Khuynh Nhiên Tự Hỉ

Khuynh Nhiên Tự Hỉ


Tác giả:
Đăng ngày: 22-07-2016
Số chương: 62
5 sao 5 / 5 ( 139 đánh giá )

Khuynh Nhiên Tự Hỉ - Chương 40

↓↓
Phó Tự Hỉ nhìn Phó Tự Nhạc, lại liếc nhìn Hạ Khuynh, hai ngón tay cũng co quắp chặt vào nhau, vẻ mặt khó xử.

bạn đang xem “Khuynh Nhiên Tự Hỉ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Hạ Khuynh cũng thản nhiên nói.

"Bé cưng nghe lời nào, đi vào phòng đi em."

Phó Tự Hỉ mặc dù không muốn nhưng vẫn phải đi theo Lương San vào phòng, vừa đi vừa mờ mịt hỏi.

"Phu nhân, vì sao Tự Nhạc cùng Hạ Khuynh không thân thiện được vậy?"

"... Bởi vì cả hai đứa nó đều yêu con!"

Lương San và Phó Tự Hỉ đi rồi, Phó Tự Nhạc cùng Hạ Khuynh đều trầm mặc một lúc lâu, đều vẫn cứng nhắc đứng yên như vậy suốt cả buổi.

"Bốp!!!"

Bỗng nhiên Phó Tự Nhạc chậm rãi đi đến trước mặt Hạ Khuynh, giáng mạnh một đòn vào bụng anh, ngữ điệu lại hoàn toàn tương phản, vừa lạnh lẽo vừa khinh thường.

"Cái đấm này là của tôi!"

Sau đó nhanh chóng lại vun ra quyền thứ hai.

"Ầm!!! Bốp!!!"

"Đây là của ba tôi!"

"Đây là mẹ tôi!"

Cuối cùng dừng lại một chút, vừa ngoan cường vừa chuẩn xác, ngữ khí cũng tăng vọt. Ầm­­­­!!!

"Đây là của chị tôi!"

Đối với nhãn lực của Hạ Khuynh, đương nhiên anh đã nhìn ra động tác của Phó Tự Nhạc, nhưng anh không hề tránh, đòn nào rơi xuống cũng chấp nhận hứng chịu. Con bé này ra tay đủ độc ác!

Phó Tự Nhạc lui về phía sau từng bước, lạnh lùng nhìn thẳng vào anh.

"Hạ thiếu gia, trêu đùa chị tôi vui lắm sao?"

Hạ Khuynh nở nụ cười khẽ.

"Tôi không hề đùa giỡn cô ấy."

"A, thì ra là đang thổ lộ chân tình? Xin hỏi tấm chân tình này của anh có thể duy trì được bao lâu?"

"đã gọi là chân tình thì đương nhiên sẽ tồn tại suốt đời. Còn nữa, tôi không hề thổ lộ với cô mà là với chị gái của cô."

"Cả đời? Anh có thể cam đoan chắc nịch như vậy sao? Hạ Khuynh, tôi nói cho anh biết, có thể chị ấy sẽ cứ mãi như vậy đến cuối đời. hiện tại anh chỉ tham luyến cái mới mẻ, cảm thấy chị ấy đơn thuần nên sinh ra hứng thú, thế còn tương lai ai dám chắc sẽ như thế nào?"

"Tương lai của cô ấy sẽ không mãi như thế này, bởi vì còn có tôi." Anh vẫn bình tĩnh đáp lời.

Phó Tự Nhạc là người thân duy nhất còn lại của cô ấy, anh không hề hy vọng phải dùng đến những thủ đoạn cực đoan để chứng minh tình cảm của chính mình, hơn nữa, Phó Tự Hỉ cũng thật sự may mắn khi có được sự chăm sóc bảo bọc của cô ta nên vô tư vô lự vui vẻ mà sống, nói đến đây, anh thật sự rất khâm phục Phó Tự Nhạc. Nhưng có điều, anh không hề ủng hộ phương thức này của Phó Tự Nhạc.

"Tôi biết cô thật lòng muốn chăm sóc tốt cho cô ấy, nhưng đây là một phương pháp cực đoan. Phó Tự Hỉ hoàn toàn có thể trở thành một người có thể tự chăm sóc tốt cho bản thân, là do cô không chịu buông tay để cô ấy trưởng thành."

"Đó là bởi vì tôi hoàn toàn có năng lực chăm sóc tốt cho chị ấy."

"Tức cười! cô nghĩ cô thật sự có thể mang cô ấy bảo hộ chặt chẽ một bước không rời sao? Thế thì tại sao lại để tôi còn có cơ hội động đến cô ấy?"

Ánh mắt Phó Tự Nhạc đột nhiên biến sắc, lại giáng thêm một đòn thật mạnh.

Ầm!!!

"Súc sinh! Trước đây mi quấy rối chị ấy, ta vẫn chưa tính sổ rõ ràng với mi!"

Cú đấm của Phó Tự Nhạc đều nhắm vào cùng một chỗ, Hạ Khuynh đau đớn rít một ngụm.

"Tôi biết, trước kia tôi đối với cô ấy quả thật rất quá đáng. Về phần hiện tại như thế nào, không phải do cô định đoạt, chỉ có cô ấy mới có tư cách nhận xét."

Phó Tự Nhạc ngửa đầu nhìn anh, thật sự muốn tát cho anh một bạt tay thật mạnh.

"Anh câm mồm! Chị ấy hiền lành thiện lương như vậy, anh đối xử tốt với chị ấy dù chỉ một chút, nhất định chị ấy cũng khờ khạo mà xếp anh vào hàng ngũ người tốt!"

Anh nhìn lại Phó Tự Nhạc, khoảng cách gần như vậy, ánh mắt hừng hực tức giận đều hiện lên rõ ràng.

"Phó Tự Hỉ cũng có trái tim, cũng có suy nghĩ, cô ấy có thể cân nhắc tốt xấu, là do cô quản quá nhiều thôi."

Phó Tự Nhạc lẳng lặng nhìn anh hồi lâu, đột nhiên cười lạnh.

"Tại sao tôi phải tranh cãi với anh về vấn đề này? Chỉ cần đi hỏi chị ấy chọn tôi hay chọn anh thì sẽ rõ thôi."

Hạ Khuynh nheo đôi mắt hẹp dài.

"Phó Tự Nhạc, cô thật sự có bệnh!"


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng là cuốn tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Anh Túc, cùng với

22-07-2016 28 chương
Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Nước Chát Chấm Đậu Hũ

Truyện có nội dung nhẹ nhàng đơn giản nhưng hấp dẫn được đăng tải miễn phí tại

20-07-2016 59 chương
Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối là tiểu thuyết ngôn tình hiện đại được sưu tầm và đăng

21-07-2016 45 chương
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Thái tổ Hoàng Đế hoàng triều Thượng Quan định ra Tổ luật rất rõ ràng, không chút

23-07-2016 47 chương
Lưu Luyến Không Quên

Lưu Luyến Không Quên

Xuyên suốt câu chuyện là những yêu thương đang cần được tháo gỡ, những vướng mắc

20-07-2016 50 chương
Ba là mùa xuân

Ba là mùa xuân

Càng lớn càng nhận ra Tết không phải là ngày hội của trẻ con mà là những khoảnh

23-06-2016
Con quạ thông minh

Con quạ thông minh

Một con quạ đang khát nước. Nó bay rất lâu để tìm nước nhưng chẳng thấy một

24-06-2016
Nắng lên rồi em đi nhé

Nắng lên rồi em đi nhé

Em có thói quen mỗi khi giận anh thì viết một status trên Facebook. Facebook của em vỏn vẹn

26-06-2016
Ngày hôm sau không đến

Ngày hôm sau không đến

Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thuờng đứng nói chuyện ở

30-06-2016
Người bán tượng

Người bán tượng

Một người nọ làm tượng thần Hermes bằng gỗ và đem ra chợ bán. Không một ai đến

24-06-2016
 Chồng à, em yêu anh!!!

Chồng à, em yêu anh!!!

Quán cafe quen thuộc của vợ chồng tôi, khung cảnh quán bình thường, cũng không phải vì

23-06-2016
Cha ghẻ

Cha ghẻ

Tôi cảm thấy ông ta cướp đi trên đôi tay tôi tất cả những gì tôi đang có. Đã vậy.

29-06-2016
Thằng Hiếu

Thằng Hiếu

Trong ngõ nhà tôi có một xưởng giày. Họ đóng những đôi giày da cho người lớn, trẻ

27-06-2016

Polly po-cket