Ring ring
Lãnh Cung Thái Tử Phi

Lãnh Cung Thái Tử Phi


Tác giả:
Đăng ngày: 20-07-2016
Số chương: 131
5 sao 5 / 5 ( 114 đánh giá )

Lãnh Cung Thái Tử Phi - Chương 112

↓↓
Hắn nhẹ nhàng vòng lấy eo mảnh khảnh của Long Y Hoàng, lật người một cái đặt nàng xuống giường, cúi đầu cùng nàng đối mặt, tươi cười không biến mất: “Bây giờ nàng không đau nữa?”

bạn đang xem “Lãnh Cung Thái Tử Phi ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Long Y Hoàng vuốt vuốt cằm hắn, nhếch môi, chủ động dâng mình, lần đầu tiên hôn Phượng Trữ Lan.

Không hôn còn đỡ, vừa hôn, giống như chạm phải thuốc nổ, càng không thể cứu chữa, đầu tiên Phượng Trữ Lan sửng sốt một chút, sau đó nhanh chóng lật ngược tình thế, đè lấy nàng, hôn càng sâu.

Long Y Hoàng không nóng không lạnh đáp lại, giống như đang hưởng thụ, hai tay ôm cổ Phượng Trữ Lan siết chặt, mười ngón tay đan vào nhau.

Cái hôn này thật lâu sau mới dừng lại, sợ Long Y Hoàng hít thở không thông, Phượng Trữ Lan mới bằng lòng tách ra, nhân đó nhìn vẻ mặt Long Y Hoàng, nở nụ cười: "Nàng đây là đang quyến rũ ta sao?"

"Chàng nói chàng sẽ không ép buộc ta." Trong bóng đêm, đôi mắt Long Y Hoàng sáng như dạ minh châu.

"Ta sẽ không ép buộc nàng, cho nên không phải bây giờ đang chờ đợi ý kiến của nàng sao, Y Hoàng, lát nữa chúng ta..." Phượng Trữ Lan vươn tay vuốt tóc nàng, cúi đầu, nhỏ giọng thì thầm vài câu bên tai nàng.

Long Y Hoàng lập tức đỏ mặt: "Chàng ngoại trừ việc này chẳng lẽ không thể nghĩ đến chuyện gì khác!"

"Không thể!" Phượng Trữ Lan mặt dày trả lời.

"Chán ghét." Long Y Hoàng cười gượng đáp.

Phượng Trữ Lan cười cười, lại hôn tiếp, một hồi, đột nhiên hắn cảm thấy không được bình thường.

Vừa rồi những cung nữ đến đây dọn bữa không ít, giờ làm sao im lặng thế.

"Bên ngoài còn có người, chúng ta đi ra ngoài trước, quả thật có chút đói bụng." Long Y Hoàng nói.

Phượng Trữ Lan gật gật đầu, đi ra ngoài trước, trong phòng lớn, các cung nữ lui xuống không còn một bóng người nào, chỉ còn lại thức ăn nóng hổi trên bàn chứng minh bọn họ đã từng vào, đến cả cửa phòng cũng được khép lại, lại đi qua, vừa thấy Kỳ Hàn không biết khi nào đã ăn no say, nằm trong nôi, đang nghịch nghịch quần áo trên người.

Phượng Trữ Lan trước hết hiểu rõ, sau đó lẩm bẩm nói: "Thật sự là một đám cung nữ được huấn luyện nghiêm chỉnh, bất cứ lúc nào, cũng sẽ không làm cho chủ nhân xấu hổ..."

Long Y Hoàng u oán mà trừng hắn liếc mắt: "Trái lại chàng rất vui vẻ."

"Đương nhiên."

Long Y Hoàng lắc đầu, ngồi vào bàn cơm, thấy có cháo hạt kê liền múc một ít, ăn vài muỗng, khóe mắt lại thoáng nhìn Phượng Trữ Lan đang ngồi đối diện, nhìn mình không dời mắt, nàng ăn vài muỗng đã cảm thấy thẹn thùng không ăn nữa.

Phượng Trữ Lan nhìn người khác như thế, chẳng lẽ bản thân không thấy mệt sao?

Phượng Trữ Lan nhìn nàng hồi lâu, đột nhiên bước qua, ôm lấy nàng, tình cảm như đã ẩn nhẩn chờ đợi rất lâu được phóng thích, không bận tâm đến bất cứ thứ gì, mặc sức hôn xuống.

Long Y Hoàng kinh ngạc, rất nhanh cảm giác cả người nhẹ bẫng, lại được thả xuống đã nằm trên giường lớn mềm mại.

Nàng còn chưa xuất ra đòn sát thủ, môi lại một lần nữa bị Phượng Trữ Lan che lại, làm sao cũng không phát ra tiếng.

Chiều tối ngày nào đó, bọn họ ai cũng không đi ra ngoài... Mà chỉ ở trong phòng ân ái, cũng không khó để nghe tiếng động bên trong.

Làm cho người người tưởng tượng suy nghĩ vô vàn, đêm xuân triền miên...

Ôn tồn qua đi, Long Y Hoàng nằm bên người Phượng Trữ Lan nghỉ ngơi, lâu sau, đột nhiên nói ra một câu: "Phượng Trữ Lan, giờ ta đột nhiên cũng rất muốn có thêm một bé gái, nhìn Kỳ Hàn ngoan ngoãn, lại có thêm một đứa con gái nữa cũng là may mắn..."

Mắt Phượng Trữ Lan sáng lên, không nói nhiều, hắn lại đè lên Long Y Hoàng lần nữa.

Vốn dĩ Long Y Hoàng chỉ muốn phát biểu chút cảm tưởng của mình, không nghĩ tới động tác Phượng Trữ Lan nhanh hơn lời nói, thế nhưng mình lại bị sắc dục bao phủ, cũng không có cách nào suy xét.

Sau đó, nàng rất rất rất nghiêm túc nghiêm túc lĩnh hội được một đạo lý, nàng thích đùa với lửa, trêu đùa người khác thì rất vui vẻ, nhưng vừa chọc đến Phượng Trữ Lan, lại thành tự thiêu mình...


Chương trước | Chương sau

↑↑
Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường

Thanh Mai Muốn Trèo Tường là một trong những tác phẩm ngôn tình đề cao lên một tình

23-07-2016 60 chương
Cảnh Xuân Nam Triều

Cảnh Xuân Nam Triều

Sau khi trải qua mấy chục năm náo động, Văn đế kế vị ở nước Trần, nam bắc hai

20-07-2016 208 chương
Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính

Trăng Trong Kính kể về một cô bé không biết vì nguyên nhân nào mà thân thể lại trôi

20-07-2016 23 chương
Vết thương tỉnh thức

Vết thương tỉnh thức

Những ngày tháng này tình bạn và tình yêu mang đến một niềm vui sống lạ kỳ. "Hãy

24-06-2016
Người mẹ câm

Người mẹ câm

Tôi bị những xa hoa phù phiếm nơi chốn thành thị cám dỗ, hoàn toàn quên mất mình còn

23-06-2016
Người tình của bố

Người tình của bố

Tôi chỉ thích hỏi bố về mối tình đầu của bố. *** Mỗi lần mùa hè đến với cơn

24-06-2016
Những ô cửa màu xanh

Những ô cửa màu xanh

Những phút giây ngắn ngủi ấy tôi đã kịp nhận ra mình là một đứa con tồi, đã rất

30-06-2016
Đồng cỏ may ngày ấy

Đồng cỏ may ngày ấy

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Ai từng bảo

27-06-2016