Snack's 1967
Lãnh Cung Thái Tử Phi

Lãnh Cung Thái Tử Phi


Tác giả:
Đăng ngày: 20-07-2016
Số chương: 131
5 sao 5 / 5 ( 103 đánh giá )

Lãnh Cung Thái Tử Phi - Chương 99

↓↓
"Vừa rồi... Rất xin lỗi, ta luống cuống, bất quá nàng không nên tức giận, " Phượng Trữ Lan đứng ở cạnh cửa, đột nhiên xoay người lại, vô cùng nghiêm túc nói rằng: "Cẩn thận đừng tức giận sẽ ảnh hưởng đến bản thân, mau nghỉ ngơi đi, đã khuya rồi."

bạn đang xem “Lãnh Cung Thái Tử Phi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Long Y Hoàng lại sửng sốt, ngây ngốc nhìn hắn.

Phượng Trữ Lan nói với nàng cùng nụ cười áy náy, xoay người bước đi vào gió lạnh hiu quạnh ngoài cửa.

Long Y Hoàng đột nhiên cảm thấy hơi xúc động... Cũng bắt đầu cảm thấy áy náy hơn.

"Đứng lại!" Nàng nhắm mắt, bỗng dưng hô to: "Quay về!"

Cửa phòng đóng được một nửa thì ngừng, lại bị đẩy ra, vẻ mặt Phượng Trữ Lan tràn đầy ý cười, lại quay bước về từ trong gió lạnh.

Long Y Hoàng chỉ cảm thấy gân xanh trên trán nổi lên đập liên hồi, nàng khinh bỉ mình vô số lần ở trong lòng !

Đây đúng là tính cách tồi tệ, chỉ ăn mềm không ăn cứng!

Nhìn Phượng Trữ Lan lòng tràn đầy sung sướng tiêu sái đến bên giường, thậm chí cũng không hỏi đến ý kiến nàng, tự giác cởi áo ngoài rồi nằm trên giường, kéo chăn lên người.

Long Y Hoàng vẫn luôn lui vào bên trong, vẫn luôn ôm đầy cảnh giác nhìn hắn, hoàn toàn không có buồn ngủ.

Nàng chịu không được mắt muốn trợn trắng.

Phượng Trữ Lan nhìn về phía nàng: "Lui vào bên trong sâu như vậy làm gì? Ta cũng sẽ không động đến nàng, yên tâm đi, ta cũng rất mệt."

"Tư tưởng hại người không được có, nhưng tư tưởng phòng người không thể không..." Long Y Hoàng như niệm kinh thì thào, càng lui vào trong hơn.

Phượng Trữ Lan cười đắc ý còn nàng thì lại lui vào trong càng sâu: "Đều chỉ nói đùa, tưởng thật sao?"

Long Y Hoàng cười khẩy hai tiếng: "Nói là nói như vậy, nhưng đợi cho đến khi phát hiện không phải đùa giỡn, muốn hối hận cũng đã quá muộn.”

"Ai..." Phượng Trữ Lan thở dài nói: "Cũng không phải chưa xảy ra, cần gì phải sợ đến như vậy..."

Nhìn sắc mặt Long Y Hoàng xanh mét tóm lấy gối đầu, đồng thời có xu hướng muốn đập lên người mình, đột nhiên Phượng Trữ Lan nhanh chóng sửa khẩu khí: "Muộn rồi, nên ngủ đi."

Long Y Hoàng hừ hừ, đặt gối đầu về chỗ cũ, đột nhiên lấy tay hung dữ cắt ngang khoảng cách giữa hai người, nhìn Phượng Trữ Lan không hiểu ra sao không biết nói gì.

"Ranh giới," Long Y Hoàng vạn phần nghiêm túc, chỉ chỉ phạm vi mình vừa mới quét qua, lại chỉ chỉ Phượng Trữ Lan, sắc mặt phụng phịu: "Nếu vượt qua nửa bước, ta tuyệt đối sẽ không tha thứ cho ngươi!"

Phượng Trữ Lan kinh ngạc gật đầu, hồi lâu, lại cười lên.

Sắc mặt Long Y Hoàng lúc hồng lúc trắng, có tính nghệ thuật vô cùng, nàng giật giật khóe miệng, nghiêng người nằm xuống.

Ở trong chăn vẫn rất lạnh, mặc dù đã bao lấy nửa người cũng đã ấm áp hơn, nhưng cả người nàng chắc chắn không hề nhỏ bé.

Cả người kiềm chế không được run rẩy, thật sự là lạnh đến khó hiểu.

Long Y Hoàng rất không hiểu nổi, tại sao lúc nãy vẫn cảm thấy ấm ấp, cũng không cảm thấy lạnh bao nhiêu, hiện tại vừa mới náo loạn với Phượng Trữ Lan một phen, lại trở nên lạnh hơn?

Nằm một hồi, nàng phát hiện mình thật sự cũng đã mệt, đắp chăn cũng vẫn làm nàng cảm thấy lạnh rất muốn thu nhỏ cơ thể mình lại, nhắm mắt, ý thức dần dần chìm xuống.

Nàng vẫn chưa hoàn toàn rơi vào trong mộng, chỉ là giữa lúc mơ mơ màng màng, cảm giác phía sau dần dần ấm áp hơn, vô thức nàng liền dựa sát vào nơi đó, sau đó cọ tới cọ lui, nhu thuận giống như con mèo nhỏ.

Cái gì ranh giới, cái gì Phượng Trữ Lan, hiện tại cũng không nằm trong phạm vi lo lắng của nàng.

Nàng chỉ cảm thấy rất ấm áp, ấm áp đến mức làm cho nàng không muốn rời đi.

Đồ vật ấm áp kia hơi hơi cứng ngắc, nhưng rất nhanh liền bao quanh cả người nàng, luồng ấm áp đó chảy thẳng đến đáy lòng.

Long Y Hoàng ngoan ngoãn dựa vào, không biết khi nào, khóe miệng cũng vẽ ra độ cong nhàn nhạt...

Cuối cùng hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu, trong chớp mắt, nàng cảm thấy hình như có người vùi đầu vào cổ mình, nhẹ nhàng cười.

Ban đêm, vẫn mờ ám mà u tối.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả

23-07-2016 10 chương
Chia tay

Chia tay

Cô nhìn vào mắt anh. Mông lung quá. Xa xôi quá. Cô thấy một vật sáng trong đôi mắt ấy

01-07-2016
Đánh mất nụ cười

Đánh mất nụ cười

Nó ngồi vắt vẻo nơi lan can tầng hai, chân thả xuống khoảng không trước mặt. Không

24-06-2016
Kiêu sủng - Đinh Mặc

Kiêu sủng - Đinh Mặc

Văn án: Trong ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn đường, người đàn ông quay mặt lại,

09-07-2016 23 chương
Hoa Hồng Là Em

Hoa Hồng Là Em

Vũ Hoàng Bảo Anh: (nó) 16 tuổi mang một tính cách lạnh lùng, tàn ác . Sở hữu đôi mắt

22-07-2016 21 chương
Chị

Chị

Sài gòn vào ngày đầu đông, nắng nhạt dần, những cơn mưa bất chợt len lỏi từng góc

23-06-2016
Nhan sắc

Nhan sắc

Người đàn bà đứng tuổi hỏi đàn bà trẻ: – Em đã ngủ với chồng chị chưa? Đàn

30-06-2016
Mẹ đĩ

Mẹ đĩ

(khotruyenhay.gq) "Mẹ ơi! Hôm nay con nghe người ta nói mẹ là ca ve đấy. Mấy nhỏ bạn con

30-06-2016