Lưu Luyến Không Quên

Lưu Luyến Không Quên


Tác giả:
Đăng ngày: 20-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 17 đánh giá )

Lưu Luyến Không Quên - Chương 47

↓↓
Lệ Trọng Mưu nghĩ cô ngầm đồng ý, ngón tay dần sờ vào.

bạn đang xem “Lưu Luyến Không Quên ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Đầu ngón tay truyền đến cảm giác trước nay chưa từng có, bỗng nhiên Lệ Trọng Mưu thấy sợ hãi, anh hơi lung túng thu tay về, nhẹ nhàng cầm tai nghe máy dưỡng thai lên, lắc lắc: “Em dạy anh cách dùng nó nhé?”

Ngô Đồng do dự rất lâu, không cam lòng ngồi xuống đầu giường, làm mẫu cách dùng. Lệ Trọng Mưu bỗng mở miệng: “Không phải là cởi áo ra rồi dán nó lên bụng à?”

Sắc mặt Lệ Trọng Mưu không thay đổi, còn kèm theo chút áp bức. Ngô Đồng xác định 100% là anh cố ý, cô giận dỗi, nằm nghiêng sang một bên, không để ý đến anh nữa.

Lệ Trọng Mưu ranh mãnh tiếp lời: “Thẹn thùng gì chứ? Có phải anh chưa từng nhìn thấy đâu?”

Anh lẳng lặng đến gần, đặt tay lên vai cô, không đoán được cô nghĩ gì, ít nhất cô không hề né tránh. Vì vậy anh thản nhiên dùng thêm sức lực, vòng tay về phía trước, chạm vào đầu vai cô, định kéo áo ngủ của cô lên.

Lần này Ngô Đồng giật mình, cô giữ chặt cổ tay anh,không cho anh tiếp tục.

Trong phòng quá im ắng, Lệ Trọng Mưu trầm thấp gọi tên cô, tay nâng eo cô lên, ôm cô gần sát, như là muốn hôn cô.

Không nói lời nào, bá đạo như vậy –

Đôi môi ngày càng gần, lần này Ngô Đồng nhanh hơn anh, ngón tay ấn lên giữa long mày của anh, từ từ đẩy anh ra.

Không cam lòng, tay anh chụp tới, kéo cô trở lại, môi lại đến gần lần nữa.

Chiếc đồng hồ dưới lầu như đối nghịch với Lệ Trọng Mưu, không sớm không muộn, đột nhiên gõ vang mười một tiếng chuông, âm thanh truyền lên trên lầu khiến Ngô Đồng tỉnh táo lại. Cô hơi run rẩy, đẩy bàn tay anh, kéo quần áo ngồi dậy: “Tôi muốn đi ngủ.”

Anh nghĩ ngợi: “Anh ở đây ngủ với em.”

Biết mình nên nói “Không.” Nhưng cô cắn môi, không thốt nên nổi lời cự tuyệt.

Sau khi ra khỏi phòng tắm, Lệ Trọng Mưu trèo lên ghế sô pha ngủ, cô tắt đèn nằm xuống giường, nghe giọng anh dịu dàng cất lên: “Ngủ ngon.”

Cô không nói, nằm nghiêng, ngủ một giấc ngon lành.

Ngô Đồng biết khi người đàn ông này xuất hiện sẽ đảo lộn tất cả, nhưng cô không tự kìm lòng được. Vì thế hôm sau, trong phòng cô xuất hiện áo ngủ của anh và cả đồ dùng hàng ngày. Cô chẳng biết làm thế nào.

Chiếc giường đơn sau khi cô ra ngoài về bỗng biến thành giường đôi. Lệ Trọng Mưu thản nhiên ngồi trên chiếc giường được trang trí y như giường của Khả Khả, rất hưng phấn lật xem quyển nhật kí.

Trong đó có kèm theo kết quả mỗi lần khám thai, không biết anh đã xem hết hay chưa, Ngô Đồng vội vã bước tới, giật lấy quyển nhật kí, “bộp” một tiếng khép lại, cô hất cằm về phía chiếc giường mới: “Anh có ý gì đấy?”

Haiz, người phụ nữ này, sau khi có thai gan cũng to hơn nhiều.

Lệ Trọng Mưu vẫn ung dung, ngẩng đầu cười toe: “Em nói xem?”

Dừng một chút, anh lại cười: “À, đúng rồi, hôm nay là ngày thi cuối cùng của Đồng Đồng, nhanh nhất là ngày mai con đến Sydney. Em không định trở về, vậy chúng ta di cư đến đây cũng được.”

“Anh Lệ này, chẳng lẽ anh đã quên mất chúng ta đã ly hôn à?”

Lệ Trọng Mưu nhún vai, hai tay đan vào nhau, nhân cơ hội ôm chầm lấy cô, mặt dán vào bên sườn của cô: “Bà Lệ ạ, công bằng chút đi, em trách anh không tin tưởng em, vậy mà em chẳng nói chẳng rằng rời đi, dùng cách này để dày vò anh. Huống hồ đơn ly hôn là Hướng Tá mang đến cho anh, làm sao mà anh kí tên lên đó được?”

Tư thế nhìn từ trên xuống khiến cô không quen chút nào. Chỉ cần cúi đầu thì có thể cảm nhận được hơi thở của anh, cô đành quay đầu nhìn về phía bên kia.

“Nếu lúc đótôi không rời đi, dù anh có nghe Hướng Tá giải thích, chỉ e vẫn sẽ không tin tưởng. Ít nhất còn nghi ngờ Hướng Tá đang giúp đỡ, lại càng nghi động cơ của chúng tôi là gì. Tôi không muốn con mình sinh ra trong hoàn cảnh như vậy.”

Cô cũng phải giật mình kinh ngạc, vì chưa bao giờ nghe được giọng điệu đó của anh.

Thời khắc này, cả hai người cùng im lặng, Ngô Đồng nghe thấy anh hít vào rất sâu.

Cô cúi tự giác cúi đầu, nhìn vào mắt anh, thấy trong đó mờ nước.

Anh có làn da màu đồng mạnh mẽ và nhẵn nhụi, cô sắp không kìm được mà đưa tay lên vuốt, cô nghe anh nói: “Em có nhớ trước khi về Nam Kinh đã hỏi anh, chúng ta sao phải ở cùng một chỗ?”

Cả đời này cô sẽ không bao giờ quên những ngày tháng đày đọa nhau ấy, cho nên bây giờ anh không biết phải mở miệng thế nào.

Phản ứng của cô đọng lại trong mắt anh, anh rất hối hận khi đó, mỗi lời nói của mình đã khiến cô tổn thương quá nhiều.

“Anh đã có câu trả lời, còn em?” Lệ Trọng Mưu đứng lên, định ôm cô vào lòng, gương mặt anh thoáng hiện nét bi thương, anh chợt dừng lại: “Đợi Đồng Đồng đến đây, anh phải đi xa một thời gian. Tới khi anh trở lại, anh cần em cho anh một đáp án.”

Chương trước | Chương sau

↑↑
Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Giáo Sư Thường Dịu Dàng là một truyện ngôn tình sủng kể về một anh chàng mang trong

22-07-2016 10 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Muốn Nói Yêu Em

Muốn Nói Yêu Em

Trích đoạn:Trên đời này đứa nhỏ không cha không mẹ có rất nhiều, Tống Tiểu Tây

20-07-2016 43 chương
Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Làm Sủng Phi Như Thế Nào

Trích đoạn:Mà cả nhà Ôn đại nhân lúc tiếp chỉ nghe được câu ”Quá mức được

23-07-2016 121 chương
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh

23-07-2016 94 chương
Cái mụn

Cái mụn

I. Một cái mụn bọc mọc sát khóe miệng nhưng ở vị trí không éo le cho lắm bởi nó

25-06-2016
Quán

Quán

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Một nửa Sài Gòn

Một nửa Sài Gòn

Em ở đâu, trong nỗi nhớ rất mực trầm lắng còn mãi trên tóc mai của nhân loại. Vuốt

29-06-2016
Giấc mơ đêm

Giấc mơ đêm

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau

26-06-2016
Quên và mất

Quên và mất

Mười năm trước, bạn không bao giờ gặp một nỗi mất mát mang tên "hư ổ

01-07-2016
Bạch Ngọc

Bạch Ngọc

Một người bạn trẻ đã kể tôi nghe câu chuyện này. Chuyện xảy ra với chính anh ta,

24-06-2016

XtGem Forum catalog