XtGem Forum catalog
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 94
5 sao 5 / 5 ( 97 đánh giá )

Lá Bài Cuối Cùng - Chương 41

↓↓
Lâm Dược nói bài của mình không tốt, có lẽ là thật, có lẽ là giả. Là thật, ván này chính là ông thắng, là giả thì…

bạn đang xem “Lá Bài Cuối Cùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Ông lại nhìn bàn một lần nữa, trong một bộ poker, xác suất của thùng phá sảnh lớn cỡ nào? Xác suất y chạm được lại lớn cỡ nào?

Đều là thắng, nhưng kéo dài để thắng, hay thắng triệt để, đối với ông, hoàn toàn khác nhau!

“Cậu nói bài của cậu không tốt?”

Lâm Dược gật đầu.

Hoa Hồ tử cười nói: “Vậy thì, là một tiền bối, có một chuyện ta phải nói với cậu, đó chính là, khi bài của cậu không tốt, thì đừng nghĩ tới cướp gà, cẩn thận, mới là phương pháp đánh bài chính xác.”

Nói xong, cũng đẩy ra số chip tương ứng.

“Làm đúng rồi, Hoa Hồ tử! Giải quyết anh ta! Ông làm vậy sẽ giải quyết anh ta rồi!”

Người tại điểm đặt cược hưng phấn kêu lên.

Nhà cái phát lá River thứ năm: 10 rô.







Từ huyên náo tới tĩnh lặng chẳng qua chỉ chuyển biến trong một giây, sau khi trầm mặc hai giây, điểm đặt cược bắt đầu có tiếng hoan hô số lượng ít.

Thùng phá sảnh! Thùng phá sảnh! Tỷ lệ hai phần trăm! Thu hoạch gấp hai mươi lần! À, đúng, thi đấu vẫn chưa kết thúc, tiếp theo vẫn còn có gần một ngày, nhưng, nhưng, ngay cả tỷ lệ như thế cũng có thể đánh đổ, thì sẽ thua được sao? Vẫn có khả năng thua sao?

“Cậu Lâm nhất định có công năng đặc biệt, nhất định có!”

Đám người tiểu Lưu thất thần lẩm bẩm.

Trương Trí Công chậm rãi cười, hắn cười có mấy phần hốt hoảng, càng thêm mấy phần bi ai.

Phong thái của người này, hắn sớm đã biết, khi ở tỉnh, hắn đã biết được khoảng cách của hai người, mà tại đây, lúc này, hắn càng lĩnh hội sâu sắc.

Cùng một quốc gia, cùng một thành phố, cùng một khách sạn, nhưng, muốn đứng trước mặt người này, thì lại cần đi một con đường rất xa rất xa.

Mà tại hiện trường, Lâm Dược thì gần như muốn nhảy dựng lên, y vừa lải nhải với Caesar, vừa nghiêm túc nói với Hoa Hồ tử: “Làm được rồi, ông nội Hoa, thật sự làm được rồi, tôi vốn cho rằng không thể xuất hiện, nhưng hiện tại xem ra, vận may của tôi vẫn không tồi. Thùng phá sảnh, ông nội Hoa, nếu ông không bỏ bài, vậy chúng ta cược thêm một chút thế nào? Ở quê nhà tôi vẫn còn một căn nhà trị giá trăm triệu… tuy hiện tại nó không đáng trăm triệu, nhưng tương lai nhất định sẽ đáng!”

“Không sai, hiện tại cậu có thể ghép ra thùng phá sảnh.” Hoa Hồ tử nhìn bài trên bàn chậm rãi mở miệng, “Nhưng cậu biết xác suất này nhỏ cỡ nào không?”

“À, có lúc vận may luôn khó hiểu như thế.”

“Vậy sao? Để chúng ta xem thử rốt cuộc là cái gì.” Ông nói, rồi lật bài của mình lên, “Nhìn xem, tôi không nói dối.”

“Ông ngoại Hoa, tôi cũng không nói dối mà.” Lâm Dược cũng lật bài mình lên, “Thật tiếc là ông không cược thêm nhà với tôi.”

Hoa Hồ tử nhếch khóe môi, nhìn Lâm Dược: “Vẫn còn cơ hội.”

Vẫn còn cơ hội, Hoa Hồ tử đang nói, người đặt cược cho ông cũng nói. Còn cơ hội, còn cơ hội. Số chip của Lâm Dược lúc này là mười hai triệu, Hoa Hồ tử là tám triệu, trên cơ bản, chênh lệch không phải rất lớn, hai ván cược không quá lớn thì có thể thay đổi tình hình.

Nhưng, bọn họ lập tức phát hiện mình đã sai rồi.

Lâm Dược căn bản không tính cho Hoa Hồ tử gỡ vốn.

Hoa Hồ tử suy nghĩ tới danh vọng của mình, Lâm Dược là ai, thứ danh vọng này căn bản không lọt vào đầu của người như y.

Hôm cuối cùng, đã chiếm ưu thế, ai còn muốn thật sự đấu tôi chết anh sống.

Ván đó vừa kết thúc, y xin nghỉ ngơi, ngày cuối cùng, trôi qua trong sự kéo dài không ngừng của y.

Cược mù cần suy nghĩ, mỗi lần đều phải qua đủ ba phút mới chậm rãi đẩy chip ra, sau khi bài riêng phát xong ngay cả nhìn cũng không nhìn, chờ đến thời gian liền bỏ bài.

Loại hành động này của y khiến sắc mặt Hoa Hồ tử càng lúc càng khó coi, càng khiến người cược vòng ngoài chửi um sùm. Nhưng sau đó, cũng có người giải thích cho y: “Cờ bạc là vì cái gì? Kích thích, là do chúng ta theo đuổi kích thích, nhưng mục đích của chúng ta không phải là muốn thắng sao? Vì thắng, chúng ta nói dối, chúng ta giả vờ, chúng ta làm tất cả những chuyện có thể làm, vậy thì, kéo dài thời gian có là gì đâu?”

Thật ra câu nói này tuy là giải thích cho Lâm Dược, nhưng kỳ thật vẫn có hơi oan uổng cho y, sau đó sỡ dĩ y không ngừng bỏ bài, là cảm thấy không tất yếu nữa, mà nguyên nhân lớn hơn là vì, y vẫn luôn truy hỏi Caesar làm sao làm được, mà dưới sự truy hỏi của y, Caesar không còn tinh lực nào để ý tới ván bài…

Chương trước | Chương sau

↑↑
Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly

Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly

Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly là một truyện ngôn tình võng du mình giới thiệu cho bạn nào

23-07-2016 4 chương
Cây Xương Sườn Thứ Hai

Cây Xương Sườn Thứ Hai

Trì Đông Chí có chút nhức đầu, Lương Hạ không có tiền đồ, cứ mãi ồn ào như

21-07-2016 53 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Chiến Lang

Chiến Lang

Chiến Lang là một tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Hắc Khiết Minh có nội dung xoay

22-07-2016 50 chương
Heo Con Say Giấc

Heo Con Say Giấc

Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người

21-07-2016 48 chương
Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Trời Xanh, Biển Cũng Xanh

Truyện ngôn tình hoàn Trời Xanh, Biển Cũng Xanh, câu chuyện kể về chuyện tình cảm của

23-07-2016 38 chương
Gió lạnh gò hoang

Gió lạnh gò hoang

Đã lâu rồi chưa xảy ra chuyện ghê gớm đến vậy. Và câu chuyện còn được

24-06-2016
Khi bạn sắp chết

Khi bạn sắp chết

Khi con người ta cảm nhận cái chết gần kề, họ sẽ nghĩ đến điều gì??? Câu trả

28-06-2016
Sâu và Táo

Sâu và Táo

Ngẫm ra cái sự đời bon chen trước kia có lẽ cũng uổng công, tự mình dây vào phiền

29-06-2016
Em thích làm vợ anh!

Em thích làm vợ anh!

Nhưng chồng tôi cũng có bắt tôi phải cưới anh đâu, chính tôi là người đã cầu hôn

29-06-2016