Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Kỳ Thật Cây Lim Có Thể Dựa

Kỳ Thật Cây Lim Có Thể Dựa


Tác giả:
Đăng ngày: 26-07-2016
Số chương: 53
5 sao 5 / 5 ( 37 đánh giá )

Kỳ Thật Cây Lim Có Thể Dựa - Ngoại Truyện

↓↓
Túc Kỳ đứng lại trước xe, bỗng nhiên bắt đầu khó chịu, cụ ông đó đã từng hiền lành bao dung đối với mình tốt như vậy.

bạn đang xem “Kỳ Thật Cây Lim Có Thể Dựa ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Diệp Tử Nam biết trong lòng cô nghĩ cái gì, cẩn thận ôm cô vào ngực, hôn nhẹ trán cô, “Anh nói cho ông ngoại, con của chúng ta sắp chào đời, đến lúc đó anh mang em và con đến thăm ông, có được không?”

Túc Kỳ mắt đỏ hồng gật gật đầu, theo Diệp Tử Nam lên xe rời đi.

Mấy tuần lễ sau đó, Túc Kỳ ở nhà dưỡng thai. Cách dự sinh càng ngày càng gần, bụng càng ngày càng lớn, cô cũng càng ngày càng mệt, cơ thể sưng phù đi lại khó khăn không nói, lại còn mỗi đêm nằm trên giường duy trì một tư thế để ngủ khiến cho cô càng thêm khổ sở.

Diệp Tử Nam cũng dần dần mỗi ngày tan tầm đúng giờ, từ chối tất cả xã giao, ở nhà với vợ con.

Mỗi ngày sau bữa cơm chiều, anh đều ghé vào bụng Túc Kỳ nói chuyện, bên trong thỉnh thoảng còn có đáp lại, đá Túc Kỳ vài cái, mỗi khi như vậy hai người đều vui mừng không thôi.

Gần đây không biết Bảo bảo trong bụng muốn làm gì, chưa tới nửa đêm luôn làm ầm ĩ trong bụng, đá Túc Kỳ từng phát từng phát, dường như là rất sốt ruột muốn ra ngoài, khiến cho cô khó có thể đi vào giấc ngủ.

Đêm nay, Túc Kỳ lại bị giật mình tỉnh giấc, trong đêm tối, bàn tay đặt trên bụng cảm thụ cú đá một phát lại một phát, chỉ có thể gượng cười hạnh phúc.

Không quá vài phút, Diệp Tử Nam cũng tỉnh lại, mở đèn tường, sờ sờ tóc Túc Kỳ, vẻ mặt không nỡ, “Đứa bé lại ầm ĩ với em rồi hả?”

Vẻ mặt Túc Kỳ đau khổ, “Diệp Tử Nam, nó ồn ào như vậy, chắc chắn là con trai.”

Lúc trước hai người giao hẹn là không hỏi giới tính đứa bé, phần kinh hỉ này phải chờ tới sau cùng.

Diệp Tử Nam phục vụ cô uống chút nước, từ từ ôm cô vào ngực, có lẽ ban đêm quá yên tĩnh, có chút bình thường không nói được vậy mà trong lúc lơ đãng miệng có thể vẽ ra được.

“Bé trai cũng được, nó có thể cùng anh bảo vệ em.”

Túc Kỳ sửng sốt một phen, bỗng nhiên khóe mắt ẩm ướt.

Diệp Tử Nam nửa nằm úp sấp, đặt bàn tay khô ráo ấm áp lên bụng Túc Kỳ, nhỏ giọng nói chuyện với Bảo bảo, Túc Kỳ nâng tay khoác lên cổ bóng loáng của anh nhẹ nhàng vuốt ve.

“Bảo bảo con ngoan nào, mẹ mang thai con rất vất vả, đừng làm khổ mẹ, ba sẽ đau lòng, con nghe lời được không?”

Có lẽ gần đây Diệp Tử Nam và nó giao lưu có hiệu quả, vốn đang vui sướng đạp đá đứa bé nghe được giọng nói trầm thấp bỗng nhiên an tĩnh lại.

Vẻ mặt Túc Kỳ rất ngạc nhiên nhìn bụng mình rồi nhìn Diệp Tử Nam, từ từ cười rộ lên.

Từ sau đó, mỗi lúc trời tối rốt cuộc Túc Kỳ có thể ngủ ngon.

Có lẽ đứa nhỏ này thật khéo léo hiểu chuyện, từ sau hôm ấy cho đến lúc sinh ra cũng chưa từng giày vò, cũng có thể chuyện khi đó Diệp Tử Nam nói với nó, có tác dụng.

Sau này Túc Kỳ trở dạ cũng rất thuận lợi, ngay cả bác sĩ cũng nói khó có gặp được loại tình huống này.

Khi tiếng khóc to có lực vang lên, Diệp Tử Nam và Túc Kỳ cảm thấy toàn bộ vất vả đều đáng giá.

Túc Kỳ bị người hai nhà vây quanh, mệt rã rời hỏi Diệp Tử Nam, “Con trai hay con gái?”

Diệp Tử Nam khom lưng hôn xuống trán ướt đẫm mồ hôi của cô, đôi mắt dần dần đỏ lên, “Là con trai, nó rất tốt rất khỏe mạnh, vợ, em vất vả rồi.”

Túc Kỳ cười một chút liền ngủ, dường như còn nghe được tiếng cười của cha mẹ hai bên.

“Chao ôi, giống như đúc Diệp Tử Nam hồi còn nhỏ!”

“Miệng rất giống tiểu Kỳ.”

“......”

Lúc Túc Kỳ tỉnh lại, trong phòng bệnh chỉ còn Diệp Tử Nam và đứa bé trong lòng anh. Túc Kỳ sớm vươn tay với Diệp Tử Nam, “Cho em nhìn đứa bé nào.”

Diệp Tử Nam đỡ cô từ từ ngồi dậy mang đứa bé đặt vào lòng cô, “Nghĩ em sẽ sớm tỉnh lại, liền kêu ý tá mang nó qua đây.”

Trong tã lót một viên thịt tròn trắng mềm như bột lọc đang nhắm mắt, nhưng cánh tay nho nhỏ lại hung hăng quơ lên, tình mẹ bị thức tỉnh, khóe miệng Túc Kỳ không tự giác dương lên..

Ánh mặt trời đầy đủ chiếu vào phòng bệnh, Diệp Tử Nam ngồi trên giường, im lặng nhìn Túc Kỳ hết sức phấn khởi đùa với đứa bé, chỉ cảm thấy ấm áp hạnh phúc. Lúc ở ngoài phòng sanh y tá mang sinh mệnh nhỏ đặt vào lòng anh, anh vậy mà toàn thân cứng ngắc không dám động đậy chút nào, sau lưng còn nổi lên một tầng mồ hôi mỏng, một khắc đó anh mới chính thức nhận ra trên vai là trách nhiệm một người chồng và người cha.

Chương trước

↑↑
Cảm Thụ Mập Mờ

Cảm Thụ Mập Mờ

Trích đoạn:Vì vậy lúc này, tất cả nhân viên của công ty mới lý giải được vì sao

23-07-2016 11 chương
Ác ma - Liên Liên

Ác ma - Liên Liên

Giới thiệu: Trích đoạn 1 "Cháu sẽ biết điều nghe lời. . . . . ." Thấy lão gia gia

15-07-2016 11 chương
Tiêu Dao

Tiêu Dao

Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui

22-07-2016 12 chương
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh

23-07-2016 94 chương
Mặt trời điểm 10

Mặt trời điểm 10

Mùa hè năm đó, tôi và Vinh chia tay. Và suốt mùa hè đó, gã bên tôi. Giữa họ, có một

29-06-2016
Chỗ nào cũng nắng

Chỗ nào cũng nắng

Quá cái tuổi háo hức những món quà miệt vườn trong giỏ xách mẹ, mỗi bận bà lên

24-06-2016
Ăn sáng trong vườn

Ăn sáng trong vườn

Cũng như hạnh phúc. Điều cốt lỗi để cảm nhận được nó không phải là cố gắng

24-06-2016
Để con đừng đau

Để con đừng đau

Thế là bọn trai trẻ thống nhất tối ngày mai sẽ cõng hết cha mẹ già đem lên rừng cho

24-06-2016
Lạc đầu mùa

Lạc đầu mùa

Anh Hân và chị hình như vừa hái lạc xong, tất tưởi chạy ra. Vừa đến nơi là vồ

30-06-2016