"hiện tại nước biển có vẻ lạnh, em không chịu được đâu. Em muốn xuống nước để chiều anh dẫn em ra bể bơi tư nhân nhé?"
bạn đang xem “Khuynh Nhiên Tự Hỉ ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Hai mắt Phó Tự Hỉ đều trợn tròn "Có phải đó là tắm bồn tắm không?"
“Cũng gần giống thế." Hạ Khuynh đột nhiên cười xấu xa đến đáng đánh đòn "Anh quên mất là vẫn còn chưa nhìn thấy bé cưng mặc áo tắm nha..."
Phó Tự Hỉ ngượng ngùng không thôi! Lại cúi gằm mặt.
"Buổi chiều đi theo anh được không? Bé cưng ngoan của anh không cần phải mắc cỡ..." hắn tiến đến bên tai cô thổi khí.
Anh càng nói như vậy, cô nàng lại càng cúi gằm mặt...
Phó Tự Hỉ sau khi cơm nước xong phải đi ngủ trưa, Hạ Khuynh đương nhiên cũng cùng ngủ trưa.
Lương San đối với sự phát triển của đôi trẻ đương nhiên là rất bát quái tràn đầy hứng thú, nhưng cũng nhớ kỹ lời dặn dò của Hạ Hàm Thừa, vì vậy không hề nhúng tay vào. Đối với hành vi man rợ của Hạ Khuynh liền mắt nhắm mắt mở ...
Hạ Khuynh nhân lúc Phó Tự Hỉ còn chưa đi vào giấc ngủ, vờ hỏi.
"Bé cưng còn đau không?"
Phó Tự Hỉ ngẩn người, lần tay vào chăn sờ hai cái "Vẫn còn một chút..."
"Để anh kiểm tra thử xem ‘nó’ đã hết sưng chưa nào..."
cô vừa nghe đã hoảng "Đừng mà...không nên nhìn đâu..."
"... Anh chỉ xem chút thôi mà, không chạm vào em đâu..."
cô xanh mặt túm chặt quần chip không chịu buông ra.
Hạ Khuynh trực tiếp chế trụ hai tay, kéo quần cô xuống.
Cuối cùng vẫn là đánh không lại anh, chỉ dám mang cái mặt úp chặt vào trong chăn...
Hạ Khuynh mở rộng hai chân của Phó Tự Hỉ, nhìn thấy cánh hoa vẫn còn có chút sưng đỏ, anh nhẹ nhàng vỗ về gáy của cô.
"So với lúc sáng đã bớt sưng hơn một chút, nhưng vẫn cần phải nghỉ ngơi thêm. Yên tâm đi, hiện tại anh sẽ không động đến em."
Anh miễn cưỡng buông cô ra, cô liền vội vội vàng vàng kéo quần lên. Ở trong chăn ai ai nói: "Hạ Khuynh, chúng ta ngủ đi. không cần cởi sạch quần áo đâu!"
hắn hung hăng véo cái mông nhỏ của cô:
"Chờ đến khi em khỏe lên một chút, mỗi ngày anh đều sẽ ‘xơi’ em sạch sẽ!"
cô xốc chăn lên, ủy khuất mếu máo nhìn anh.
Chân mày Hạ Khuynh căng thành một đường thẳng:
"Tối hôm qua em không thoải mái sao?"
Phó Tự Hỉ bỉu bỉu môi, không hé răng.
Anh túm lấy cô ôm vào lòng, lại thơm vài cái cho đỡ thèm.
"Ngoan, nói cho anh biết, chuyện tối hôm qua bé cưng có cảm nhận như thế nào?"
"Hạ Khuynh..." Tay cô chắn ngang cái miệng của anh. cô thật không hiểu vì sao những lúc chỉ có hai người với nhau, Hạ Khuynh càng ngày càng xấu xa, lại thích nói những câu thật là xấu hổ xấu hổ như vậy a!
Anh thuận thế túm lấy ngón tay cô hết cắn nhẹ rồi lại liếm láp.
"nói đi, nói xong anh sẽ cho em ngủ."
cô càng vùi sâu mặt vào trong lòng anh.
Anh vỗ vỗ lưng Phó Tự Hỉ.
"Bé cưng lại không ngoan."
"Em rất ngoan mà!"
"Vậy thì em nói đi."
"... Hạ Khuynh, xấu hổ lắm..." Phó Tự Hỉ đem mặt kề sát trong ngực anh.
"Em cũng biết cái gì là xấu hổ sao?"
"Anh cứ làm em xấu hổ..."
"Được rồi, xấu hổ thì xấu hổ. Vậy ‘cái kia’ làm em không thoải mái à, bé cưng của anh?"
cô nàng gật đầu lia lịa.
Hạ Khuynh thật sự là đầu hàng.
"Về sau anh đều làm cho em thật thoải mái, có được không? Tốt lắm, ngoan ngoãn ngủ đi!"
Phó Tự Hỉ vẫn không chịu nâng mặt lên.
Mãi đến một lúc sau, Hạ Khuynh mới xác định được cô đã chìm vào giấc ngủ, bế cô ngồi dậy sửa tư thế kê gối vào.
Kỳ thật khi cẩn thận ngẫm lại, anh và cô khi ở cùng một chỗ, có rất nhiều thời điểm đều là trải qua ở trên giường...
Trước kia Phó Tự Hỉ ngốc vô cùng, khiến anh cứ muốn khi dễ ăn sạch sẽ đậu hủ.
hiện tại rốt cuộc cô cũng đã có chút tư thái quyến rũ của một người phụ nữ, như vậy càng chọc cho tâm can anh thêm ngứa ngáy.
Quân tử quả thật không dễ làm!
Cuối cùng Hạ Khuynh cũng không ngủ cùng Phó Tự Hỉ, anh trở về phòng của mình.
Anh đã đáp ứng với Cố Dĩ Huy giúp hắn trang hoàng thiết kế khu biệt thự, nhân lúc nhàn rỗi không có việc gì, liền vẽ mấy bản sơ đồ phác thảo, xem như đang giết thời gian.
Rất lâu sau đó, Phó Tự Hỉ đến gõ cửa, vẻ mặt có chút thất thố.
"Hạ Khuynh... buổi tối Tự Nhạc sẽ đến đây. Tự Nhạc còn nói anh là người xấu, muốn đến sửa anh một trận..."
"..."
"Tự Nhạc đánh nhau rất lợi hại. Làm sao bây giờ..." Vẻ mặt Phó Tự Hỉ hoảng sợ nghiêm trọng.
Từ khi Phó Tự Nhạc tẩn cho thằng nhóc Tiểu Bàn kia một trận ra trò, danh tiếng liền vang xa. Những người cùng khu phố lúc trước hay bắt nạt Phó Tự Hỉ, Phó Tự Nhạc gặp một tên đánh một tên, gặp một lần đánh một lần, vì thế ở trong lòng Phó Tự Hỉ cô đã tạo thành hình tượng cực kì uy vũ. (Uy phong + Oai vũ)
Phó Tự Hỉ vừa nghe Phó Tự Nhạc muốn đến đánh cho Hạ Khuynh một trận thê thảm, theo bản năng cảm thấy anh thật đáng thương, cũng không buồn phân tích suy nghĩ xem anh có phải thật sự là người xấu, trước mắt cứ chạy đến đây mật báo!
Hạ Khuynh nắm lấy bàn tay cô hết sờ rồi lại miết chán chê, vẻ mặt còn bình tĩnh trấn an.
"Bé cưng đừng sợ, cái gì nên đến cuối cùng cũng phải đến."
Chương trước | Chương sau