Bầu trời đêm tối bao la hòa vào màn tuyết bay, bóng lưng ông quay người rời đi giống hệt như một cảnh trong mộng. Giống như là một khoảng ký ức ngắn ngủi mơ hồ lại xa xôi.
bạn đang xem “Lời chúc phúc của Odin - Quân Tử Dĩ Trạch” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Bệ hạ," Tôi lại chạy nhanh lên "Tôi có một vấn đề muốn hỏi ngài."
Ông ta dừng bước nhưng cũng không quay đầu lại.
"Bệ hạ trước kia đã từng đến Vanaheim không?"
"Không có."
"Nhưng mà tôi cảm thấy được hình như mình đã từng gặp qua ngài ở đâu đó." Nói trong mơ thật sự quá ly kỳ, tôi nghĩ nghĩ "Không phải là ở trên báo, cũng không phải trên chiến trường.... Hình như tôi đã từng gặp dáng vẻ bệ hạ lúc còn trẻ tuổi."
"Vậy sao." Schoen quay người lại, khóe miệng nhoẻn lên "Cô bé, tuổi cô còn rất trẻ. Nếu như là sáu bảy mươi năm trước nói không chừng tôi có thể trả lời cô vấn đề này."
Những lời này hồi lâu tôi cũng không hiểu. Cho đến khi ông ta rời đi một lần nữa tôi mới kịp hiểu ra ý của ông, không kiềm được lớn tiếng nói: "Tôi tuyệt đối không có ý đó! Tôi đã có người mình thích, xin ngài đừng hiểu lầm!"
Nhưng ông ta như không nghe thấy, bóng dáng biến mất trong bão tuyết mênh mông.
Bỗng nhớ đến lúc trước khi Loki còn chưa thức tỉnh từng nói cho tôi biết Schoen rất thích cô bé trẻ tuổi. Rõ ràng sự thật không phải vậy, nhưng mà tôi cũng không hề có ý đó... Càng nghĩ càng giận, đành phải đạp mấy cái lên tuyết thật mạnh cho hả giận.
Lúc này phía sau lại vang lên tiếng Loki: "Xảy ra chuyện gì mà tức giận như vậy?"
Tôi bị dọa đến khiếp sợ lập tức quay người, liên tục xua tay: "Không có, mới vừa rồi em gặp một kẻ vô vị. Hỏi đại khái vài câu hắn lại cho rằng em muốn làm thân với hắn. Thật không chịu được."
Chuyện mơ thấy Schoen nói gì cũng không thể để Loki biết. May là anh cũng không quá để ý, chỉ nhích đến gần một chút, nheo mắt lại: "Yina, hình như anh đã từng nói với em rằng không nên rời khỏi phòng anh."
"Em biết..... Nhưng mà em ở trong đó thật rất buồn chán, bên ngoài lại có tuyết rơi nên muốn ra đi chơi một chút."
"Được rồi dù sao tối mai sẽ đính hôn, thần tộc Aesir sẽ nhanh chóng phải rời khỏi, em cũng sắp tự do." Anh đặt tay lên vai của tôi, hôn nhẹ lên trán tôi "Tuyết rơi lớn thế này em không hề lạnh chút nào sao."
Trên cổ bỗng lạnh, một ít bông tuyết tan xuống theo cổ áo. Tôi hít vào một hơi, run run kéo cô áo lên: "Lạnh quá, anh.... ngốc nghếch!" Vo lấy một quả cầu tuyết trên mặt đất ném vào người Loki.
"Thật đáng sợ, nữ hoàng nổi giận rồi."
Hai tay Loki chắn lên ngực liên tiếp lui về sau, rồi lại vòng qua sau thân thể tôi, ôm lấy tôi. Tôi vẫn chưa chơi đủ nên đánh anh thật mạnh, ngay cả Lolo cũng đứng bên cạnh đạp anh, nhưng Loki chết cũng không tha.
Cuối cùng không nhịn được cười lớn lên, tôi ôm cổ của anh, hôn lên môi anh thật thắm thiết. Anh dịu dàng hôn trả lại tôi. Bông tuyết như là mảnh vụn trắng bay lả tả rơi vào người của chúng tôi, trên mái tóc đỏ của anh.
Nụ hôn này kéo dài thật lâu.
Đến cuối cùng Loki nói khe khẽ bên tai tôi: "Hôm nay nghỉ ngơi cho tốt nhé?"
Vốn rất lạnh, nhưng sau khi nghe những lời này, mặt vẫn vô tình nóng lên: ".... Ừ."
Loki nắm tay của tôi đi lên lầu.
Sau khi đến phòng ngủ của anh, Loki đi tắm rửa. Tôi đi đến ban công, chuẩn bị đóng cửa lại, nhưng thấy được một bóng người đứng ở chỗ rất xa dưới ban công.
Bão tuyết bay nghiêng, Schoen đứng trong một màn tái nhợt.
Ông ta ngửa đầu nhìn nơi này, áo khoác rất dày rất dài. Ông ta đang ở đó, giống như đã đứng mấy ngàn năm, mấy vạn năm.
Đương lúc tôi do dự có muốn kéo cửa đóng lại không thì ông ta quay người đi.
Chương trước | Chương sau