Lãnh Cung Thái Tử Phi

Lãnh Cung Thái Tử Phi


Tác giả:
Đăng ngày: 20-07-2016
Số chương: 131
5 sao 5 / 5 ( 90 đánh giá )

Lãnh Cung Thái Tử Phi - Chương 120

↓↓
Nhũ mẫu sững sốt, đứng tại chỗ, tiến thối lưỡng nan.

bạn đang xem “Lãnh Cung Thái Tử Phi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

"Mẫu hậu, ngài hãy nghe ta nói..."

"Câm miệng!" Hoàng hậu tức đến xanh mặt: “Đây là quy tắc do Hoàng thái tổ định ra! Bổn cũng không có quyền thay đổi! Trừ phi tương lai ngươi đăng cơ, nếu không không biết Kỳ Hàn khi nào danh chính ngôn thuận trở lại bên cạnh ngươi, nếu ngươi động thủ với Bổn cung lại phải meng thêm tội danh bất hiếu! Ngươi phải suy nghĩ cho kĩ!”

"Nếu phụ hoàng phế bỏ quy tắc này, phải chăng mẫu hậu sẽ cho Kỳ Hàn về?” Trong mắt Phượng Trữ Lan hiện lên chút ánh sáng.

"Phụ hoàng ngươi sẽ phế nó sao? Trên triều đình không ít lão đại thần sẽ đồng ý ư? Đây là quy tắc truyền thừa mấy trăm năm, sẽ bì ngươi nhất thời kích động mà thay đổi sao!” Vẻ mặt Hoàng hậu vặn vẹo, tức giận không thôi.

Phượng Trữ Lan không muốn tiếp tục dây dưa, vội nói: “Nhi thần cáo lui.” Nói xong, xoay người vội vã rời khỏi sân.

Nhũ mẫu đi đến bên cạnh Hoàng hậu, lo lắng nói: “Thái tử người…”

"Mặc nó đi! Phỏng chừng với tính cách của nó đến chỗ Hoàng thượng cũng không nhận được kết cục tốt.” Hoàng hậu vỗ mạnh tay áo: “Mà những quy tắc đó, nếu Hoàng thượng nói sửa là sửa, thế thì, Hoàng thượng sớm đã không là Hoàng thượng!”

Trên đời này, có người khóc, thì sẽ có người cười, khổ sở và khoái hoạt, thường chỉ cách nhau một sợi tơ.

Phượng Trữ Lan hỏi cung nữ, biết Hoàng thượng đang ở hậu cung Thiên điện cùng Phượng Ly Uyên, Vân Phượng Loan cộng thêm con trai của hai người nọ là Phượng Nguyên Khải, Phượng Trữ Lan hơi do dự, hắn sợ nghe thấy tiếng cười chói tai của bọn họ.

Nhưng hắn nhất định phải đi, vì Y Hoàng, vì Kỳ Hàn.

Trong Thiên điện đặt một chậu than, cạnh chậu than là ba người đang ngồi, một người ngồi ghế trên, hai người ngồi ghế dưới, mà người ngồi ghế trên đang ôm một trẻ sơ sinh vừa chọc cười, là nam tử trung niên.

Phượng Ly Uyên vẫn luôn trầm mặc, không tập trung, Vân Phượng Loan lại rất vui vẻ, thấy con trai được hoàng thượng yêu thương sâu sắc thì trong lòng không nén được khoái trá, dù vẫn còn trong thời gian ở cữ thế nhưng từ vương phủ vào hoàng cung vẫn không thấy mệt mỏi.

Phượng Trữ Lan đứng ngoài cửa, chờ cung nữ đi vào thông báo, biết được hắn muốn vào, không khí trong Thiên điện cứng đờ, Hoàng đế chậm chạp nói: “Tuyên.”

Phượng Ly Uyên hơi hơi hoàn hồn, quay đầu nhìn lại, thấy Phượng Trữ Lan chậm rãi tiến vào, liếc mắt nhìn thẳng hắn rồi quay đầu đi.

"Thái tử có chuyện gì sao?" Hoàng đế cười hỏi hắn, mà Phượng Trữ Lan liếc mắt nhìn Hoàng đế đang vô cùng yêu thương ôm Phượng Nguyên Khải, chỉ cảm thấy con mắt như bị đâm đau xót, lại chậm rãi nói: “Tham kiến Phụ hoàng.”

"Miễn miễn, ở đây không có người ngoài, không cần câu nệ lễ tiết,” hoàng đế dùng mắt ra hiệu: “Ngồi đi, Thái tử, hôm nay không được đề cập tới chính sự.”

"Việc nhi thần muốn nói cũng không phải chính sự." Phượng Trữ Lan không ngồi xuống, ngược lại đứng càng thẳng.

"Vậy khoan nói, con có muốn ôm Nguyên Khải một cái không? Rất đáng yêu, con là thúc thúc của nó đấy." Hoàng đế cười nói.

Một khắc đó sắc mặt Vân Phượng Loan trắng bệch, lén nhìn Phượng Ly Uyên, mà lòng Phượng Ly Uyên hiện không đặt ở đây, chỉ tức tối nhìn chằm chằm Phượng Trữ Lan.

"Nhi thần có con trai của mình." Phượng Trữ Lan không tiếp thu, cũng không cự tuyệt, một câu rất đơn giản, hoàn toàn bác bỏ lời Hoàng đế.

"Ngươi vì Kỳ Hàn mà đến?" Hoàng đế nhẹ giọng nói, lời vừa dứt, toàn bộ Thiên điện đều an tĩnh, chỉ còn lại tiếng vang lách tách của chậu than.

"Phụ hoàng, Y Hoàng cũng không muốn gì, nàng chỉ muốn con trai mình được quay về.” Phượng Trữ Lan cười nói.

Tâm Phượng Ly Uyên bị chấn động mạnh, bỗng chốc ngẩng đầu nhìn Phượng Trữ Lan.

Phượng Trữ Lan đứng đó, kiên quyết không sờn, lộ ra sự quật cường.

Sắc mặt Hoàng đế hơi khó coi: “Thái tử, trẫm biết hiện trong lòng con rất khó chịu, chuyện này để hôm khác bàn đi?”

"Nhi thần không có khó chịu, chỉ muốn thay Y Hoàng hoàn thành tâm nguyện.” Phượng Trữ Lan lạnh lùng đáp.

"Thái tử, đừng cố tình gây sự," Hoàng đế hơi tức giận: "Con hiểu rõ phép tắc hoàng gia ra sao, không có quy tắc, không thể tồn tại."

"Quy tắc? Quy tắc chính là muốn chia cắt nhi thần và cốt nhục thân sinh ư?” Phượng Trữ Lan cười lạnh: “Quy tắc nực cười! Hiện giờ là con trai nhi thần bị đoạt lấy, đương nhiên phụ hoàng sẽ không để tâm, nhưng nếu là Duệ vương gia, nói không chừng phụ hoàng bây giờ còn vội vã muốn phế bỏ quy tắc này hơn cả nhi thần!”

"Thái tử! Lời của ngươi có ý gì!" Hoàng đế vỗ mạnh vào tay ghế, giọng điệu uy nghiêm vang vọng cung điện.

"Nhi thần khẩn cầu phụ hoàng phế bỏ phép tắc vô lý này! Trả Kỳ Hàn lại cho nhi thần!" Bất giác giọng Phượng Trữ Lan lớn hơn, nhìn Phượng Nguyên Khải không thể không tránh khỏi nhớ đến con trai mình.

Ra đời hơn ba tháng, con trai chỉ ở cạnh mình vẻn vẹn hai tháng!

Chương trước | Chương sau

↑↑
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Đêm Không Thể Tẩm

Đêm Không Thể Tẩm

Tiểu thuyết ngôn tình hiện đại Đêm Không Thể Tẩm của tác giả Chu Khinh có nội dung

27-07-2016 10 chương
Chạm đến tinh khôi

Chạm đến tinh khôi

Trong cơn mơ, tôi thấy một bìa rừng chạy dài hun hút, xa xa thấp thoáng một ánh mắt

23-06-2016
Tình bạn ngọt ngào

Tình bạn ngọt ngào

Hai mươi mốt năm về trước, chồng tôi mang Sam - một chú chó giống Đức tám tuần

30-06-2016
Khúc nhạc trong tôi

Khúc nhạc trong tôi

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") "Dẫu

25-06-2016
Những ký ức đã cũ

Những ký ức đã cũ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên") 3 năm qua, tôi

24-06-2016
Gia đình là số 1

Gia đình là số 1

Kỉ niệm đáng nhớ nhất của bạn với gia đình mình là gì? *** 1. Hồi bé có ông

23-06-2016
Đường về nhà

Đường về nhà

Phụ nữ hai mươi lăm tuổi. Hẹn hò vội vã, đối thoại hời hợt. Quên mất cách đánh

28-06-2016
Ký ức tuổi thơ

Ký ức tuổi thơ

Mỗi một câu chuyện ra đời thường là sau khi có biến cố hay sự kiện nào đó. Tôi

27-06-2016

XtGem Forum catalog