XtGem Forum catalog
Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 11
5 sao 5 / 5 ( 18 đánh giá )

Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ - Chương 9

↓↓

Nhưng vào lúc này, Đường Thiệu Tông bị bỏ quên ở một bên giơ khẩu súng rơi cạnh chân hắn bắn liên tục, điên cuồng gào thét: "Lũ quái vật chúng mày chết hết đi!"

bạn đang xem “Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Đạn quét về phía mỗi người họ, Diêm Quýnh quay người chắn trước Trình Duy Trạch, cánh tay sắt đỡ đạn giùm hắn; Gia Cát Tung Hoành kéo Trình Duy Ân ra phía sau, dùng mắt bắn tia chớp về phía mi tâm Đường Thiệu Tông, nhưng vì không có gì che chắn, nên thể nào cũng sẽ trúng đạn, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Trình Nhất Hoa không chút do dự, đem hết khí lực cuối cùng, chắn trước người Gia Cát Tung Hoành.


"Đoàng! Đoàng!" hai tiếng, hai viên đạn găm vào ngực hắn, hắn chấn động một chút rồi ngã ra sau.


Cùng lúc đó Địch Kiếm Hoài vỗ cánh, đánh rớt đa số đạn bắn về phía Vọng Nguyệt Tinh Dã cùng Thạch Dật, rồi vung tay, mấy chục cái lông chim cắm tới tim Đường Thiệu Tông, Đường Thiệu Tông trợn trừng hai mắt, còn chưa ngã xuống đã tắt thở.


Hắn đại khái không nghĩ rằng, chỉ vì một dã tâm nho nhỏ lại đưa tới họa sát thân.


Trình Duy Ân kinh hãi quên cả kêu, hình ảnh cha ngã xuống như quay chậm trước mắt nàng, có vẻ không phải sự thật.


"Ba!" Trình Duy Trạch kêu lên đau đớn chạy lại, gục trên người Trình Nhất Hoa khóc lớn.


Gia Cát Tung Hoành khiếp sợ, Trình Nhất Hoa cứu hắn! Lão đã dùng thân mình đỡ thay hắn hai phát đạn!


Hắn tiến lên ngồi xổm bên Trình Nhất Hoa, thì thào hỏi: "Vì sao...... Vì sao ông phải làm vậy......" Bây giờ, hắn lại thiếu lão một cái nhân tình!


Trình Duy Ân đờ đẫn quỳ gối bên người Trình Nhất Hoa, ngẩn người nhìn ngực cha không ngừng trào máu.


Trình Nhất Hoa hấp hối nhìn Gia Cát Tung Hoành, hơi mỉm cười. "Cậu là người Duy Ân yêu...... Tôi phải vì nó... bảo vệ cậu......"


"Vô dụng thôi, dù tôi có yêu cô ấy bao nhiêu, căn bản không thể......" Hắn khó xử nhíu mày. Hắn sao có thể đem con gái kẻ thù về đảo Bắc Cực Tinh? Sao có thể?


"Trên đời này...... Không có gì là không thể...... Hãy nghe tôi nói...... Duy Ân...... Không phải con ruột tôi.... Con bé là....một trong số.... những đứa nhỏ...... Đơn giản là khi ở trên thuyền...... con bé sinh bệnh...... Tôi liền ... đem nó về ...... Nuôi nấng......" Trình Nhất Hoa đứt quãng nói ra tâm sự hắn cất giấu trong suốt hai mươi năm.


Trình Duy Trạch cùng các thành viên Bắc Đẩu Thất Tinh khác đều ngây ngốc.


Trình Duy Ân nghĩ nàng nghe lầm, nàng khó có thể tin điều cha nói, khó khăn hỏi: "Ba...... Ba đang nói gì thế? Rốt cuộc ba đang nói cái gì?" Gia Cát Tung Hoành chấn động mạnh, một câu của Trình Nhất Hoa đã dễ dàng giải trừ cố kị trong lòng hắn.


"Duy Ân...... Thực xin lỗi...... Giấu con lâu như vậy......"


"Sao có thể?" Nàng không thể tin được, điều này thật quá sức chịu đựng!


"Duy Ân...... Là cô nhi...... Xin cậu...... Đối xử tốt với con bé...... Nhận lời tôi......" Trình Nhất Hoa như ngọn đèn cạn dầu, cầm lấy tay Gia Cát Tung Hoành.


"Tôi sẽ làm vậy." Gia Cát Tung Hoành gật đầu nhận lời.


"Chúc...... Hai đứa...... Hạnh phúc......" Trình Nhất Hoa thanh âm càng lúc càng nhỏ, cuối cùng yên lòng nhắm mắt.


"Ba? Ba?" Trình Duy Ân thất thần kêu, nhưng cha nàng không tỉnh lại nữa. "Ba! Ba mau tỉnh lại, nói cho con biết con là con của cha! Ba nói đi! Đây rốt cuộc là chuyện gì? Ba....." Nàng kích động kêu điên cuồng, bỗng nhiên nói cho nàng rằng nàng không phải con của cha, vậy nàng đã là gì trong suốt hai mươi năm qua?


"Duy Ân, ông ấy đã đi rồi." Gia Cát Tung Hoành ôm lấy vai nàng.


"Sao ba có thể chỉ bỏ lại câu này rồi ra đi? Nếu con không phải con của ba, thì con là ai? Em rốt cuộc là ai?" Nàng ngẩng đầu nhìn Gia Cát Tung Hoành, khóc.


"Em vĩnh viễn vẫn là Trình Duy Ân, là cô gái anh yêu." Hắn trịnh trọng nói.


Lời nói của hắn cho nàng một tia hi vọng, bởi vì dù nàng là ai, hắn cũng đều ở bên nàng.


Nàng kinh ngạc ngây người nhìn hắn, nước mắt vô thanh vô tức trào ra.


Gia Cát Tung Hoành đau lòng ôm nàng, để nàng dựa vào người hắn, nhẹ nhàng vỗ về.


Tận tình khóc đi! Ân oán đã xong, trò chơi của Thiên Xu cũng nên ngưng hẳn.


Ngẩng đầu lên, mây đen trên trời đã dần dần tản ra, tuy rằng còn mưa, nhưng hắn biết, trời, sẽ trong xanh.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Cây Xương Sườn Thứ Hai

Cây Xương Sườn Thứ Hai

Trì Đông Chí có chút nhức đầu, Lương Hạ không có tiền đồ, cứ mãi ồn ào như

21-07-2016 53 chương
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương
Ràng buộc êm ái

Ràng buộc êm ái

Tôi không nhớ, chỉ biết là lần đầu tiên sau khi xách va li về sống chung với tôi,

29-06-2016
Cá nhỏ ngược dòng

Cá nhỏ ngược dòng

18 tuổi con đi, quên câu hỏi hôm nào mẹ bỏ ngỏ nơi trụ đá bến sông, mười năm sau

28-06-2016
Bên khung cửa sổ

Bên khung cửa sổ

Đôi khi, người ta hay chạy theo hạnh phúc xa xôi mà không biết rằng. Được sống và có

25-06-2016
Người tớ thích

Người tớ thích

Chiều nay tớ đang đi trên đường, từng cơn gió thổi đến làm mấy sợi tóc của tớ

23-06-2016
Con cáo và con cò

Con cáo và con cò

Trong 1 lần, con cáo và con cò đã có cuộc ghé thăm nhau và chúng dường như rất thân

24-06-2016