Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào

Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào


Tác giả:
Đăng ngày: 11-07-2016
Số chương: 39
5 sao 5 / 5 ( 51 đánh giá )

Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào - Chương 23

↓↓

"Làm sao hả con?"

bạn đang xem “Khi anh gặp em - Vô Xứ khả Đào” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Papa, cha lật gối đầu lên đi." Lạc Lạc phấn khích nói, "Nhanh lên nào!"


Tiêu Trí Viễn trao đổi một ánh mắt với Tử Quan, ý bảo cô đi xem ở dưới gối rốt cuộc là cất giấu thứ gì,


Tử Quan đi qua đó, sờ soạng một hồi, cuối cùng chạm vào một tờ giấy. Cô lấy ra, đưa cho Tiêu Trí Viễn.


Tiêu Trí Viễn chậm rãi mở ra, thì ra đó là một bức tranh vẽ bằng màu sáp.


Bức tranh tự tay Lạc Lạc vẽ chỉ có một chiếc bánh gatô sinh nhật, bên trên cắm vào ngọn nến xiêu xiêu vẹo vẹo... bức tranh vẽ không hề đẹp thế nhưng cô bé lại to giọng nói trong điện thoại, "Papa ơi, chúc cha sinh nhật vui vẻ nhé!"


Giọng nói lanh lảnh của con gái dường như quanh quẩn trong từng ngóc ngách của căn phòng, Tiêu Trí Viễn đang bình thản nhìn bức tranh, đột nhiên không nói lên lời


"Papa, cha đã thấy bức vẽ chưa?" Lạc Lạc nhắc lại lần nữa, "Hôm nay là sinh nhật cha, chúc cha sinh nhật vui vẻ."


Tiêu Trí Viễn cuối cùng cũng giật mình hoàn hồn. Anh ngẩng đầu, dưới ánh đèn màu vỏ quất, một người đàn ông trưởng thành, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, ánh mắt sắc bén vậy mà viền mắt cũng có thể đỏ lên. Anh hít sâu, một lúc sau mới cười đáp lời con gái: "... Cảm ơn con gái rượu."


"Papa ơi, con rất yêu cha!" Lạc Lạc tiếp tục nói.


"Cha cũng rất yêu con, cưng ạ" Anh nói nhỏ, nhưng trong giọng nói có thể nghe rõ sự run rẩy


"Cha ngủ ngon nhé!"


Cô bé kia đã cúp máy trong ống nghe điện thoại chỉ còn truyền đến những tiếng tút tút nhạt nhẽo. Nhưng anh không đả động, giống như là không thèm đếm xỉa đến, anh chỉ kinh ngạc ngồi nhìn chằm chằm vào bức tranh đơn giản được vẽ bằng bút sáp màu ấy.


Tử Quan đứng bên cạnh, khẽ che miệng lại, thảo nào hôm nay anh ấy khác thường như vậy...


Hôm nay là sinh nhật anh!


Thế nhưng, ngay cả Lạc Lạc cũng biết ngày sinh nhật anh, còn cô lại không hay biết.


Trong lúc tim đập nhanh và loạn nhịp, cô thấy Tiêu Trí Viễn cẩn thận cuộn bức tranh lại, đứng dậy, chầm chậm ôm lấy cô, giọng nói trầm khàn: "Cảm ơn em, Tử Quan..."


Cô vẫn còn nghi ngờ, thế mà anh lại hiểu rõ như vậy... chỉ là anh cố tình không nói hết câu kia mà thôi... anh muốn cảm ơn cô đã sinh Lạc Lạc cho anh, cùng anh tạo ra một gia đình hoàn chỉnh.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Món Nợ Ngọt Ngào

Món Nợ Ngọt Ngào

Một câu chuyện tình yêu mà chẳng hề có sự bảo vệ che chở của người con trai dành

23-07-2016 32 chương
Em không phải gái hư

Em không phải gái hư

Cô ấy không do dự thừa nhận mình là gái hư. Hư từ thời bé cho tới bây

24-06-2016
Trinh Nữ Báo Thù

Trinh Nữ Báo Thù

Mùa Xuân tháng 4 năm 1962 tại Cần Thơ, lúc bấy giờ Cần Thơ là một trong sáu tỉnh nhỏ

22-07-2016 30 chương
Ngày đã qua

Ngày đã qua

Nguyên dừng lại tháo giày ở ngạch cửa, lòng bảo lòng, bữa nay hãy vui như trước đây

24-06-2016

Old school Easter eggs.