Polly po-cket
Khách qua đường vội vã - Phiêu A Hề

Khách qua đường vội vã - Phiêu A Hề


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 19
5 sao 5 / 5 ( 19 đánh giá )

Khách qua đường vội vã - Phiêu A Hề - Chương 17

↓↓

Thẩm An Nhược cảm giác Trình Thiếu Thần đang chầm chậm tiến lại, thấy yên tâm hơn nhiều. Đột nhiên anh chụp lấy vai cô, Thẩm An Nhược hét lên một tiếng, giật mình nhảy dựng lên rồi nhào vào lòng anh, ôm chặt lấy cổ anh, tưởng như sắp thít chết anh.

bạn đang xem “Khách qua đường vội vã - Phiêu A Hề” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Trình Thiếu Thần mừng ra mặt, vừa vỗ về cô vừa cười: "Đồ nhát gan, anh trêu em đấy."


Thẩm An Nhược vừa tức vừa ngượng, chưa hoàn hồn, toàn thân mềm nhũn, vẫn ôm chặt cứng lấy tay anh, cô dùng hết sức đấm mạnh vào người anh. Trình Thiếu Thần đanh ôm ngang người cô rồi bế xuống núi, trên đường gặp chủ vườn hoa quả thân thiện nhìn họ mỉm cười: "Thanh niên các cháu lãng mạn quá. Nóng thế này mà ôm nhau chặt thế, không sợ bị cảm nắng sao?"


"Cô ấy bị trẹo chân." Trình Thiếu Thần điềm tĩnh nói.


Trên núi có vách đá dựng đứng, phải cao mười mấy mét, dưới chân núi có dòng nước chảy qua. Trình Thiếu Thần ôm cô đứng bên rìa không quá một mét, làm bộ như định thả cô xuống, Thẩm An Nhược khẽ co người lại.


"Em sợ gì? Em không sợ độ cao mà?"


"Chẳng phải anh sợ sao? Chỉ cần anh hoa mắt chóng mặt một chút là em gặp họa ngay. Độ cao thế này chắc không chết được, chỉ khiến người ta thành sáng nhặt lá chiều đá ống bơ, còn đáng sợ hơn."


"Vậy cho em hai sự lựa chọn. Sau khi trở về cùng anh đi đăng ký, bằng không anh thả em xuống thật đó. Mười giây thôi, mau quyết định đi."


Thẩm An Nhược ôm chặt lấy cổ anh, cười hì hì: "Thả đi thả đi, xem hai người chúng ta có cùng rơi xuống không?"


Trình Thiếu Thần lùi lại phía sau mấy mét, anh buông lỏng tay, suýt nữa làm cô ngã. Thẩm An Nhược giữ chặt lấy áo anh mới đứng vững được, tiện chân đá anh một cái.


"Em thật không phải là một cô gái bình thường. Nghe nói với những chuyện như thế này, phải khóc lóc làm loạn lên mới đúng chứ nhỉ."


"Em là ai nào? Em là cô gái thông minh ưu tú mà ngài Trình hai lần muốn lấy làm vợ, sao anh có thể so sánh em với những cô nàng bình thường được chứ."


"Trình độ nịnh bợ và tự sướng của em đều không cao thế đâu, anh nghe mà thấy ghê."


Buổi tối, vì lạ chỗ nên Thẩm An Nhược rất khó ngủ, còn Trình Thiếu Thần vẫn ngủ ngon lành.


Nhiệt độ ngoài trời không quá cao, cửa sổ mở nhưng không có gió, không khí rất oi bức.


Hai người vẫn luôn có một vài thói quen giống nhau, ví dụ như không thích điều hòa và quạt điện, chưa tới lúc nóng không thể chịu nổi thì sẽ không dùng đến. Đây cũng được coi là điểm chung hiếm có ngoài trở ngại về giao tiếp.


Cô trở mình, đụng phải Trình Thiếu Thần, cảm thấy nguời anh hơi ướt, chạm vào thì cả người anh toát mồ hôi, trán và cổ ướt đẫm. Có lẽ ngủ cũng không ngon, Thẩm An Nhược ngồi dậy, cầm cái quạt ở bên gối quạt cho anh, bên ngoài ánh trăng sáng rõ.


"Có lúc em hệt như bà ngoại anh." Không biết Trình Thiếu Thần tỉnh từ lúc nào, lầm bầm nói.


Thẩm An Nhược thấy mình đúng là lo vớ lo vẩn, nhàm chán quá đi, cô buông quạt rồi lại nằm xuống.


Anh rất ít khi đề cập đến người nhà nhưng trong ấn tượng của cô, người bà ngoại chưa từng gặp mặt này có gì đó rất thân quen. Cô hỏi: "Bà mất lúc nào vậy?"


"Rất lâu rồi, năm anh học lớp Mười hai. Bà bị xuất huyết não, quá bất ngờ, nhà anh không ai kịp chuẩn bị gì." Anh lặng lẽ thở dài, "Thế cũng tốt, không phải chịu quá nhiều đau đớn, chỉ một chút thôi."


"Ông nội em cũng thế, ông qua đời lúc em học lớp Mười hai." Thẩm An Nhược nhìn ra ngoài bầu trời, thực ra nhìn không thấy rõ, giọng cô có chút bùi ngùi, "Gần đây mấy người bạn thân xảy ra chuyện, ung thư, tai nạn giao thông, có người còn gặp cả cướp. Hai tuần trước em phải đến bệnh viện ba lần rồi. Sống quả không dễ dàng gì."


Cô dần cảm thấy buồn ngủ, lại nghe Trình Thiếu Thần nói: "Người anh đẹp trai của em dạo này cũng nằm viện rồi. Em biết chưa?"


"Ai?" Trong một thoáng cô chưa thể phản ứng lại.


"Giang Hạo Dương."


Mỗi lần cái tên này được thốt ra từ miệng anh, cảm giác đều vô cùng kỳ lạ. Thẩm An Nhược khựng lại một lúc lâu rồi nói: "Ừ". Nghĩ một hồi hỏi tiếp: "Sao anh biết? Có nặng lắm không?"


"Không nguy hiểm như những người bạn kia." Anh nói đơn giản.


Thẩm An Nhược không nói thêm gì nữa.


"Mai em có muốn về sớm một chút để qua thăm anh ta không?"


"Cũng được."


"Sáng mai chúng ta đi."


"Không phải sáng mai anh còn việc ở đây sao? Anh cứ ở lại đi, em tự về được." Thẩm An Nhược lật người quay lưng về phía anh ngủ.


Phải rất lâu sau, Thẩm An Nhược nửa tỉnh nửa mơ, loáng thoáng nghe thấy Trình Thiếu Thần thấp giọng nói, hình như đang tự nói với mình nhưng vẫn vang đến tai cô: "Hung hăng, ngang ngược."


Cô vốn định giả vờ không nghe thấy nhưng đã tỉnh ngủ nên trở mình đạp anh một phát: "Anh thích gây sự à? Trước đây, lúc anh cùng cô Tử Yên nào đó vờn nhau, em có nói gì không?"


"Em đừng vu oan, ai với ai vờn nhau hả?"


Thẩm An Nhược hứ một cái.


Trình Thiếu Thần ngồi dậy: "Anh với cô ấy chỉ là bạn bè, anh đã nói với em rồi, em không tin anh cũng chịu." Lúc nửa ngủ nửa thức, giọng anh rất thấp, lại hơi khàn khàn, nghe thật dễ chịu, nhưng anh lại cố ý thêm một câu: "Trong sáng hơn em với anh ta."


Thẩm An Nhược cũng bật dậy rất nhanh, ấm ức vô cùng, cô định mở miệng nhưng lại nhịn được. Không khí trong phòng trầm lắng nặng nề, cuối cùng cô nói: "Cô bạn học của anh đi đâu rồi? Lâu lắm không nghe được tin tức gì."


"Về Pháp rồi, định cư bên đó luôn."


"À, thảo nào." Thẩm An Nhược thấp giọng rồi lại nằm xuống.


"Thẩm An Nhược, em có ý gì?"


"Em có ý là thảo nào lâu lắm em không gặp chị ấy, trước đây chúng em hay vô tình gặp nhau. Thế anh nghĩ em có ý gì? Em đâu có điếc, việc gì anh phải lớn tiếng như vậy? Thôi ngủ đi, em không muốn cãi nhau với anh."


Thật bực mình, chẳng muốn ngủ nữa. Không khí càng ngột ngạt hơn trước. Thẩm An Nhược nhắm mắt đếm nhịp tim của mình, Trình Thiếu Thần cũng xoay người lại, xem ra không muốn ngủ, anh nói, giọng mềm mỏng hơn mọi khi, lại hơi mơ màng: "Anh cứ nghĩ... Thẩm An Nhược, lúc đó em kiên quyết ra đi, không lẽ là liên quan đến Tần Tử Yên?"


Cô định giả vờ ngủ, coi như không nghe thấy nhưng lại thấy rằng giả vờ ngủ còn khó hơn trả lời câu hỏi của anh.


"Lẽ nào anh cho rằng chúng ta chia tay là vì người khác? Em chưa từng nghi ngờ mối quan hệ của hai người, dựa vào hiểu biết của em về anh thì cũng không đến nỗi chẳng biết phân biệt như thế. Nếu nói em để bụng thì cũng chỉ là vì em cần một cái cớ."


"Cái cớ để rời xa anh? Cái cớ này của em thật..."


"Anh không phải cũng thế sao? Rõ ràng biết em và Giang Hạo Dương căn bản không có gì nhưng cứ thích lấy anh ấy ra để chọc em, bởi vì chọc tức được em là anh vui."


Không khí trong phòng quá ngột ngạt. Bọn họ cứ như đang đánh cờ, câu nào nói ra cũng suy tính rất kĩ.


"Tại sao lại phải chia tay? Anh nghĩ em luôn tự tìm được niềm vui cho mình, cái gì cũng không cần, cái gì cũng không để tâm, rất khéo léo, thỉnh thoảng chỉ làm mình làm mẩy chút chút. Anh vẫn nghĩ đó mới là trạng thái bình thường nhất của chúng ta."


"Anh nghĩ vậy sao? Còn em thấy hôn nhân của chúng ta ngày càng nhạt nhẽo, mỗi bước như đang dò dẫm trong ruộng bông, xung quanh là bong bóng xà phòng, lúc nào cũng nửa mơ nửa thật, vậy mà cứ muốn ràng buộc lẫn nhau. Cho dù chưa từng có ảo tưởng về hôn nhân, em cũng nghĩ không nên theo cách mà chúng ta đã từng thử. Có lúc em định thay đổi, sau lại nghĩ càng cố thay đổi lại càng thảm, thà rằng ly hôn, tốt cho anh và cũng tốt cho em."


"Em đã biết rõ như vậy, thế sao còn bỏ đi?"


"Em đã nói với anh rồi, việc chúng ta ly hôn không liên quan đến người khác, sao anh mãi không chịu hiểu? Cái em để ý không phải các mối quan hệ của anh mà là thái độ của anh. Anh quá lợi hại, luôn có cách làm đảo lộn cuộc sống của người khác, sau đó bàng quan đứng ngoài xem như không liên quan đến mình, những người anh cho là vật cản, anh có thể phủi họ đi như phủi bụi. Đối với em anh cũng như nuôi thú cưng, lúc vui thì chơi đùa với em, khi không vui lại coi em như người vô hình. Em làm um lên anh cũng mặc kệ, đến lúc phát mệt sẽ phải thôi, bằng không cũng nhẫn nại dỗ dành em vài câu, đợi em ngoan ngoãn rồi gạt em sang một bên. Hoặc đây là cách anh lý giải về hôn nhân, nhưng đó chưa từng là cách em muốn. Hôn nhân đối với anh chẳng qua chỉ là sợi dây trói em lại để em không chạy lung tung mà thôi." Đêm tối là thời điểm tốt để che giấu, cô không biết đang nói cho mình nghe hay nói cho Trình Thiếu Thần nghe. Có một số thứ cô chưa từng nghĩ tới, hoặc là không muốn nghĩ, nhưng nó như những hạt giống, chỉ cần có độ ấm và hơi nước thích hợp sẽ nảy mầm từ đất lên.


"Em không thể lấy một thứ khác tốt hơn để hình dung sao? Ví dụ như diều và dây diều. Anh lại cứ tưởng là đã cho em đủ tự do."


"Đúng, rất tự do, anh luôn rất tốt với em, em chưa hề phủ nhận điều đó. Vì thế chúng ta ly hôn không phải vì vấn đề của anh, mà do em thay đổi. Đổi lại là người khác, có thể người đó sẽ vui vẻ chịu đựng, nhưng khi ấy em không muốn làm khổ anh nữa."


Nói chuyện kiểu này đúng là làm người ta phát điên, Thẩm An Nhược vô cùng hối hận khi đã khơi ra chuyện này. Trình Thiếu Thần lại rất giỏi trong việc làm bầu không khí thêm nặng nề. Anh cứ lặng im không nói gì khiến người ta bực bội và căng thẳng, đợi đến khi mọi việc gần kết thúc, cuối cùng cũng dịu đi, anh lại đột nhiên lên tiếng.


"Em vẫn luôn ấm ức, đến bây giờ vẫn thấy thế. Lúc tâm trạng em không vui, miệng lưỡi lại trở nên vô cùng linh hoạt."


"Em không ấm ức, em thấy rất tốt. Miệng lưỡi của em vẫn thế, do anh không biết thôi."


Trình Thiếu Thần định ôm lấy vai cô, tay đã vươn ra rồi lại thu về, cuối cùng nhẹ nhàng nắm lấy khuỷu tay cô. Anh dừng lại một lúc ở đó rồi mới từ từ nói: "Anh thật sự cảm thấy rất có lỗi với em, cũng tiếc nuối cho kết cục của chúng ta, vì thế rất hy vọng có thể bù đắp." Anh nói chậm, đắn đo từng từ từng chứ, gần đây anh hay như vậy, "Chúng ta... nhất là lúc cuối cùng, vì anh quá tùy hứng và kích động. Anh cứ nghĩ trong hôn nhân, đôi khi phụ nữ hay tùy hứng, kích động, điều này hoàn toàn có thể điều chỉnh được, thậm chí rất thú vị. Nhưng nam giới một khi đã như vậy sẽ rất dễ gây ra hậu quả nghiêm trọng. Anh luôn đinh ninh như vậy, thậm chí còn đi khuyên người khác, hóa ra lại phạm phải sai lầm này... Ví dụ cưỡng bức em khi em không muốn nghe em giải thích, thực ra khi ấy anh biết rõ. Rõ ràng em đã định nói với anh, anh nên thông cảm cho em nhưng lại không chịu làm, cho mọi việc rơi vào bế tắc. Hai chuyện này, về sau anh cố bào chữa thế nào cũng khôi thôi day dứt được."


"Anh không cần phải day dứt như thế, thật ra em đâu có để bụng. Về chuyện tối đó, trước đây chúng ta đã 'làm' nhiều lần, cũng không khác là mấy, ngoài việc hơi mất mặt ra, anh cũng không làm em tổn thương, em chẳng cần phải hận hay căm ghét anh. Dù em luôn giấu mọi chuyện trong lòng nhưng không phải giả bộ đến mức độ đó đâu. Về hậu quả, cứ cho là chúng ta mất đi một quãng thời gian vui vẻ. Còn chuyện sau này... Anh không để em thiệt thòi, tờ giấy hẹn phá thai anh nhìn thấy cũng không phải giả, em vốn định giấu anh, chỉ vì sức khỏe yếu nên không thực hiện được. Nếu không xảy ra nhiều chuyện ngoài ý muốn, thực ra anh cũng không có cơ hội biết chuyện này."


Trình Thiếu Thần không nói gì nhưng hơi thở của anh trầm hẳn lại như đang âm thầm chịu đựng điều gì đó.


"Em không nhất thiết phải thành thật như thế." Cuối cùng anh cũng lên tiếng, kèm theo tiếng thở nặng nề.


"Em chỉ muốn giảm bớt những áy náy trong lòng anh."


"Thật cảm ơn em."


"Không có gì."


Cuộc nói chuyện đến đây xem như kết thúc, nên thở phào nhẹ nhõm rồi nhưng Thẩm An Nhược vẫn thấy mệt và bất an, hình như ngày tháng yên bình của hai người đã bị cô làm đảo lộn hét cả. Xuất phát từ thói quen nghề nghiệp, cô thấy cái kết như thế này thật gượng nên cho thêm một đoạn: "Anh xem, chúng ta có hiểu nhầm gì đâu, hoàn toàn là do tính cách mà ra cả. Anh tuyệt đối đừng vì ai mà thay đổi, từ giờ em cũng không muốn thỏa hiệp. Vì thế anh đừng lo lắng quá, chúng ta chỉ cần bắt đầu lại từ đầu, coi như chưa có gì xảy ra được không?"


"Ngủ thôi, anh mệt rồi."


"Trình Thiếu Thần, em không hề làm bộ làm tịch, em nói đều là thật, kể cả anh có thấy không xuôi tai."


"Anh biết. Thực ra anh thà nghĩ là em đang giả vờ làm bộ làm tịch còn dễ chịu hơn."


**** Tôi là đường phân cách của việc tác giả vì chán mà bổ sung thêm đôi chút ***


Ngoài chuyện công việc, những thứ khác cô rất ít khi nói nhiều như vậy, đột nhiên thấy mệt mỏi vô cùng. Lúc đang mơ màng thấy Trình Thiếu Thần ra khỏi giường uống nước, sau đó không thấy động tĩnh gì nữa. Cô mở mắt nhìn anh đang ngồi trên ghế mây, cả người phủ đầy ánh trăng, dường như đang suy nghĩ gì đó. Cô thì thào nói: "Cho em cốc nước. Sao anh không ngủ đi."


Anh đặt cốc nước lên đầu giường, nói: "Nóng quá, anh không ngủ được. Anh đi tắm đã", sau đó quay người đi mất.


Thẩm An Nhược bị cảm giác ấm nóng bất thường đánh thức. Trình Thiếu Thần ôm cô từ đằng sau, môi hôn bỏng rát vào gáy và hai bên tai cô. Nhưng anh tắm nước lạnh, toàn thân anh lạnh ngắt, anh ôm lấy cô khiến cô cũng rùng mìn theo.


"Đừng, em buồn ngủ." Thẩm An Nhược lấy khuỷu tay thúc vào anh.


Nhưng Trình Thiếu Thần chẳng hề có ý định buông cô ra, một tay anh giữ chặt hai tay cô, tay kia cố ý trêu ghẹo thân thể cô, không chỉ tay mà còn cả môi và người anh nữa. Cứ mỗi lúc như thế này, cô đều hoảng hốt cứ ngờ anh có tính cách phân liệt, một mặt là người đàn ông độc tài chuyên chế muốn nắm tất cả trong tay, một mặt là đứa trẻ thích làm nũng dụi dụi vào lòng cô. Đối với người đàn ông, cô không cách nào chống lại được, còn đối với đứa trẻ, cô cũng không nỡ khước từ, tóm lại kết quả vẫn là cô thua, bị đánh bại, hoàn toàn bị khuất phục.


Anh dùng sức mạnh không thể kháng cự của mình chiếm lấy cô. Một khi thực hiện xong, lớp ngụy trang một đứa trẻ hoàn toàn biến mất. Lúc này anh như một kẻ xâm lược, độc tài chuyên quyền, đoạt lấy toàn bộ cảm giác của cô. Ấy thế mà mấy phút trước cô còn mềm lòng với anh, thật là chẳng có trí nhớ gì cả.


Cuộc nói chuyện khi nãy nhất định đã khiến anh vô cùng khó chịu, lúc ở trên giường, anh không thể nào che giấu cảm xúc. Anh ôm hờ cô từ phía sau rồi cứ thế tiến vào, hoàn toàn không dồn ép gì cô, nhưng những động tác mạnh mẽ của anh khiến cô cảm thấy thật khó chịu đựng. Thẩm An Nhược thử chống cự, tư thế kì quặc này làm cô cảm thấy toàn thân bất lực, giống như bị treo trên vách đá, chỉ cần anh buông lỏng tay cô sẽ ngã, ý nghĩ này làm cô sợ hãi.


Nhưng anh giữ cô rất chặt, không để cô tự do hành động, cô đành vươn tay ra tìm lấy thứ gì đó để bấu víu. Cánh tay một lần nữa lại bị anh nắm lấy, kéo ra sau cho đỡ vướng, rướn người vào sâu hơn, ép môi cô rồi cắn vào ngực cô, tưởng như một miếng có thể nuốt gọn, vừa cắn vừa mút lướt lên phần cổ mịn màng làm cô đau nhói. Có lẽ anh muốn lưu lại dấu vết trên cơ thể cô, tay anh dừng lại ở điểm thân mật nhất của hai người, vuốt ve cô. Anh xem cô như một món đồ chơi bằng cao su, vần vò mãi không thôi, Thẩm An Nhược nhịn không được hét lên, tiếng kêu của cô nhanh chóng bị anh nuốt gọn.


"Em nói không sai mà, anh không chịu được việc mọi thứ ngoài tầm kiểm soát, bị đoán trúng tim đen, nên thẹn quá hóa giận." Cuối cùng anh cũng buông cô ra, Thẩm An Nhược cuộn tròn trong lòng anh, chỉ trích anh một cách yếu ớt.


"Em cố tình che giấu mối quan hệ của chúng ta, lén la lén lún, trên đường nhìn thấy anh cũng coi như không thấy, đến cùng anh ra ngoài ăn cũng nhất quyết không chịu. Có phải em thấy kiểu quan hệ bất hợp pháp này rất thú vị, hay hơn nhiều so với trước đây không?" Hơi thở ấm nóng của anh phả vào tai khiến cô run lên.


"Phải, có lẽ là thế. Anh không thấy thế sao?" Cô định chọc cho anh tức chết.


"Anh chỉ thấy em xem anh như người tình của em, không chịu trách nhiệm gì mà lợi dụng anh."


Anh đang mắng cô là đồ phụ nữ lẳng lơ, cô có ngốc đến đâu cũng nghe ra như vậy. Bởi vì tay vẫn đang bị anh khống chế Thẩm An Nhược bèn đạp vào chân anh: "Anh đừng giả vờ tốt đẹp. Chẳng lẽ anh không lợi dụng em? Anh xem em như một dự án khó thực hiện, vì thế anh mới hứng thú như thế. Bây giờ giả vờ tội nghiệp, chẳng qua là vì tiến độ không được như ý, tâm lý mất cân bằng mà thôi."


"Em đừng mang thuật ngữ trong công việc lên giường."


"Kết hôn đối với anh chẳng qua cũng chỉ là cái vòng để khóa em lại, khiến em không chạy mất, sau đó anh có thể yên tâm đi làm những việc anh muốn, không cần ngày nào cũng tốn công tốn sức xem chừng em." Thẩm An Nhược nói liền một hơi.


"Được rồi, như ý em, chúng ta cứ như thế này thôi. Từ nay về sau không đề cập đến việc kết hôn nữa, anh bị em làm cho loạn hết lên rồi." Trình Thiếu Thần bị cô làm cho nghẹn một lúc, đành tiu nghỉu nói.


**** ***


Từ: Blog của Thẩm An Nhược


Chế độ: Không công khai


Lòng tự tôn của đàn ông, đôi khi còn dễ rách hơn cả giấy gạo nếp1, dùng nước miếng thấm một chút là tan biến ngay. Mỏng manh như thế, ai tin được rằng nó có thể bền vững cả đời.


**** ***

Chương trước | Chương sau

↑↑
Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả

23-07-2016 10 chương
Sủng Thê Đại Trượng Phu

Sủng Thê Đại Trượng Phu

Truyện ngôn tình hiện đại với độ dài 10 chương nhưng nội dung theo mình thì ổn. Mọi

22-07-2016 10 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Đơn giản là...thích

Đơn giản là...thích

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau

26-06-2016
Một mảnh đời

Một mảnh đời

Dù nhà em nghèo, nhưng có ba, có mẹ, có anh hai, có 1 gia đình hạnh phúc thì em là người

27-06-2016
Hacker bí ẩn

Hacker bí ẩn

Hân à, tại sao em lại... chép một bài hát vào trong bảng tự thuật của mình

27-06-2016
Chàng trai mặc đồ đen

Chàng trai mặc đồ đen

Khi gặp một người, anh sẽ coi trọng người đó bởi những gì anh ta mặc, hay những gì

30-06-2016
Tình thương

Tình thương

Ông và nó đã sống với nhau bảy năm trong căn nhà gỗ nhỏ chưa đầy tám mét

23-06-2016
Đem nắng ra hong

Đem nắng ra hong

Chẳng có một đứa con nào đủ lớn trong mắt cha mẹ cả. Nhất là những đứa con trai

25-06-2016