Pair of Vintage Old School Fru
Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 62
5 sao 5 / 5 ( 53 đánh giá )

Khuynh Nhiên Tự Hỉ - Chương 49

↓↓
Lời nói tuy ngây ngô nhưng rất thật lòng của Phó Tự Hỉ đã khiến Hạ Khuynh vô cùng cảm động, anh nắm tay cô thật chặt.

"Làm sao mà anh có thể mỗi ngày chỉ cho em ăn bánh bao chứ. Phải nuôi bé cưng của anh càng ngày càng trắng trẻo mập mạp!"

Trong mắt anh, dường như tất cả những thứ xinh đẹp bên ngoài kia cũng chẳng thể so sánh với cô vợ bé nhỏ yêu kiều này. Anh nâng cái cằm bé xinh của cô lên và đặt một nụ hôn xuống cánh môi nũng nịu.

Phó Tự Hỉ cảm nhận được cảm xúc mãnh liệt bên trong anh, ngây ngô vỗ nhè nhẹ vào lưng anh.

bạn đang xem “Khuynh Nhiên Tự Hỉ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Anh đối xử với cô thật tốt, điều này chính cô cũng cảm nhận được rõ ràng.

không tính đến ba mẹ và Tự Nhạc thì anh là người đầu tiên toàn tâm toàn ý yêu thương cô vô điều kiện.

cô nhất định phải cố gắng báo đáp anh thật tốt!

Sau khi trấn tĩnh, Hạ Khuynh buông cô vợ bé nhỏ của mình ra, dịu dàng nắm lấy bàn tay cô rồi đeo chiếc nhẫn tuyệt đẹp kia vào ngón áp út của cô.

Phó Tự Hỉ không dám rời mắt, toàn bộ tinh thần đều tập trung suốt quá trình này, đến khi xong việc mới òa lên một câu:

"Chiếc nhẫn này thật là đẹp mắt."

Anh tán dương: "Là do bé cưng của anh đã chọn."

"Đúng vậy, là nhẫn em đã chọn, thật đẹp!"

cô cong cong ánh mắt, tăng thêm ngữ khí.

"Hạ Khuynh cũng là do em chọn, nhìn cũng thật đẹp mắt nha!"

"Bé cưng của anh cũng rất đáng yêu."

Nghe anh nói như thế cô không khỏi ngại ngùng, sau đó lại nhìn đến chiếc nhẫn còn lại:

"Hạ Khuynh, đây là nhẫn của anh ư?"

Hạ Khuynh đem hộp nhẫn trao cho cô, tay huơ huơ trước mặt cô.

"Nào, giờ đến lượt Hạ phu nhân đeo nhẫn cho anh."

Phó Tự Hỉ gật gật đầu, vẻ mặt trịnh trọng:

"Vậy thì anh cũng không được rời xa em nhé. Nếu sau này em vẫn cứ ngốc như vậy... anh nhất định không được bỏ rơi em!!"

"Được rồi được rồi, anh sẽ không rời xa em, vĩnh viễn ở bên anh em, được chưa?"

cô mỉm cười sau đó cầm chiếc nhẫn lên, lại nhìn ngón tay của chính mình.

"Hạ Khuynh, anh cũng muốn đeo nhẫn vào ngón tay này sao?"

"Đương nhiên, đây là nhẫn kết hôn của chúng ta."

Anh còn đặc biệt đem ngón áp út tay trái lắc lắc vài cái.

cô đã hiểu được, bèn học theo động tác của anh, cầm tay anh, chậm rãi mang nhẫn lồng vào ngón áp út của anh.

Sau đó cô lại nhìn bàn tay của mình và anh đã đeo hai chiếc nhẫn giống y hệt nhau, trong lòng tràn đầy mãn nguyện và hạnh phúc.

"Hạ Khuynh, chúng ta sẽ đeo đôi nhẫn này cả đời."

"Được."

Đây là lời hứa hẹn trịnh trọng nhất của anh.

Khi Hạ Khuynh nắm tay Phó Tự Hỉ đi ra ngoài, cô vẫn treo nụ cười suốt trên môi.

Đến khi lên xe, anh véo má cô trêu chọc:

"Em cười mãi không sợ mặt bị rút gân à?"

cô lắc lắc đầu, nét cười vẫn không giảm.

"không có đâu. Hạ Khuynh, đêm nay em thật sự rất vui vẻ."

Anh cũng phì cười.

"Chỉ cần cô bé ngốc của anh luôn vui vẻ là tốt rồi."

cô kề sát vào anh, ôm lấy cánh tay anh.

"Anh cũng phải vui vẻ, chúng ta cùng nhau vui vẻ."

Anh nghiêng đầu cọ cọ vào chóp mũi nhỏ xinh của cô.

Anh cũng vui vẻ, nhưng không muốn phải cười như ngốc vậy đâu! "

cô nghe xong lại tiếp tục cười khanh khách.

Suốt dọc đường trở về căn hộ của bọn họ, nụ cười hạnh phúc ấy vẫn treo trên mặt cô...

...

không bao lâu sau, Hạ Khuynh tìm thuê một căn nhà nhỏ gần công ty, sau đó còn tự tay thiết kế trang hoàng lại cửa hàng.

Phó Tự Hỉ vô cùng mong chờ cửa hàng nhỏ của chính mình. Như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sát anh, đối với những chuyện thiết kế trang hoàng cô không hiểu cho lắm nên chỉ mắt nhắm mắt mở xem qua loa.

...

Phó Tự Nhạc có một kì nghỉ đông, vì vậy Phó Tự Hỉ không còn mỗi ngày đều chạy đến công ty của Hạ Khuynh.

cô thường cùng với Phó Tự Nhạc đi dạo chợ hoa.

Nhìn xem cái này rồi lại nhìn xem cái kia khiến cho Phó Tự Nhạc cũng mở mang kiến thức, biết thêm không ít giống hoa khác.

cô vốn nghĩ bản thân sẽ phải tự đi tìm nguồn cung cấp, nhưng Hạ Khuynh đã liên hệ với một nghệ nhân làm vườn cho Hạ gia, vì vậy cô cũng không cần phải nhúng tay vào việc này nữa.

Sau khi cửa hàng đã hoàn tất việc trang trí, Phó Tự Hỉ phấn khích đến mức muốn khai trương vào ngày hôm sau, tâm tình cô lúc này vừa vui mừng xen lẫn hồi hộp và lo lắng.

"Hạ Khuynh... không biết em có thể quản lý tốt cửa hàng hoa này được không... vẫn còn rất nhiều thứ em không hiểu..."

Hạ Khuynh lườm cô một cái, rồi nhìn về phía chậu hoa nhỏ được đặt trên ban công, cổ vũ:

"không phải trong thời gian này em đã chăm chú nghiên cứu mấy thứ hoa hoa cỏ cỏ ấy rất kĩ sao? Hạ phu nhân phải tự tin lên chứ!"

Anh cảm thấy thật ra không phải là cô làm không tốt, chẳng qua chỉ là hơi chậm một chút mà thôi.

Tuy cô hơi chậm hiểu nhưng lại rất kiên nhẫn chịu khó. Mỗi ngày cô đều ghi chép lại quá trình sinh trưởng của từng loại hoa, sau đó còn tra nhiều bộ sách, nghiên cứu thời tiết, độ ẩm để giúp chúng sinh trưởng phát triển tốt, lo lắng đến cả nhân tố tập tính và cách tưới nước từng chủng loại hoa cỏ, cô còn có thể quan sát những chứng bệnh thường mắc phải của thực vật và tìm phương pháp khắc phục, chữa trị cho chúng.

"Nhưng em vẫn sợ..."

Phó Tự Hỉ vẫn có chút lo lắng, cô chưa từng ra ngoài kinh doanh hay làm việc tương tự, thậm chí ngay cả việc ra ngoài để mua một món đồ nhỏ bản thân cũng chỉ mới vừa học được. "không sao cả.

Cửa hàng hoa đến năm sau mới khai trương, Phó Tự Nhạc vẫn còn trong thời gian nghỉ đông, cô ấy sẽ giúp em."

"Vâng."

cô thoáng chút an tâm.

"Có Tự Nhạc ở đây, em không sợ nữa!"

"Ngoan."

Hạ Khuynh xoa xoa đôi gò má mềm mại của cô.

"Sang năm, Hạ phu nhân nhà ta đã trở thành bà chủ rồi."

"Ách..."

cô ngẩn ngơ, sau đó lại nở nụ cười.

"Bà chủ?

...

Hạ phu nhân là bà chủ rồi!"

Anh phì cười, tiếp tục nói:

"Tết năm nay chúng ta sẽ đến thăm ông bà nội của anh, anh vẫn chưa mang em đến ra mắt với bọn họ."

"Vâng, em vẫn chưa gặp qua ông bà nội."

Đột nhiên như nhớ đến cái gì, cô quay đầu nhìn anh, mở to hai mắt.

"Hạ Khuynh, em vẫn chưa gặp qua em trai của anh, có phải cũng ở cùng với ông bà nội của anh không?"

"..."

Anh hừ nhẹ.

"Em trai của anh? Mỗi ngày em đều có thể gặp nó, chỉ có điều... do cô bé ngốc nào đó cứ xấu hổ không dám nhìn."

cô ngây ngốc nhìn anh.

Anh kéo tay cô xuống chạm vào Hạ lão nhị.

"Đây là em trai của anh, đã gặp qua chưa, hửm?"

cô vừa sợ vừa thẹn vội rút tay về, xấu hổ đến mức hai má đỏ bừng.

Hạ Khuynh ôm chặt cô cười ha hả.

...

Hạ gia gia hô mưa gọi gió trên thương trường suốt mấy chục năm, về sau lại giao toàn bộ cơ nghiệp cho Hạ Hàm Thừa đảm nhận, cùng với bà nội Hạ đi du lịch vòng quanh thế giới.

Sau khi du lịch vòng quanh thế giới trở về, ông nhận thấy môi trường sống ở thành thị ô nhiễm xô bồ không tốt như vùng nông thôn không khí trong lành, đời sống êm ả.

Ý niệm trong đầu dần hình thành, vì vậy ông đã cùng bạn già thương lượng, chọn một vùng núi tại huyện X có phong cảnh hữu tình, không khí trong lành dựng một căn nhà nhỏ, sống an nhàn dưỡng già cùng với bà nội Hạ.

Hạ Hàm Thừa và Lương San khi đến dịp lễ tết đều đến thăm viếng hai cụ.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh

23-07-2016 94 chương
Heo Con Say Giấc

Heo Con Say Giấc

Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người

21-07-2016 48 chương
Mị Hương

Mị Hương

Mị Hương thuộc thể loại ngôn tình cổ đại, truyện xoay quanh về cuộc sống của cô

23-07-2016 82 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Cậu bé chăn cừu

Cậu bé chăn cừu

Một ngày nọ có một cậu bé chăn cừu buồn rầu ngồi trên sườn núi nhìn những con

24-06-2016
Nắng mới

Nắng mới

Nhớ lại chỉ mới hôm kia, nó dẫn mấy đứa con gái vào đấy ăn uống thỏa thuê, nó

26-06-2016
Hoàng Hậu Xấu Xí

Hoàng Hậu Xấu Xí

Trích đoạn:Dám động vào Vương phi tương lai, không có chém đầu của nàng ta đã xem

20-07-2016 10 chương
Con quay và bánh xe

Con quay và bánh xe

Con quay và bánh xe Một hôm, Con Quay lăn đến bên cạnh chiếc Bánh Xe và hỏi: ” Này!

24-06-2016
Ấm đỏ

Ấm đỏ

- Tụi mình chơi trò giả vờ đi! - Như hai còn đười ươi? – Một bên mắt cô nhướn

27-06-2016