnh về. Mùa trở mình qua những cơn mưa đêm rả rích. Tôi cầm trên tay chiếc áo

24-06-2016
Love bus

Love bus

Hạnh phúc đôi khi như cơn gió, nếu ta không nắm giữ sẽ bay đi rất nhanh. *** 1. Hạnh

26-06-2016

The Soda Pop