Teya Salat
Lưu Luyến Không Quên

Lưu Luyến Không Quên


Tác giả:
Đăng ngày: 20-07-2016
Số chương: 50
5 sao 5 / 5 ( 102 đánh giá )

Lưu Luyến Không Quên - Chương 21

↓↓
Lệ Trọng Mưu.

bạn đang xem “Lưu Luyến Không Quên ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!



Cô hoảng hốt nhìn dòng chữ, vội lau chúng đi. Ngô Đồng thay quần áo, bước ra ngoài, lúc nãy cô không để ý lắm, hiện tại mới phát hiện Hướng Tá đang nằm sấp trên giường cô.

Ngô Đồng mau chóng tìm áo khoác mặc vào, đến đầu giường đẩy đẩy anh: “Sao anh vào được?”

“Ừm…” Anh mở mắt, lười biếng: “Ngủ ở sô pha mỏi lắm, em không được ngược đãi bệnh nhân chứ!”

Ngô Đồng bất đắc dĩ xoay người định đi, tay cô chợt bị anh giữ chặt.

Anh làu bàu: “Anh bị ốm mà, em phải ở lại chăm sóc anh.”

Còn có ai mặt dày hơn anh không?

Ngô Đồng oán thầm, muốn đi nhưng bị anh giữ, không làm gì được. Anh khỏe mạnh thế này, đâu giống người bị bệnh? Ngô Đồng bị anh kéo ngồi lên giường. Cô chán nản, mệt mỏi.

Anh lẩm bẩm: “Anh bị bệnh nguy hiểm đến tính mạng đấy. Mau cứu anh đi.”

Chợt một giọt nước rơi xuống trên mặt anh, Ngô Đồng cả kinh, cứ tưởng cô rơi lệ. Hóa ra đó không phải nước mắt.

“Cảm mạo thôi mà, không chết được đâu.”

“Có một loại bệnh, tên là tình yêu, yêu là chết. Chắc chắn em hiểu bệnh này. Anh mắc bệnh rồi.”

Cô thay anh lau mồ hôi, dở khóc dở cười: “Đừng nói là anh yêu tôi chứ.”

Anh bắt lấy tay cô, áp lên mặt mình, cười nhẹ: “Em thông minh quá…”

Cô không cảm thấy vui sướng, một chút cũng không.

Không phải vì lời nói của anh, mà vì cô cảm thấy, trái tim mình hình như đã chai sạn.

Phải chăng tim cô đã chết?

Cô mới 27 tuổi…

“Có muốn thử một lần không?”

Cô thất thần: “…Cái gì?”

Cô bị anh kéo thấp đầu xuống, lấy tai đè lại, kéo gần khoảng cách. Anh ngẩng mặt, ngón tay đặt trên cổ cô. Môi hai người gần như chạm vào nhau, Hướng Tá buộc cô nhìn thẳng vào mắt mình.

Ngô Đồng theo phản xạ đẩy anh ra.

Hướng Tá nhìn cô tránh né: “Thử một lần thôi, cùng với anh.”

Ngón tay anh vẫn đặt ở cổ cô, dán chặt lên đó, anh cảm nhận được từng nhịp của mạch máu, giắt sợi tóc của cô ra sau tai: “Tim em đập nhanh như vậy, chứng tỏ bệnh của em vẫn còn chữa được. Đừng vì một người đàn ông mà bỏ qua cả khu rừng.”

“…”

Hướng Tá trùm chăn kín mít, chỉ lộ từ mũi trở lên: “Cho em hai lựa chọn, một là đồng ý với anh, hai là suy nghĩ rồi đồng ý với anh.”

Tiếng nói của anh dần tràn ngập giọng mũi, nhưng mỗi từ đều rất rõ ràng.

Ngô Đồng sờ trái tim đập loạn, cô vẫn không thấy gì lạ: “Đây không phải là thói quen bức phụ nữ đáp ứng anh đấy chứ?”

Anh không phủ nhận, trả lời: “Em là người thứ hai.”

Ngừời thứ hai? Không phải là người duy nhất? Không giống anh chút nào, công tử hào hoa mà cũng phải dùng chiêu này sao?

“Người thứ nhất là Trương Mạn Địch, người thứ hai, là em…”

Ngô Đồng nghe anh nói, cô suy nghĩ rất lâu, gật gật đầu, hiểu ý: “Anh ấy đoạt người phụ nữ của anh, nên bây giờ anh lấy tôi làm mục tiêu?”

Anh thành thực: “Lúc bắt đầu thì đúng.”

Đúng là người đàn ông kì quặc.

Ngô Đồng cũng không thấy ghét bỏ gì Hướng Tá, trái lại, cô đồng cảm với anh. Cô vỗ mặt anh, sau đó đứng lên, dùng giọng điệu từng trải khuyên nhủ: “Anh ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi, đừng loạn nữa.”

Cô bước ra ngoài, đóng cửa lại. Hướng Tá từ từ mở mắt, anh vắt tay lên trán. Chẳng nhẽ lời thổ lộ của anh không rõ ràng ư? Cô không hiểu hay cố tình không hiểu?


Chương trước | Chương sau

↑↑
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Chạm mặt

Chạm mặt

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Những thiên thần trên cán

25-06-2016
Lỡ hẹn với biển

Lỡ hẹn với biển

Phải, ai cũng phải lớn lên, ai cũng phải khác đi... *** 1. Năm tôi 7 tuổi, cha mẹ tôi

24-06-2016
Anh thấy em hoàn hảo!

Anh thấy em hoàn hảo!

Audio - Cô vợ đọc bảng danh sách kín ba trang giấy với nhiều điều nhỏ nhặt mà cô

30-06-2016