XtGem Forum catalog
Lãnh Cung Thái Tử Phi

Lãnh Cung Thái Tử Phi


Tác giả:
Đăng ngày: 20-07-2016
Số chương: 131
5 sao 5 / 5 ( 107 đánh giá )

Lãnh Cung Thái Tử Phi - Chương 117

↓↓
Phượng Ly Uyên vẫn không xuống ngựa, quay đầu nhìn về huóng Võ lâm minh lại nhìn thi thể Long Y Hoàng… Trong lòng rối rắm như muốn ép hắn thổ huyết!

bạn đang xem “Lãnh Cung Thái Tử Phi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Phượng Trữ Lan không hề khóc lớn, nước mắt lặng lẽ rơi, sau đó, hắn đứng lên, nhẹ nhàng ôm thi thể vào lòng, đi về hướng ngược lại đống đổ nát đó.

"Thái tử, ngươi muốn đi đâu?" Hoàng hậu vội vàng kêu hắn: "Thi thể không được di chuyển, lát sẽ có người đến khám nghiệm tử thi, hơn nữa khi hồi cung, thi thể sẽ an táng tại hoàng lăng!"

"Y Hoàng không thích người khác tùy tiện chạm vào nàng... Nàng cũng không thích nằm một mình ở nơi lạnh lẽo như hoàng lăng..." Thần sắc Phượng Trữ Lan hoảng hốt, hắn nhìn dãy núi xa xa, lệ trong mắt sáng thư thạch anh: "Nàng nói nàng thích tự do, không bao giờ muốn về hoàng cung... Nàng nói, nàng vĩnh viễn cũng sẽ không rời khỏi ta..."

Phượng Trữ Lan gằn từng tiếng, tựa như đâm từng nhát dao vào lòng Phượng Ly Uyên, hắn nhìn Phó thống lĩnh: "Ta không về, giờ không có chuyện gì quan trọng hơn Y Hoàng, ngươi thay ta chuyển lời đến Phượng Loan, nói nàng đã vất vả, ta sẽ đến gặp nàng sau."

"Vương gia!" Không đợi kia Phó thống lĩnh nói thêm gì, có một thị vệ trong Ngự lâm quân thúc ngựa từ trạm dịch chạy đến, nháy mắt dừng lại trước mặt Phượng Ly Uyên: “Vương gia! Chúc mừng Vương gia! Vương phi thuận lợi sinh tiểu thế tử! Thái y nói dù chưa đủ tháng, nhưng giờ mẫu tử Vương phi đều khỏe…”

Phượng Ly Uyên ghìm chặt dây cương, nhưng vẫn nén xuống, hắn nói với Phó thống lĩnh: “Ta nhất định phải đến đó, nhớ giúp ta chuyển lời đến nàng.”

"Mạt tướng tuân lệnh." Phó thống lĩnh chắp tay nói.

"Vương gia, Vương phi bảo thuộc hạ tiện thể nhắn lời," thị vệ Ngự lâm quân vừa mới đuổi đến nói tiếp: "Người nói, người hiểu chuyện Thái tử phi ngài sẽ canh cánh trong lòng, cho nên xin ngài đừng lo nghĩ cho người, nếu có manh mối gì liên quan đến Thái tử phi, ngài có thể đến nhìn nàng muộn cũng không sao, người nói, người và con luôn chờ ngài quay về."

"Thay ta cám ơn nàng..." Phượng Ly Uyên cười cay đắng, xoay đầu ngựa, hung hăng quất roi.

Ngựa kinh hãi, vó ngựa cất lên, bụi may mù mịt.

Nhìn Phượng Trữ Lan dù gì cũng không nghe mình nói, Hoàng hậu lắc đầu, thương xót thở dài, nhưng ngẩng đầu nhìn lên, lại thấy Phượng Trữ Lan đã bước lại gần.

"Duệ vương phi sinh," nét mặt hắn dù đậm nỗi bi thương nhưng giọng nói lại rất bình tĩnh: “Thật không?”

"Thái tử..." Hoàng hậu nhíu mày nói: "Nếu là Thái tử phi còn ở dương gian, nhất định cũng không muốn nhìn ngươi sa sút thế này."

"Mẫu hậu, nhi thần không sa sút, vậy nếu Duệ vương phi bình an sinh hạ là chuyện đại hỉ, nếu Y Hoàng biết, nhất định rất vui vẻ đây,” trên gương mặt chỉ còn lại vết thản nhiên, Phượng Trữ Lan đột nhiên nở nụ cười, tươi cười ấm áp như trước, nhưng lại mang theo hàn băng lạnh lẽo: “Ta, phải đi về nhìn thử.”

"Ngươi suy nghĩ cẩn thận là tốt rồi..." Hoàng hậu vui vẻ đáp.

"Mẫu hậu, ngài và phụ hoàng," Phượng Trữ Lan nhìn nhìn hoàng đế, giọng hờ hững không một chút tình cảm: "Có phải đã quyết định trước tạm thời phong tỏa tin từ Y Hoàng bị ngộ hại, âm thầm chuyển thi thể về cung, rồi đem chôn, tìm một kẻ thế thân, chờ một thời gian sẽ tuyên bố nàng bị bệnh mà chết, cuối cùng sẽ đền bù cho nàng bằng một tang lễ long trong?”

"Ngươi biết, trẫm làm như vậy là suy nghĩ vì đại cục." Hoàng đế nói.

"Nhi thần hiểu được... Nhi thần làm sao mà không hiểu chứ, chẳng qua, nhi thần chỉ có một yêu cầu nhỏ."

"Yêu cầu gì?"

"Nhi thần muốn tự tay an táng Y Hoàng."

"Việc này đơn giản."

"Còn có, thỉnh ngài và mẫu hậu hãy nhớ kỹ, đừng quên... Các ngươi nợ Y Hoàng, một ngày nào đó, nhi thần sẽ đòi lại tất cả." Phượng Trữ Lan nói xong lại cười, cười lạnh thấu xương.

Lại một hồi gió xuân thổi qua cánh hoa đào, Phượng Trữ Lan nhìn ra xa xa, tựa như nhìn thấy Long Y Hoàng đứng dưới tàng cây cười với hắn: “Phượng Trữ Lan, dù có ra sao, ta cũng sẽ chờ chàng, sau này ta đi đâu cũng nói cho chàng biết… Hại chàng lo lắng, ta xin lỗi…”

—— Nàng đã đáp ứng với ta rồi, dù nàng đi đâu cũng sẽ nói cho ta biết… Tại sao bây giờ lại nuốt lời, Y Hoàng.

—— Vì sao nàng lại gạt ta, vô thanh vô tức đi như thế...

Phượng Trữ Lan nhìn nơi xa xa, chợt cảm thất cảnh vật trước mắt như được sương mù bao phủ, thế giới chỉ còn mảnh mơ hồ.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Vẫn mơ về em - Hỗng Cửu

Văn án: Tối nào em cũng ngồi trên khung cửa ngẩng đầu ngắm trăng. Em đúng là ngốc

15-07-2016 75 chương
Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản

Người Kia, Lão Bản là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Huyên mời

21-07-2016 10 chương
Cô dâu mạo danh - Kinny

Cô dâu mạo danh - Kinny

Giới thiệu: Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương. Năm tôi 10t ba mẹ

13-07-2016 33 chương
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình của tác giả Lương Uẩn Như được

22-07-2016 22 chương
Ngoại tình

Ngoại tình

Cô giáo Thảo, cô giáo dạy văn ngoại tình một cách tuyệt vời và tuyệt vọng đã mấy

01-07-2016
Mẹ

Mẹ

Con nhỏ trong mắt tôi bỗng lớn vút lên. Cao tới mức để nhìn thấy cái trán dồ

23-06-2016
Một nửa Sài Gòn

Một nửa Sài Gòn

Em ở đâu, trong nỗi nhớ rất mực trầm lắng còn mãi trên tóc mai của nhân loại. Vuốt

29-06-2016
Tường vi nở hoa

Tường vi nở hoa

Tôi nhìn anh, lại quay sang nhìn vườn hoa tường vi đang nở rộ, tôi vô thức mỉm cười,

26-06-2016
Tháng Tám còn mãi

Tháng Tám còn mãi

Ban đêm khi đi nằm, nỗi sợ hãi đâm sâu vào tim tôi. Những người tôi yêu cứ thế

24-06-2016
Nợ nhau lời xin lỗi

Nợ nhau lời xin lỗi

Mối tình đầu đã khiến trái tim cô băng lạnh đi. Cô thấy hận người cô đã yêu say

30-06-2016