Mảnh hành tây nào không rơi lệ - Điền Phản

Mảnh hành tây nào không rơi lệ - Điền Phản


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 38
5 sao 5 / 5 ( 149 đánh giá )

Mảnh hành tây nào không rơi lệ - Điền Phản - Chương 12 - Chuyện tình yêu trên mạng

↓↓

Tên: Vô Ấn Lương Phẩm – tớ thấy website của nhóm này là Muji, chắc nhóm này còn có tên là Muji.

bạn đang xem “Mảnh hành tây nào không rơi lệ - Điền Phản” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Quốc tịch: Malaysia


Năm hoạt động: 1995-2000


Các thành viên: Quang Lương và Phẩm Quan


Vô Ấn Lương Phẩm là nhóm nhạc của đôi song ca của Đài Loan vào năm 1990, nhóm nhạc này gồm hai thành viên vừa có khả năng sáng tác vừa có khả năng biểu diễn là Quang Lương và Phẩm Quan. Nhóm nhạc này được Jonathan Lee đánh giá cao, sau đó nhóm đã ký hợp đồng với công ty đĩa nhạc Cổn Thạch Liệt Tình, phát hành hai đĩa nhạc ở Malaysia là "Lòng bàn tay" và "Đa tâm" được đón nhận và khen ngợi nồng nhiệt.


Đây là thông tin tóm tắt, còn bài trên wiki nó rất dài, anh Quang Lương trong nhóm này chính là anh Quang Lương trong bài Đồng thoại í. Sau này hai anh này tách ra đi theo sự nghiệp của riêng mình, nhưng tớ đọc trong thông tin của Quang Lương thì không thấy nhắc đến khoảng thời gian anh ở trong nhóm, chắc là chưa update. Đảm bảo thông tin bên trên chính xác :D. Thực ra nó cũng đâu quan trọng lắm)


Tô Ái Ái rướn người về phía trước, tay chống lên bàn, chỉnh lại tai nghe. ĐỐi diện, Phương Ca cách cô rất gần, cũng đang chỉnh chỉnh một tai nghe khác.


Buổi chiều trong cửa hàng McDonald không có nhiều người lắm, trong cuộc đời dài lâu của mình, Tô Ái Ái mười tám tuổi và Phương Ca mười tám tuổi đã từng ngồi cùng một bàn trong cùng một khoảnh khắc, chia đôi chiếc tai nghe và cùng nghe một ca khúc.


Ánh nắng ánh vào bên trong qua lớp kính thủy tinh, trên mái tóc mềm mại của cậu thiếu niên hiện lên vài đốm nắng vàng vọt, khuôn mặt mở rộng có nét dịu dàng và vui vẻ tràn đầy tình cảm ấm áp, đôi lông mày khẽ nhướn như đôi cánh xinh đẹp của loài bướm.Cô gái chậm rãi nhắm hai mắt lại, trên mặt cũng hiện ra nét vui vẻ, đuôi ngựa khẽ lắc qua lắc lại dưới ánh nắng, quả dâu tây gắn trên dây buộc tóc cũng lúc la lúc lắc.


Bài hát kết thúc, anh ngẩng đầu cười nhẹ với cô, đôi cánh bướm xinh đẹp thoắt cái đã biến mất, nhưng trong lòng cô, nó lại đang gợi lên chút hồi hộp...


Một lát sau, Thạch Liệt Tình mới tiến vào, chỉ chỉ sang bên kia: "Hạo Tử ở bên kia đã ho nhiều đến mức như ông cụ bị sưng phổi giai đoạn cuối rồi!"


Tô Ái Ái còn chưa kịp đỏ mặt, đã bị Liệt Tình lôi đi, vừa đi vừa nói: "Đi, đi ra ngoài gọi điện thoại cho cậu ấy!"


Ba người cùng ở trong bốt điện thoại đợi một lúc, Hứa Viễn Hạo đã vội vàng chạy ra, vừa chạy vừa nhìn về phía sau, như thể có một con mãnh thú đang đuổi theo cậu ấy, vừa chạy vừa nói với Phương Ca ở đằng trước: "Đi, đi, đi mau!!!"


Liệt Tình kéo tay Ái Ái chạy theo.


Lúc chạng vạng, trời đổ cơn mưa phùn, hai đôi thiếu niên thiếu nữ chạy điên cuồng trên đường, vừa cười vừa chạy, tóc đen lại trở nên rực sáng trong mưa, tiếng cười rơi thẳng xuống khe đá trên mặt đất, nụ cười tươi sáng của tuổi trẻ...


Chạy còn chưa được bao lâu, đột nhiên mưa trở nên nặng hạt hơn, Tô Ái Ái vội vàng tìm một quán nhỏ, mua vài chai coca, đứng dưới mái che của quán nhỏ trú mưa...


Tô Ái Ái luôn có thói quen cầm theo khăn giấy bên mình, thoắt cái đã phát huy tác dụng.


Hứa Viễn Hạo giở tờ giấy ra, thoắt cái tờ giấy đã trở nên to hơn nhiều, đưa tay lau hết nước mưa trên mặt, nhưng miệng vẫn không quên càu nhàu: "Đi đêm nhiều quá rồi, không ngờ cô ấy còn xin tớ số điện thoại! Cho nên phải chạy thôi!"


Thạch Liệt Tình nói: "Đáng đời cậu!"


Tô Ái Ái suy nghĩ một chút, vẫn chọn nói thẳng: "Cô ấy nhìn qua có vẻ lớn tuổi hơn cậu!"


Hứa Viễn Hạo ném tờ giấy đi, nói: "Hơi lớn, à không, phải là rất lớn, cô ta lại còn nói vừa mới 20, kỳ thực đã 23 rồi, nhưng tớ cũng không nói tớ 20 mà thực ra mới chỉ 18!!!"


Thì ra hai người này đều nói dối giống nhau, Tô Ái Ái đang cầm coca bật cười, Thạch Liệt Tình đá Hứa Viễn Hạo: "Đáng đời cậu! Ai bảo cậu chơi trò đùa giỡn lưu manh trên mạng chứ!"


Phương Ca nghiêm túc tổng kết: "Lưu manh không đáng sợ, chỉ sợ nhất lưu manh lại có văn hóa!"


Hứa Viễn Hạo bất ngờ đá Phương Ca một cái, rồi đứng dậy.


Gió thổi qua mái hiên, Tô Ái Ái cười, tay chân luống cuống vuốt lại tóc mái bị gió thổi loạn, Thạch Liệt Tình vẫn đang đá Hứa Viễn Hạo, Hứa Viễn Hạo cứ nhảy lò cò mãi, nước mưa bắn cả lên đôi giày thể thao màu trắng, Phương Ca chỉ dựa vào tường, cúi đầu cười trộm...


Thanh xuân giống như một cơn mưa, lũ trẻ mới lớn cùng nhau đứng dưới mái hiên trú mưa, vừa ngẩng đầu lập tức nhìn thấy các bạn của mình. Vì thế nương tựa, giúp đỡ lẫn nhau, từ nay đó người cô đơn sẽ không cô đơn, người hiu quạnh cũng không còn hiu quạnh, con người bốc đồng thì học được cách cảm thông... Cho dù chúng ta đều biết mưa sẽ tạnh rất nhanh, sau cơm mưa mỗi người sẽ lại đi theo con đường của riêng mình. Nhưng tôi tin rằng, sau khi tạnh mưa, chúng ta vẫn sẽ nhớ được cách mỉm cười với quá khứ...


Chương trước | Chương sau

↑↑
Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi

Hệ Thống Sủng Phi là một truyện ngôn tình sủng có nội dung khá hấp dẫn mà các bạn

23-07-2016 103 chương
Cảm Thụ Mập Mờ

Cảm Thụ Mập Mờ

Trích đoạn:Vì vậy lúc này, tất cả nhân viên của công ty mới lý giải được vì sao

23-07-2016 11 chương
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn

Mời bạn đọc truyện Gả Hạnh Không Hẹn của tác giả Trùng Tiểu Biển và viết cảm

23-07-2016 37 chương
Cánh đồng

Cánh đồng

Có câu chuyện vui. À mà không biết là vui hay buồn. Rầm hay lễ gì đó nhà luộc gà

23-06-2016
Shock tình - Kawi

Shock tình - Kawi

Giới thiệu: Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn

15-07-2016 127 chương
Sự hoàn hảo của chúa

Sự hoàn hảo của chúa

Trong một bữa tối gây quỹ do trường Chush tổ chức, người cha một học sinh đang theo

29-06-2016
Vọng cổ

Vọng cổ

(khotruyenhay.gq) Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để

28-06-2016

XtGem Forum catalog