Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào

Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 39
5 sao 5 / 5 ( 95 đánh giá )

Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào - Chương 6

↓↓

"Anh định làm gì?" Tử Quan trợn mắt nhìn anh, muốn tránh đi nhưng lại phát hiện anh dùng lực quá mạnh – anh kéo nhẹ một cái cô đã hoàn toàn nằm gọn trong lòng anh.

bạn đang xem “Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Một cơ thể yếu đuối mỏng tang thế này không biết vì lý do gì mà lại có thể cất giấu nhiều tâm trạng như thế. Lúc Tiêu Trí Viễn ôm cô, nỗi giận giữ chẳng biết từ lúc nào đã tan biến hết. Một tay anh ôm thắt lưng cô, siết cô vào lòng mình chặt hơn nữa, cúi đầu, chầm chậm đi tìm làn môi cô.


Tử Quan bị tay anh giữ cằm, sợ hãi trông thấy đôi môi mỏng của anh đang dần kề sát vào môi mình, dưới tình thế cấp bách, cô không còn nghĩ được quá nhiều nữa chỉ nói: "Tiêu Trí Viễn, tôi sẽ cắn anh đấy!"


Anh cười nhẹ, lúc hai hơi thở quyện vào nhau, cảm giác cồn rượu vẫn làm anh chếnh choáng nhưng vẫn ung dung nói: "Em cắn đi!"


Anh thật sự hôn cô, không sợ dáng vẻ phòng bị như một con thú của cô, nụ hôn rất kiên trì và dịu dàng.


Tử Quan mở to hai mắt, cắn một miếng thật mạnh lên môi dưới của anh. Trong khoảnh khắc ấy, mùi máu tanh trào kín khoang miệng, hòa với vị rượu, ngược lại càng khiến mùi vị ấy thêm một chút tàn khốc.


Anh vẫn chưa rời khỏi cô, trái lại còn như một người không sợ đau, cố cạy mở hàm răng cô, cướp đi hơi thở còn sót lại của cô.


Nước ấm đã chuyển sang lạnh, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt Tử Quan, cô bị anh ép đến không thở nổi chỉ có thể hé mở đôi môi, hai tay chống lên ngực anh, muốn đẩy anh ra.


Nhưng Tiêu Trí Viễn như một tên điên, không rời khỏi, không rút lui, chỉ cố chấp hôn cô – hai bóng hình chồng lên nhau dần dần tiến đến chiếc sofa trong phòng khách, động tác của anh hơi chậm lại, một tay vẫn giữ sau gáy đang dần trượt xuống lưng cô, hơi dùng sức, ôm cô lên sofa rồi cúi người ép xuống, dễ dàng ngăn cản những giãy dụa của cô.


Dáng người anh rất cao, lúc này nửa sức nặng cơ thể anh đè lên người Tử Quan, thật sự rất nặng. Cô hơi sợ hãi nhìn con người không biết là đang say hay vẫn tỉnh trước mặt, giọng nói bắt đầu run rẩy: "Tiêu Trí Viễn, anh buông ra! Anh nhìn cho rõ – tôi không phải người đàn bà bên ngoài của anh!"


Anh nương theo ánh đèn sáng tối không cố định trên trần nhà, nhìn cô thật cẩn thận rồi mỉm cười mà như không: "Em đương nhiên không phải là dạng đàn bà bên ngoài đó – Tang Tử Quan, dù nhận nhầm ai thì anh cũng sẽ không nhận nhầm em!"


Tử Quan cố gắng ngoái đầu đi, rời khỏi hơi thở anh, không quan tâm đến quần áo xộc xệch, chỉ cố gắng cào lên lưng anh.


Tiêu Trí Viễn khẽ "hừm" một tiếng, rồi cười nhẫn nại: "Em thực sự để bản thân mình thành một con mèo hả?"


Tuy miệng thì nói vậy nhưng anh vẫn không chịu buông cô ra, một tay rút khỏi lưng cô, chậm rãi xoa lên lông mày cô: "Nói đi, muốn anh bỏ công việc chạy về đây là có chuyện gì hả?"


Tử Quan chỉ cảm thấy châm chọc: "Công việc? Anh quấn quýt với đàn bà bên ngoài tôi chẳng thèm quan tâm – nhưng anh dựa vào đâu mà đem loại người không đứng đắn ấy về nhà? Còn ăn sinh nhật cùng Lạc Lạc nữa?"


Cô giận dữ trừng anh – "Anh khiến tôi cảm thấy thật buồn nôn!!!"


Cuối cùng ánh mắt anh cũng dần lạnh đi, khàn khàn nói: "Cô nhắc lại xem?"


"Anh trong lòng tôi là loại người nào còn cần tôi nhắc lại à?" Tử Quan nghiến răng nói rành rọt từng chữ "Chuyện bản thân anh làm còn bảo tôi nhắc lại?"


Cô rõ ràng trông thấy nơi sâu nhất trong mắt anh có một vòng xoáy đang hoạt động rất mãnh liệt, nhưng cô không thấy sợ, càng kiên quyết nhìn thẳng vào mắt anh.


Ngón tay anh từ lông mày cô chậm rãi lướt xuống cổ, dường như xúc giác ở đầu ngón tay còn có thể cảm nhận được chất lỏng ấm áp trong huyết quản. Một người phụ nữ thoáng qua thì hiền lành, yếu đuối là vậy ấy thế mà từng câu từng chữ lại như một lưỡi dao vô tình, dễ dàng đâm vào nơi đau đớn nhất trong tim anh.


Một giọt nước trên tóc anh rơi xuống, lại có một giọt khác khẽ rơi xuống làn mi cong dài của cô, trông hệt như một giọt nước mắt chảy chầm chậm từ khóe mắt cô xuống, nhưng cô vẫn còn thể trợn mắt lên, nhìn anh không chớp mắt, như là đang khiêu khích.


"Bố mẹ, hai người đang... đánh nhau ư?" Giọng nói sợ hãi của cô gái nhỏ, âm cuối như là khóc nấc ra.


Tử Quan giật mình, liếc ra cửa.


Lạc Lạc kéo một con gấu bông thật lớn nhìn hai người họ, vừa nói vừa dụi mắt.


Cô vội vàng đẩy Tiêu Trí Viễn ra, chạy nhanh tới, ngồi xổm trước mặt con gái: "Lạc Lạc bị đánh thức ư?"


Bàn tay nhỏ bé của Lạc Lạc cầm chắc cánh tay tròn lẳn của chú gấu rồi đánh mắt nhìn Tiêu Trí Viễn: "Bố, bố đang bắt nạt mẹ đấy à?"


"Không đâu" Tử Quan xoa má con gái "Bố mẹ trêu nhau thôi."


Tiêu Trí Viễn cũng bước tới, tay đặt lên vai Tử Quan: "Bố yêu mẹ nên mới ôm mẹ... giống như con ôm gấu bông nhỏ ấy, đúng không nào?"


Tử Quan mất tự nhiên quay mặt đi, nói nhỏ: "Đúng rồi. Mẹ đưa Lạc Lạc đi ngủ tiếp nhé!"


Cuối cùng Lạc Lạc cũng gật đầu, Tử Quan đang định bế cô bé lên thì chợt phát hiện cô bé vẫn kéo gấu bông lớn to gấp đôi cơ thể mình: "Lạc Lạc, con có thể ôm gấu lên không?"


Lạc Lạc khó xử lắc đầu: "Lạc Lạc không ôm được, chỉ kéo được thôi."


Dáng vẻ hơi chun mũi của cô bé thật đáng yêu, dù ông bố bà mẹ trẻ này vẫn còn đang trong trận chiến tranh lạnh nhưng vẫn là không thể không bật cười.


Tiêu Trí Viễn khom lưng một tay ôm con gái, một tay ôm gấu bông, đi thẳng vào phòng ngủ,


Tử Quan đi sau họ, thấy anh đặt con gái xuống, Lạc Lạc nằm tử tế rồi bất chợt nói: "Bố, cô xinh đẹp kia đâu rồi?"


"Ngày mai chúng ta đi ăn với cô xinh đẹp được không?" Tiêu Trí Viễn thân thiết nhéo mũi cô bé, nói thầm


"Được ạ" Lạc Lạc đáp một tiếng rồi không nói tiếp nữa.


Mãi đến lúc rời khỏi phòng Lạc Lạc, Tiêu Trí Viễn mới liếc mắt nhìn vợ, không nặng không nhẹ, chậm rãi nói: "Đồng Tĩnh San... Tĩnh San đã về rồi, tối mai cùng ăn cơm nhé."


Tử Quan sau cơn mờ mịt cuối cùng cũng tìm thấy cái tên rất kêu ấy trong biển sâu ký ức.


...Là cô ấy.


Tử Quan bất giác cười nhạt, thảo nào mấy ngày nay anh ta bớt phóng túng đi nhiều như vậy.


Hóa ra là mối tình đầu đã về.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Yêu Không Phải Lúc

Yêu Không Phải Lúc

Trích đoạn: “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện

21-07-2016 59 chương
Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Văn Án: Hắn luôn là bộ dáng thảnh thơi, nhã nhặn, đầy quý khí cao ngạo Một hình

15-07-2016 11 chương
Mại

Mại

- Không nên thế. Hưng hư quá! - Mại khe khẽ nói. - Hưng chỉ hư thế thôi, làm gì nào? -

29-06-2016
Dạ cổ

Dạ cổ

Tiếng hát ai oán trong đêm, như kể lể về lòng người bẽ bàng. Còn ám ảnh

25-06-2016
Ba tôi là bác sĩ thú y

Ba tôi là bác sĩ thú y

Ba từng nói nghề của ba cũng chỉ là cán bộ thôi, ba muốn con gái được người ta yêu

25-06-2016
Giá trị thực sự

Giá trị thực sự

Một lần nọ, cáo và báo cãi nhau xem ai đẹp hơn. Báo khoe từng cái đốm trên khắp

24-06-2016
Ngón út bàn tay trái

Ngón út bàn tay trái

Những cú điện thoại buổi tối gợi cảm giác bất an. Mặc dù là thằng con trai chuyên

27-06-2016

Lamborghini Huracán LP 610-4 t