Polly po-cket
Lãnh Cung Thái Tử Phi

Lãnh Cung Thái Tử Phi


Tác giả:
Đăng ngày: 20-07-2016
Số chương: 131
5 sao 5 / 5 ( 90 đánh giá )

Lãnh Cung Thái Tử Phi - Chương 119

↓↓
Phượng Trữ Lan chỉ nhìn ả một cái, sau đó rũ mắt, ngón tay vuốt bụi trên thạch quan một lần lại một lần.

bạn đang xem “Lãnh Cung Thái Tử Phi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Cô gái che mặt, vóc dáng thướt tha, y phục, búi tóc, trang sức, đều giống như Y Hoàng, nhưng chỉ liếc mắt một cái Phượng Trữ Lan cũng không muốn.

Có lẽ đó là một cung nữ không có tên trong danh sách, còn bây giờ, vì muốn che dấu sự thật Long Y Hoàng đã chết nên tìm ả thay thế, có thể là hơn một năm rưỡi, đợi cho đến khi tuyên bố Thái tử phi tạ thế thì hoàng thất mới lo liệu tang lễ.

Cô gái ngồi ngay ngắn bên cạnh Phượng Trữ Lan, sống lưng thẳng tắp, cả người cứng đờ, thỉnh thoảng có lén nhìn Phượng Trữ Lan rồi nhanh chóng trốn tránh, dường như rất sợ hắn phát hiện, xem ra căng thẳng đến nỗi không dám hó hé.

Thế nhưng đã khiến ả thất vọng, ngoại trừ cái nhìn đầu tiên lúc mới lên xe thì Phượng Trữ Lan không ngẩng đầu nhìn thêm lần nào nữa, tầm mắt không rời thạch quan một giây nào.

Về đến hoàng cung, nơi Phượng Trữ Lan đi đến đầu tiên chính là Hoàng lăng.

Vì không thể để cho quá nhiều người biết, chỉ có thể âm thầm tiến hành vận chuyển thạch quan đến Hoàng lăng, trước tiên phong tỏa tin tức hoàn toàn, Phượng Trữ Lan ngồi một mình ở đó thật lâu, lầm bầm lầu bầu nói rất nhiều rất nhiều chuyện với thạch quan, vẫn luôn nói lời ân hận, sau đó luôn lặp lại nhiều lần lời cam đoan và thề độc, rồi ngồi ở đó một hồi lâu mới rời đi.

Hắn nói: "Xin lỗi…, Y Hoàng, có lẽ có một khoảng thời gian ta không thể đến thăm nàng, nhưng một khi ta xử lý xong vài chuyện ra nhất định sẽ đến gặp nàng, sau đó dẫn nàng và Kỳ Hàn về nhà, không bao giờ ở lại chỗ này nửa khắc, nàng phải khỏe mạnh… Đừng sợ, biết không? Nàng khóc ta rất đau lòng..."

"Y Hoàng, nàng đừng sợ Kỳ Hàn sẽ quên mất nàng, ta sẽ vẽ nàng, mỗi ngày đều đặt trong phòng để mỗi ngày Kỳ Hàn đều thấy nàng..."

"Nhưng mà Y Hoàng, ta lại sợ ta vẽ không giống..." Ngón tay đặt trên thạch quan khẽ run: "Vì sao không cho ta nhìn nàng kỹ một lần mà nàng đã đi? Ta sợ ra không nhớ được dáng vẻ của nàng… Ta sợ mình vẽ xấu..."

"Y Hoàng, ta muốn nhìn nàng một chút, nàng ra đây được không?"

Những lời này phiêu đãng trong Hoàng lăng trống trải, không hề có một chút tiếng vang đáp lại, còn thạch quan vẫn luôn lặng lẽ.

Cuối cùng Long Y Hoàng không có xuất hiện, mà Phượng Trữ Lan, thất lạc hồn phách ra khỏi Hoàng lăng.

Bây giờ hắn chỉ có hai chuyện muốn làm… Tìm ra hung thủ, giết người đã hại chết Y Hoàng, còn chuyện thứ hai chính là đem Kỳ Hàn về.

Bên ngoài Hoàng lăng có rất rất nhiều hoa đào, nhưng không hề nở, ở đây oán khí quá nặng, dù là mùa xuân thì không khí vẫn nặng nề.

Cửa ngọc thạch vào Hoàng lăng từ từ hạ xuống, trên mặt có khắc phượng múa rồng bay.

Ngay lúc ngọc thạch hạ xuống hoàn toàn, Phượng Trữ Lan như nghe được có thứ gì cũng rơi xuống giống nó, chôn vùi trong đồng cỏ hóa thành cát bụi.

"Y Hoàng..." Phượng Trữ Lan gắng sức nhếch môi, kìm nén nước mắt, cố gắng cười: "Y Hoàng, nàng có nghe thấy không?"

"Y Hoàng... Ta yêu nàng, ta yêu nàng..."

...

Trưa hôm sau, Mộ Dung Xá Nguyệt đồng ý với Minh Yên, nói là muốn nhìn Thực ức cổ trước khi cho nó vào người Vị Ương.

Minh Yên cũng không nói gì, xoay người bước đi, nửa canh giờ sau cầm một cái hộp trở lại, mở ra, bên trong là một con trùng nhỏ màu vàng nhạt.

Mộ Dung Xá Nguyệt nhịn không được hỏi: "Thật sự sẽ mất mạng sao?"

"Nếu không chống cự thì cũng không có chuyện gì, đợi đến khi cổ nuốt hết toàn bộ ký ức, thế thì trong cuộc sống của nàng cũng chỉ có một mình ngài mà thôi, minh chủ." Minh Yên nói.

Mộ Dung Xá Nguyệt ngoảnh đầu nhìn Long Y Hoàng còn mê man trên gường, quyết tâm: "Được!"

Hắn ôm lấy Long Y Hoàng, cuộn tay áo lên, đặt cánh tay trắng noãn trước mặt Minh Yên.

Minh Yên rút ngân châm châm hơ qua lửa vài lần, dùng vải xoa xoa, nhẹ nhàng đâm vào cánh tay, không bao lâu liền có máu chảy ra, hắn không hề nao núng, chầm chạp lau sạch vết máu, lộ ra vết tích nhỏ, lúc này mới lấy ra con trùng cổ nhỏ như hạy gạo đặt trên cánh tay nàng.

Trùng cổ bị máu thu hút, từng bước từng bước lần về phía trước, thân mình tròn vo từ từ dịch chuyển từ vết thương chui vào bên trong!

Cùng lúc đó, người đang mê man nằm trong lòng Mộ Dung Xá Nguyệt đột nhiên có động tĩnh!

Hình như không chịu được đau đớn giày vò trên cánh tay mà tỉnh lại, chân mày nhăn lại, mồ hôi lạnh chảy đầy trán, môi tái nhợt mấp máy, phát ra tiếng rên đau đớn.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Yêu Không Phải Lúc

Yêu Không Phải Lúc

Trích đoạn: “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện

21-07-2016 59 chương
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Truyện Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc kể về một mối tình cạnh tranh

22-07-2016 62 chương
Cuộc Sống Đơn Giản

Cuộc Sống Đơn Giản

Trích đoạn:“Mẹ, con chỉ biết đó là bạn sơ trung với Đông Mặc.” Lâm Dương nói

23-07-2016 73 chương
Đồ Chơi Của Tổng Tài

Đồ Chơi Của Tổng Tài

Trích đoạn:Đối với biểu lộ Hạ Cảnh Điềm đứng ngồi không yên, Kỷ Vĩ Thần

20-07-2016 125 chương
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Niềm tin nơi em

Niềm tin nơi em

(Tham gia dự thi viết truyện ngắn theo chủ đề : "Rồi sẽ qua hết, phả

25-06-2016
Chim ưng và cáo

Chim ưng và cáo

Chim ưng và Cáo quyết định sống với nhau như bạn bè và thoả thuận ở gần nhau cho

24-06-2016
Hẹn nhau ở Pont-Neuf

Hẹn nhau ở Pont-Neuf

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Tình

25-06-2016
Cốc chanh muối

Cốc chanh muối

Anh quay số: "Tôi đã mặc hết một lượt những chiếc áo được em thắt sẵn cavat

30-06-2016
Tấm áo mưa của mẹ

Tấm áo mưa của mẹ

Cách trường 1 km, hằng ngày tôi phải đi bộ trên con đường đất đỏ vào mỗi

23-06-2016
Bản Romance cho em

Bản Romance cho em

Điều đó đôi lúc khiến tôi xao nhãng đôi chút trong những bài guitar của mình. Nhưng

30-06-2016
Ưng Vương Đoạt Ái

Ưng Vương Đoạt Ái

Trời sinh xinh đẹp, khí chất ưu nhã, vóc dáng tốt, cũng đâu phải lỗi của nàng.Hắn

22-07-2016 10 chương