Khách qua đường vội vã - Phiêu A Hề

Khách qua đường vội vã - Phiêu A Hề


Tác giả:
Đăng ngày: 10-07-2016
Số chương: 19
5 sao 5 / 5 ( 96 đánh giá )

Khách qua đường vội vã - Phiêu A Hề - Chương 15

↓↓

"Bất động sản sao?"

bạn đang xem “Khách qua đường vội vã - Phiêu A Hề” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Khu du lịch nghỉ dưỡng ì. Chủ tịch Trình rất có hứng thú với mô hình quản lý khách sạn của chúng ta."


"Đôi bên cùng có lợi, một mũi tên trúng nhiều đích, như vậy tốt hơn."


"Tất nhiên, chủ tịch Trình là nhân tài ưu tú mà."


Lúc Thẩm An Nhược cúi đầu nghịch ngón tay của mình mới nhận ra đã lâu rồi không đeo nhẫn. Bắt đầu từ bao giờ nhỉ? Chắc là từ hôm nào đó Trình Thiếu Thần nhìn chằm chằm vào ngón tay cô, tới mức cô thấy bối rối, từ đó không đeo nữa.


Giám đốc Trương nhìn cô: "Anh ta muốn chú giải thích rõ cho cháu về vụ buôn bán trong sạch này, anh ta nghĩ cháu sẽ không kiên nhẫn nghe anh ta nói."


Thẩm An Nhược cảm thấy nếu không mỉm cười thì thật có lỗi với rất nhiều người: "Sếp Trương, cháu hỏi chú một câu được không? Tình huống này cháu nên nói gì mới phải? Sao cháu cứ thấy không nói gì mới là đúng đắn nhất."


"Ha ha, cháu càng lớn càng đùa như trẻ con thế. An Khải không muốn can thiệp vào tổ chức và mô hình quản lý của Hoa Áo, nên Trình Thiếu Thần thi thoảng mới xuất hiện ở Hoa Áo. Nếu cháu không muốn, cháu sẽ không có nhiều cơ hội gặp anh ta ở đây đâu. Công ra công, tư rat ư, đừng cố chấp quá, đừng giả ngốc cũng đừng nghĩ nhiều, nên làm gì thì làm thôi."


Thẩm An Nhược chỉ thấy mệt mỏi: "Sếp Trương, lúc trước chúng ta còn định đến phía Nam khảo sát, về sau vì thời tiết mà chưa hoàn thành. Giờ là thời cơ tốt nhất, chi phí cũng thấp."


"Cháu ra ngoài một chút cũng tốt. Mấy người? Muốn bao giờ đi?"


"Bốn người, sáng mai xuất phát."


Tổng giám đốc Trương dở khóc dở cười: "Cháu thật là ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách. Uổng công chú dạy bảo cháu bao nhiêu năm qua, chú có bao giờ như thế đâu nhỉ? Cháu làm vậy thật mất mặt quá."


"Xin lỗi thầy Trương, hôm khác cháu sẽ sửa ạ."


Thẩm An Nhược đi công tác bảy ngày, hôm về trùng vào cuối tuần, về nhà bố mẹ ở hai ngày, lúc quay về làm việc, lại cảm thấy tràn đầy tự tin và dũng khí.


Cô vẫn luôn có hai chiếc điện thoại, một số dùng trong trường hợp khẩn cấp, chỉ có một vài người phụ trách mà cô trực tiếp quản lý mới có, hầu hết thời gian đều tắt máy, giờ mới phát huy tác dụng. Chuyến công tác này rất bình yên, đến cả sếp Trương cũng chỉ mới gọi cho cô một cuộc, thông báo vài việc quan trọng, tiện thể cười cô một phen.


Thực ra có gì phải sợ, dù sao cũng phải đối mặt, thế mà cô lại chọn cách chạy trốn, đúng là mất hết thể diện, Thẩm An Nhược tự khinh thường bản thân. Nếu Trình Thiếu Thần mà biết cô lấy cớ đi công tác để tháo chạy, không biết sẽ đắc ý thế nào, ngay cả sếp Trương cũng trêu đùa cô, huống hồ là Trình Thiếu Thần. Dù thế nào thì anh vẫn luôn tìm thấy giá trị tiêu khiển ở cô. Ngày trước Hạ Thu Nhạn còn cười cô, tuy nhát gan và khó tính, nhưng lại rất hiểu bản thân, còn có ý thức tự phê bình, đều là những đức tính tốt đẹp rất khó có được. Giờ cô mới cảm nhận điều này rõ ràng, nhưng thực ra làm gì có ưu điểm gì, toàn là khuyến điểm chồng chất. Dù sao căn nguyên cũng tại Trình Thiếu Thần không tốt, rõ ràng đang trời yên biển lặng, anh ta cố tình đến phá hỏng, chính là đám mây đen lớn, là bóng ma ám ảnh trên đầu cô, che khuất ánh sáng rực rỡ trong cuộc sống của cô.


Thẩm An Nhược vừa làm báo cáo công tác vừa suy nghĩ vẩn vơ, viết xong kiểm tra lại một lần, không cso lỗi sai, câu cú cũng lưu loát, thật khó tin.


Buổi sáng vào phòng vệ sinh, liếc nhìn tấm gương ở bồn rửa mặt, son môi đã trôi hết cả, chắc vì sáng uống nhiều nước, lát nữa phải tô lại một lượt, nếu không trông rất nhợt nhạt. Nghiêng mặt soi gương, Tôn Ái Lệ cũng đang soi gương tô son, nhìn thấy cô, lập tức giơ ra hai thỏi son môi: "Cho chị xin chút ý kiến tham khảo đi, màu nào đứng đắn mà không già?"


Chị là quản lý bộ phận khách hàng, rất ít khi xuất hiện ở tầng này. Thẩm An Nhược cười: "Sao nghiêm trọng thế? Vị khách nào quan trọng mà chị tiếp đón cẩn thận vậy."


"Là chủ tịch Trình mới nhậm chức của chúng ta, giờ đang lần lượt gặp mặt phụ trách các bộ phận."


"Anh ta đang ở tầng này sao?" Thẩm An Nhược biến sắc, lúng túng hỏi, sau mới cảm thấy câu hỏi ban nãy vừa kém thông minh vừa mất bình tĩnh.


"Hỏi thừa vậy." Quả nhiên Tôn Ái Lệ ném chô cô ánh mắt như thể 'em là đồ ngốc', "Ôi, không thể nào, dù em đi công tác thì những chuyện thế này vẫn phải được thông báo chứ."


"À, em biết chuyện này rồi. Chỉ là không ngờ hôm nay chủ tịch Trình lại hạ giá xuống thăm thôi, nghe nói anh ta đang rất bận phải không?" Thẩm An Nhược yếu ớt nói.


"Đúng thế, em gặp may đó, vừa đi công tác về đã được diện kiến." Đang nói chuyện, quản lý Thôi bước vào, soi gương chỉnh lại tóc.


"Thế nào?" Quản lý Tôn lập tức xán đến hỏi, xem ra việc 'tiếp đón' ngài Trình là theo thứ tự tuổi tác, lớn tuổi được ưu tiên trước.


"Không có chuyện gì, chỉ là tìm hiểu sơ qua tình hình, chưa tới năm phút." Quản lý Thôi tiếp tục chỉnh lại đầu tóc, "Nhưng quả thật vượt ngoài sức tưởng tượng của chị, vô cùng trẻ trung, rất lịch sự, hòa nhã, lúc chị đi ra còn đứng lên tiễn, mỉm cười nữa, khiến chị đỏ cả mặt."


"Nụ cười của chủ tịch Trình có sức sát thương vô cùng lớn nhé, rất giống trẻ con." Ánh mắt quản lý Tôn Ái Lệ bỗng trở nên thật dịu dàng, tình mẫu tử của chị như được khơi dậy.


Quản lý Thôi giờ mới phát hiện Thẩm An Nhược cũng đang đứng cạnh, lập tức véo vào tay cô: "Em gái đáng thương, đi công tác về chắc mệt lắm hả, nhìn này, vừa gầy vừa nhợt nhạt."


"Không đâu, tại phấn nền hôm nay hơi dày thôi ạ, son môi cũng bay hết rồi." Cô nhìn xuống hai thỏi son môi của quản lý Tôn, "Màu hồng nhạt."


"Không cần tỏ ra quá trang trọng đâu."


"Chỉ là tham khảo thôi mà."


"Được, chị nghe em. Khiếu thẩm mỹ của em có vẻ khá giống với của chủ tịch Trình."


Thẩm An Nhược quay về phòng làm việc, cảm thấy đầu mình như to ra. Hơn một tuần không đi làm, nhiều việc bị dồn đọng, nhưng đến đọc công văn cũng thấy phiền muộn. Lúc điện thoại trên bàn reo lên, suýt chút nữa cô nhảy dựng lên. Trưởng phòng nhân sự đích thân thông báo cho cô: "Trợ lý Thẩm, mười giờ hai mươi phút, có mặt ở văn phòng của chủ tịch."


Cô nhìn thời gian, còn mười lăm phút nữa, vì thế liền đi uống một cốc nước, suýt nữa bị sặc, trát thêm một lớp phấn thật dày, soi gương tập mỉm cười. Sau đó cô in đơn xin thôi việc đã viết sẵn trước khi đi công tác ra một bản, gấp lại ngay ngắn, để vào túi áo, bỗng nhiên thấy an tâm hơn, cứ như thể đó là tấm bùa hộ mệnh vậy.


Lát nữa nếu có người làm cô thấy khó chịu, cô sẽ trực tiếp nộp đơn thôi việc.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ

Nô Lệ Của Vợ là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Cát - tác giả

23-07-2016 10 chương
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Chúc Mừng Sinh Nhật

Chúc Mừng Sinh Nhật

Truyện Chúc Mừng Sinh Nhật của tác giả Điệp Chi Linh thuộc thể loại tiểu thuyết

23-07-2016 10 chương
Ưng Vương Đoạt Ái

Ưng Vương Đoạt Ái

Trời sinh xinh đẹp, khí chất ưu nhã, vóc dáng tốt, cũng đâu phải lỗi của nàng.Hắn

22-07-2016 10 chương
Bản Romance cho em

Bản Romance cho em

Điều đó đôi lúc khiến tôi xao nhãng đôi chút trong những bài guitar của mình. Nhưng

30-06-2016
Cáo Sa Bẫy Cáo

Cáo Sa Bẫy Cáo

Tên truyện: Cáo Sa Bẫy CáoTác giả: SâuThể loại: Truyện TeenTình trạng: Hoàn ThànhCông

23-07-2016 29 chương
Học sinh khó ưa

Học sinh khó ưa

Teddy, em nói sai rồi. Chính em mới là người đã dạy cô rằng cô có thể sống khác đi.

30-06-2016
Trở về và mang về

Trở về và mang về

Nó nhìn lưng ba ướt đẫm mồ hôi. Trên mái đầu, màu hoa râm như cố xoa dịu những

29-06-2016
Bắt gian

Bắt gian

Tình hình là rất tình hình. Cái Lan nháy mắt với Hoa, Hồng, Thảo. Mấy đứa ngồi lại

27-06-2016
Tôi làm gia sư

Tôi làm gia sư

Anh đẩy em vào chỗ chết rồi. Tưởng chuột sa hũ nếp , mang ơn anh không hết, ai

25-06-2016
Một tờ vé số

Một tờ vé số

(khotruyenhay.gq) "Nếu.... thì hôm nay mình lấy gì mua thức ăn?......Hay là.... Mặc kệ bà ta

27-06-2016
Biến mất trong màn mưa

Biến mất trong màn mưa

(khotruyenhay.gq) Những thứ đàn ông như ông, chỉ đi săn người rồi hút máu như con dơi,

29-06-2016

XtGem Forum catalog