XtGem Forum catalog
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 94
5 sao 5 / 5 ( 27 đánh giá )

Lá Bài Cuối Cùng - Chương 08

↓↓
Vì muốn hỏi tin tức của Trương Trí Công từ y, cho nên người nuôi chó không chỉ huy hai con chó này cắn cổ y.

bạn đang xem “Lá Bài Cuối Cùng ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Hiện tại con Berger đó thấy bạn mình bị đánh ngất, lập tức bị kích lên hung tính, không bận tâm chỉ thị của chủ nhân, lao tới cắn cổ Lâm Dược.

Lâm Dược dùng tay trái bịt cổ mình, tay phải đấm lên bụng con chó đó, nó rú lên, đáp xuống đất rồi lại nhào lên tiếp.

Lâm Dược ngồi xổm xuống sờ tìm dưới đất, chạm được một cành cây, thấy con chó lao tới, vội vung cành cây nhắm vào mắt chó.

Máu nóng bắn ra, con chó ngã xuống không đứng lên nổi nữa.

“Mày, mày đừng qua đây…”

Tên nuôi chó đờ đẫn thụt lùi, hắn không phải chưa từng thấy qua người lợi hại, mấy kẻ ở chung với hắn đều có thể vác dao đi chém người. Nhưng bọn họ nhiều lắm cũng chỉ là chém người, còn kiểu chấp nhận hứng một dao cũng phải đá được người một cước thế này thì chỉ thấy trong phim mà thôi.

Mới đầu hắn không sai khiến chó yêu của mình đi cắn người, là vì muốn tìm ra một người khác, đối với bọn họ người kia mới là quan trọng.

Mà cuối cùng chính hắn lại bị dọa.

Tự tổn thất tám trăm, giết địch một ngàn còn có thể coi là bình thường, nhưng tự tổn thất một ngàn giết địch tám trăm thì coi là gì?

“Mày, mày đừng qua đây!”

Hắn vừa nói vừa thụt lùi, thấy Lâm Dược bước từng bước lại gần, cuối cùng hét lên, quay người bỏ chạy. Sau lưng có chút tiếng động, hắn càng không dám quay đầu, chạy miết ra xa, lúc này mới dám chậm lại, quay nhìn, thì không có người đuổi theo. Nghĩ tới tiếng động vừa rồi, hình như, là tiếng người ngã xuống.

Người đó do dự một lát, nhớ tới món tiền lớn kia, cuối cùng không nhịn được chậm rãi đi ngược về. Ban đầu, hắn đi rất chậm, có chút gió thổi động cỏ cũng dừng lại, sau đó gan lớn dần lên, đặc biệt là khi nhìn thấy Lâm Dược ngã dưới đất thì càng bước nhanh hơn.

Dễ hiểu thôi, một đánh năm, còn thêm hai con chó, sao chống nổi, cũng không phải là phim ảnh tiểu thuyết.

Nghĩ tới đây, bước chân của người đó lại nhanh hơn vài phần, chẳng qua hắn vẫn rất cẩn thận, cách thật xa đã nhặt một khúc cây lên, chọc chọc Lâm Dược vài cái, thấy y không có phản ứng, mới dám chậm rãi lại gần.

“Mẹ nó, cho mày đánh chó của ông!”

Hắn đạp lên mặt Lâm Dược một cái, không tiêu hận, lại đạp thêm cái thứ hai, nhưng vừa mới giơ chân lên, đã bị nắm lấy, sau đó, hắn nhìn thấy Lâm Dược vốn đang nằm úp dưới đất chậm rãi ngẩng đầu lên, gương mặt đầy máu tươi nhe hàm răng ra.

Hắn sợ hãi trừng to mắt, nhưng chỉ thấy một nắm đấm ướt máu, cách mình càng lúc càng gần.

Xử lý xong người cuối cùng, Lâm Dược ngã xuống, lần này thật sự là ngã, thật ra lần vừa rồi cũng không tính là giả vờ, y vốn muốn một hơi xử lý hết, nhưng ai biết chân lại mềm nhũn, không đứng lên nổi. Bất đắc dĩ y chỉ đành nằm yên không động, xem thử có thể dụ người đó trở lại không.

Y nằm dưới đất một lúc lâu, mới chậm rãi lật người, sau đó tìm được di động trên người tên kia, Trương Trí Công nằm viện, mặc áo ngủ, trên người đương nhiên không có di động, di động của y cũng bị lấy mất rồi, vì thế vừa rồi bọn họ chỉ biết chạy vòng vòng ở đồng hoang.

Vừa rồi đánh nhau không cảm thấy gì, hiện tại không đánh nữa lại thấy toàn thân đều đau, y nhổ nước bọt, chửi vài tiếng, cầm di động lảo đảo đi lại chỗ Trương Trí Công.

Trương Trí Công đang lo sợ, ban đầu hắn còn có thể nhờ chút ánh sáng mơ hồ nhìn được vài thứ, sau đó Lâm Dược ngã xuống, hắn không còn thấy được gì nữa.

Nghe tiếng có người bước lại gần, hắn cũng không dám lên tiếng.

“Cậu hai.”

Trương Trí Công nhìn theo hướng giọng nói, thì thấy một bóng người lảo đảo, từ thân hình thì người đó đại khái, có lẽ, là Lâm Dược?

Lâm Dược đi tới dưới gốc cây, ngẩng mặt nói: “Cậu hai, tôi tìm được một cái di động, cậu còn nhớ số của Hạo Nhiên sơn trang chứ.”

Trương Trí Công không nói gì, Lâm Dược gần như rên rỉ mở miệng: “Cậu hai, cậu đừng nói với tôi không có sổ điện thoại thì cậu không nhớ nổi nha. Cậu hai, cậu đừng dọa tôi, không thì, không thì, chúng ta gọi 114 thử ha?”

“Không cần.” Không biết qua bao lâu, Trương Trí Công cuối cùng mở miệng, “Đưa điện thoại cho tôi.”

Lâm Dược vội đưa điện thoại cho hắn, tuy ánh sáng mờ mịt, Trương Trí Công vẫn thấy được, cánh tay đó, máu thịt hỗn độn.

“Cậu hai, cậu cầm mau đi, chân tôi hình như bị chó cắn một miếng, ừm, có lẽ là cào một phát? Dù sao rất đau, cậu hai chắc không phải không cầm nổi chứ, ông trời, hiện tại tôi đứng cũng hết nổi rồi.”

Trương Trí Công không nói gì, chỉ cầm di động, sau đó gọi điện cho anh mình.

“Lâm Dược, tôi thấy thân thủ của cậu cũng rất tốt đó.” Gọi điện cho Trương Trí Thành xong, Trương Trí Công nói.

“Đúng đó đúng đó, tôi là Lý Tiểu Long chuyển thế, Thành Long tái sinh mà… ừm, hình như Thành Long còn sống thì phải. Cậu hai, cậu cả sẽ tới tìm chúng ta ngay đúng không.”

“Ừ.”

“Vậy thì tốt, tôi hơi mệt… cậu hai, tôi ngủ một chút nha, cậu cả tới cậu nhớ gọi tôi dậy…”

Giọng nói của y dần nhỏ đi, thân thể dựa vào cây, chậm rãi trượt xuống. Hôm nay, y vừa bị đánh ngất, vừa phải cõng Trương Trí Công chạy khắp nơi, vừa rồi lại trải nghiệm trận vật lộn kịch liệt chưa từng có, bị chó cắn, bị đánh, bị mất máu quá nhiều, tuy thân thể khỏe mạnh, cũng chịu không nổi.

Y xử lý hết truy binh rồi, cho dù vẫn còn người khác tới tìm bọn họ, nhưng Trương Trí Thành chắc sẽ tới ngay thôi, tuy rằng ở bệnh viện y không bảo vệ tốt Trương Trí Công, nhưng hiện tại cũng có công lao, huống hồ y vốn không phải vệ sĩ mà.

Nghĩ thế, y cũng yên tâm, không phát hiện ánh mắt Trương Trí Công nhìn mình là khó dò lại còn mang theo chút lạnh lẽo, y đương nhiên càng không phát hiện, di động của Trương Trí Công vẫn để mở. Cho nên, khi y mở mắt ra lần nữa, phát hiện mình mang còng tay còng chân, kinh ngạc cho rằng mình đang mơ giấc mơ SM.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng là cuốn tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Anh Túc, cùng với

22-07-2016 28 chương
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Truyện Khuynh Nhiên Tự Hỉ của tác giả Giả Oán Chúc kể về một mối tình cạnh tranh

22-07-2016 62 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Anh Chàng Ngọt Ngào

Anh Chàng Ngọt Ngào

Trích đoạn:Anh biết, cổ cô là nơi rất nhạy cảm, chỉ cần anh phà hơi thở vào, nó

21-07-2016 12 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Tình cha

Tình cha

Tránh cái nhìn của cả lớp, Tùng ngoảnh ra cửa sổ. Không thấy mặt Tùng nhưng có thể

29-06-2016
Thầy tu rởm

Thầy tu rởm

Xưa có một con Sói rừng vừa hung ác vừa gian giảo. Một hôm nó nghe tin ở làng bên có

24-06-2016
Cây, lá và gió

Cây, lá và gió

"Nếu bạn muốn có tình yêu của ai đó... đầu tiên hãy yêu người đó trước

29-06-2016
Ngốc nghếch yêu

Ngốc nghếch yêu

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Anh đồng ý

Anh đồng ý

Cô muốn nói điều gì với anh nhưng cổ họng cứ nghẹn đắng, có thứ gì đó chực

24-06-2016
Lừa và hổ

Lừa và hổ

Thời xưa, ở vùng Quý Châu không có Lừa. Có một người hay làm việc tốt đã chở

24-06-2016
Mãi mãi là bao lâu?

Mãi mãi là bao lâu?

Có người nói với tôi rằng: "Chẳng có thứ gì là mãi mãi và vĩnh cửu, tất cả rút

29-06-2016
Em của ngày hôm qua

Em của ngày hôm qua

Tôi, đẹp trai, nhà giàu, một tương lai sáng. Tôi đâu dễ dàng gì thân thiết yêu

25-06-2016