Snack's 1967
Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 346
5 sao 5 / 5 ( 93 đánh giá )

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu - Chương 206 - Con của cô ta

↓↓
Vài năm ở Italia, Uất Noãn Tâm lấy tên là 'Susan', vì dân nghèo cải thắng rất nhiều vụ tố tụng, trong giới luật sư đều đặt cho cô một danh xưng là 'Susan chính nghĩa'. Với danh xưng này, chỉ trong vòng một tuần ngắn ngủi, văn phòng luật sư của cô thu hút rất nhiều luật sư nổi tiếng đầy lòng chính nghĩa lại có thực lực, tất cả còn thuận lợi hơn cả những gì cô tưởng tượng. Mỗi ngày bận bụi xoay vòng như con quay, nhưng lại rất vui thích.


Hôm nay, cô vừa mới họp xong, đột nhiên nhận được một cuộc điện thoại.


"Xin hỏi, cô có phải là mẹ của Thiên Hạo không? Tôi là cô giáo ở vườn trẻ, Tô Diệu."


Cô lập tức căng thẳng. "Xin chào cô! Có phải Thiên Hạo xảy ra chuyện gì không?"

bạn đang xem “Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Không có đâu! Trước hết tôi mời cô đến nhà trẻ một chuyến, Thiên Hạo không nói cho cô biết sao?"


"Tôi không nghe bé nó nói, sao vậy cô?"


"Là như vậy, Thiên Hạo với một cô bé cùng lớp không được hòa thuận lắm, thường xuyên............ơ...........tụt quần cô bé."


Mặt Uất Noãn Tâm đỏ ửng. Không phải tên Ngũ Liên dê xồm kia dạy chứ?


"Tất nhiên là, trẻ con không hiểu chuyện, chỉ đùa giỡn thôi. Nhưng chúng tôi vẫn hy vọng cô bớt chút thời gian đến đây một chuyến."


Uất Noãn Tâm hẹn thời gian với cô ấy, vừa tan ca là chạy ngay đến vườn trẻ. Uất Thiên Hạo đang ngồi với một cô bé gái mập mạp, cô bé vẫn đang ngồi khóc, cậu bé ghét bỏ mà nhép miệng. "Được rồi, đừng khóc nữa! Khóc nhè rất mất mặt rất xấu xí đó! Lần sau tôi không tụt quần cậu nữa, đừng khóc nữa!"


Kết quả là, cô bé còn khóc lớn hơn.


"Tiểu Hạo, chuyện này là như thế nào?"


"Ma ma, mẹ đến rồi!" Uất Thiên Hạo cúi đầu. "Cô giáo tố cáo với mẹ rồi à?"


Mặt Uất Noãn Tâm nghiêm túc. "Con tụt quần con gái người ta làm gì hả? Lại là do chú Ngũ Liên dạy sao?"


"Không phải đâu!" Uất Thiên Hạo cảm thấy rất uất ức, lẩm bẩm. "Cậu ấy rất ngốc, lần nào cũng tè ra quần, chỉ muốn giúp cậu ấy......"


"Vậy con cũng không nên tụt quần người ta chứ!" Uất Noãn Tâm kéo cậu bé đến trước mặt cô bé. "Nói xin lỗi với bạn đi."


"Con không thèm, con cũng không có sai! Do cậu ấy quá ngốc thôi!"


"Con....."


"Dì xinh đẹp!" Cô bé đột nhiên nín khóc, hai đôi mắt to đen lóng lánh vừa nhìn thấy cô là tỏa sáng.


"Là con à? Thì ra con là bạn của Thiên Hạo! Thật ngại quá, Thiên Hạo có hơi bướng bỉnh, dì thay nó xin lỗi con nha. Con bỏ qua cho nó, được không?"


Uất Thiên Hạo làm mặt quỷ. "Lêu lêu quỷ khóc nhè quỷ khóc nhè!"


Nam Cung Duyệt Đào lè lưỡi. "Cậu mới là quỷ khóc nhè! Đào Đào rất ngoan."


"Con tên là Đào Đào à? Tên nghe rất hay nha."


"Vâng ạ! Dì xinh đẹp, tên của con gọi là Nam Cung Duyệt Đào đó!"


Nam Cung? Uất Noãn Tâm nhíu mày. Trùng hợp đến vậy sao?


"Nam Cung tiểu thư, Đào Đào và mẹ Thiên Hạo đang ở đây..."


Uất Noãn Tâm quay đầu lại, đối mặt với Nam Cung Vũ Nhi.


............


Trong nhà ăn nhỏ của vườn trẻ.


Nam Cung Duyệt Đào ngồi trên ghế cao chân, hai đôi chân mập mạp lúc ẩn lúc hiện, vui vẻ ngồi liếm kem, trên miệng còn dính đầy, rất đáng yêu. "Má mi của mình và má mi của cậu là bạn bè đó, cậu đừng bắt nạt hình nhá, chúng mình làm bạn có được không?"


Uất Thiên Hạo đẩy đôi tay xinh đẹp của cô bé ra. "Tôi mới không thèm làm bạn với cậu. Ma ma của cậu là người xấu."


"Má mi của mình mới không phải là người xấu, cậu đồ xấu xa! Mình không thèm chơi với cậu nữa!"


Uất Thiên Hạo nhìn chằm hai người ngồi bên cửa sổ. Có một cảm giác, cái dì này mặt mày xinh đẹp, nhưng thực chất là một người xấu. Cậu phải bảo vệ ma ma, tuyệt đối không để dì đó tổn thương mẹ.


Nam Cung Vũ Nhi khuấy nhẹ coffee, trong mắt đã không còn thấy sự khiếp sợ lúc nãy. Hồi lâu, mới từ từ nói ra một cầu. "Đã lâu không gặp!"


Uất Noãn Tâm mỉm cười. "Sáu năm, quả thực không ngắn."


"Mấy năm nay, cô sống như thế nào?"


"Rất tốt!"


"Thằng bé là con của Nghiêu?" Nam Cung Vũ Nhi nhíu mày trả lời một cách chắn chắn. Đáp án của câu hỏi này, gần như không còn nghi ngờ gì. Nó và Nam Cung Nghiêu, thực sự y như in ra từ một khuôn. Còn Đào Đào....... chỉ giống một mình cô.


Cô rất ghen tỵ, dựa vào cái gì cô ta có thể sinh con chứ? Mặc dù Đào Đào rất đáng yêu, nhưng dù sao vẫn là con gái, có thể thừa kế toàn bộ gia nghiệp hay không, vẫn còn là một ẩn số.


"Tiểu Hạo là con trai tôi, với cô, hay Nam Cung Nghiêu không có chút quan hệ nào!"


"Cô đừng giả vời thanh cao nữa, nếu như không có quan hệ, cô sẽ mang con quay trở về sao?"


"Sao nào? Cô sợ sao? Sợ tôi cướp mất Nam Cung Nghiêu sao?"


Nam Cung Vũ Nhi xem thường, như ngón tay vẫn run rẩy lộ ra một vẻ không yên. "Cô không có năng lực đó đâu."


"Uất Noãn Tâm của sáu năm trước đã không còn, nhưng hiện tại....... nếu như cô không tin, có thể thử!" Ánh mắt của Uất Noãn Tâm sáng rực, tràn đầy tự tin.


"Cô........"


"Nhưng mà, lãng phí thời gian với các người, quá lỗ vốn rồi, không bằng cải mấy vụ kiện tụng, ít nhất còn có cảm giác thành công."


"Tự mình cho là đúng!"


"Cô cứ coi như tôi tự mình cho là đúng đi! Nam Cung Nghiêu, một chút hứng thú tôi cũng không có, cũng không đê tiện đến mức đi phá hư hạnh phúc gia đình của người khác."


Bọn họ đã có con rồi, một nhà ba người hòa thuận vui vẻ, càng chứng minh sự ra đi của cô là sự lựa chọn đúng đắn nhất. Trong tim anh, chỉ có Nam Cung Vũ Nhi. Còn Uất Noãn Tâm cô, chẳng qua chỉ là khách qua đường.


Cũng may, xa cách sáu năm, anh ở trong mắt cô, đã không đáng một đồng, ngay cả liếc mắt nhìn một cái cũng không vui.


"Vậy cô mang con về có mục đích gì?"


"Điều này không cần cô lo, mà cô cũng không lo được! Nhưng tôi có thể khẳng định, tôi và Thiên Hạo, không muốn có chút quan hệ gì với gia đình Nam Cung. Sau này đèn nhà ai nấy sáng, tốt nhất đến chết cũng không gặp mặt nhau. Tôi rất bận, xin lỗi không thể tiếp chuyện với cô!" Cô nhàn nhã đứng dậy, dắt Uất Thiên Hạo rời khỏi.


Nam Cung Vũ Nhi căm phẫn nhìn bóng lưng của cô, hối hận nửa năm trước không cho người giết chết cô, để cho cô có cơ hội ngóc đầu dậy.


Cô bây giờ, so với lúc trước còn khóc đối phó hơn gấp trăm ngàn lần! Cô ta phải mau chóng nghĩ cách, chấm dứt hậu hoạn một cách triệt để..........


Chương trước | Chương sau

↑↑
Dưỡng Thú Thành Phi

Dưỡng Thú Thành Phi

Mời bạn cùng đọc truyện huyền huyễn Dưỡng Thú Thành Phi tại website thichtruyen, nhớ

24-07-2016 199 chương
Shock tình - Kawi

Shock tình - Kawi

Giới thiệu: Sự trở lại của một Kawi độc đáo hơn, cá tính hơn và sắc nhọn

15-07-2016 127 chương
Cá Mực Hầm Mật

Cá Mực Hầm Mật

Trích đoạn:Ở câu lạc bộ, Gun nổi tiếng là chưa từng qua lại với phái nữ, không

19-07-2016 48 chương
Yêu Không Phải Lúc

Yêu Không Phải Lúc

Trích đoạn: “Còn có thể thế nào nữa, là cậu tôi nói.” Trần Giác Phi tùy tiện

21-07-2016 59 chương
Dạ cổ

Dạ cổ

Tiếng hát ai oán trong đêm, như kể lể về lòng người bẽ bàng. Còn ám ảnh

25-06-2016
Cổ Cồn Trắng

Cổ Cồn Trắng

Đây là cuốn tiểu thuyết điều tra hình sự viết về chiến công của những người

20-07-2016 20 chương
Làm bạn thôi anh nhé

Làm bạn thôi anh nhé

Tôi nhắn cho anh 1 sms khi anh chưa kịp nói những câu tôi cần nghe...vì tôi biết rằng có

23-06-2016
Dạ cổ

Dạ cổ

Tiếng hát ai oán trong đêm, như kể lể về lòng người bẽ bàng. Còn ám ảnh

25-06-2016
Em không biết

Em không biết

Lan không biết khi nào anh sẽ trở lại, bao giờ Lan sẽ cùng anh chung bước trên con

24-06-2016
Sợi nắng mai đi lạc

Sợi nắng mai đi lạc

Lần đầu tiên tôi gặp K. là vào một ngày mùa hè nắng. Khi đó K. mặc chiếc áo sơ mi

24-06-2016
Nhật kí mùa thu

Nhật kí mùa thu

Thu à, có bao giờ em biết, hình như anh đã lỡ yêu mùa thu của Việt Nam mất

28-06-2016
Mưa cuối mùa

Mưa cuối mùa

Đó là ngày mưa dài giăng phố cổ. Con đường Hà Nội nhòe theo lối. Nguyên đếm từng

01-07-2016