Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 346
5 / 5 ( 12 đánh giá )
Vừa nhìn thấy bên cạnh cô có hai cái vali, lửa giận của Nam Cung Nghiêu cháy 'phừng phật' trên đầu, lớn tiếng chết vấn. "Em muốn cùng cậu ta đi đâu?"
"Không liên quan đến anh! Anh đi đi!"
"Sao lại không liên quan đến anh! Em là người phụ nữ của anh!" Lửa giận của Nam Cung Nghiêu xông đến tận trời mà tuyêt bố quyền sở hữu của mình, giật lấy cái vali, bá đạo ra lệnh: "Không có sự cho phép của anh, chỗ nào cũng không được phép đi."
bạn đang xem “Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Buông ra, trả hành lý lại cho tôi....." Uất Noãn Tâm cướp lại cái vali, cũng tức giận. "Anh dựa vào cái gì để quản tôi hả? Anh cút về quản Nam Cung Vũ Nhi là được rồi. Tôi đi đâu, không cần anh cho phép."
Lần đầu tiên cô nói những lời quyết liệt này với mình, Nam Cung Nghiêu sững người, sau đó càng tức giận hơn.
Cô dám vì Ngũ Liên, đối xữ với mình vậy sao?
"Tóm lại anh không cho phép, đi theo anh!" Anh túm thẳng lấy cô, cô sống chết giữ chặt tay vịn cầu thang, gào to. "Ngũ Liên.... Ngũ Liên cứu tôi!"
"Buông tay ra!"
Tiếng cảnh cáo truyền đến, hai mắt của Nam Cung Nghiêu đỏ ngầu quay đầu lại, đối mặt với vẻ mặt âm u nguy hiểm của Ngũ Liên, kéo Uất Noãn Tâm ra phía sau người mình."
"Chuyện này không liên quan đến cậu!"
"Chuyện của Noãn Tâm, cũng là chuyện của tôi!" Ngũ Liên với khí thế làm người khác khiếp sợ mà đến gần. "Tôi nói anh buông tay ra, có nghe không hả?"
"Muốn chết!" Nam Cung Nghiêu lười tốn nước bọt với anh, xông thẳng lên trước, đấm đá lẫn nhau.
Hai người giống như hai con dã thú đấu đá nhau, đánh đến anh sống tôi chết!
Uất Noãn Tâm không thể ngăn được, chỉ có thể đứng một bên lo lắng. "Nam Cung Nghiêu, mau dừng tay lại! Anh dừng tay!"
Ngũ Liên lật người lại, áp đảo Nam Cung Nghiêu xuống đất, nệm một đấm vào mặt anh. Tay anh mò được một cái bình hoa, đập thẳng vào sau gáy của Ngũ Liên, một đòn ngay chỗ quan trọng, làm anh ngất xỉu tại chỗ.
"Ngũ Liên...." Uất Noãn Tâm muốn chạy qua kiểm tra vết thương của anh,lại bị Nam Cung Nghiêu túm chặt, liều mạng giãy dụa nhưng không thoát được. "Buông tay........ anh mau buông tay.... đồ khốn!"
Cứ vậy bị anh kéo thẳng vào trong thang máy, cô cầu cứu bảo vệ, anh ta lại tưởng hai người là đôi tình nhân đang cãi nhau, thêm vào đó khí thế của Nam Cung Nghiêu quá khiếp người, không thể chạy đến giúp đỡ.
Uất Noãn Tâm bị nhét mạnh vào xe, muốn chạy trốn, nhưng cửa xe lại bị khóa.
Nam Cung Nghiêu một chữ không nói giúp cô thắt dây an toàn, nổ máy xe, chạy như bay.
"Anh thả tôi ra, mau thả tôi đi.......... rốt cuộc anh muốn sao hả? Nam Cung Nghiêu!"
"Nếu như không muốn đụng xe, thì ngoan ngoãn ngồi yên. Nếu không, ngay cả gặp mặt cậu ta lần cúi cùng cũng không gặp được." Anh lạnh lùng bá đạo nói, lông mày nhíu chặt lại, mắt vẫn nhìn về phía trước, xe chạy như bay, nhanh như chớp.
Xe chạy băng băng vào rừng núi, âm u, xa xôi không có người ở, chỉ có một con đường nhỏ vắng vẻ. Nam Cung Nghiêu kéo Uất Noãn Tâm xuống xe,túm cô đến một căn phòng gỗ cạnh hồ, đẩy mạnh cô ngã xuống giường. Cô mấy lần chạy thẳng đến cửa, đều bị anh giữ chặt lại.
"Nam Cung Nghiêu, anh thả tôi ra, anh điên rồi hả?"
"Phải, anh điên rồi, bị em ép đến điên rồi!"
"Tôi ép anh điên? Là anh gạt tôi."
"Anh thừa nhận anh từng gạt em, nhưng em ngay cả cơ hội để anh giải thích cũng không có, thì đã muốn bỏ đi với Ngũ Liên. Em có nghĩ đến cảm nhận của anh không hả?"
"Anh không nghĩ đến cảm nhận của tôi, thì anh dựa vào gì bắt tôi phải nghĩ đến anh hả? Nam Cung Nghiêu, coi như tôi cầu xin anh, để cho tôi bình tĩnh một thời gian được không?"
"Là cho em thời gian để bình tĩnh, hay để em và Ngũ Liên bỏ trốn, ở bên nhau sao? Nói cho em biết, anh làm không được!"
"Anh ngang ngược không thể nói lý mà!"
"Anh ngang ngược không nói lý, tất cả đều do em ép đó! Em ngoan ngoãn đợi ở đây, chỗ nào cũng không được phép đi!"
Cô không thể tin được nhìn vẻ mặt tức giận của anh. "Anh muốn nhốt tôi sao? Anh không có cái quyền đó."
"Chỉ bằng anh là người đàn ông của em, anh còn có quyền làm một chuyện."
Uất Noãn Tâm thực sự tức giận đến phát nổ, nghĩ cũng không muốn nghĩ, tát một cái thật mạnh vào mặt Nam Cung Nghiêu.
Trên khuôn mặt tức giận của anh hiện lên một vết xước, lạnh lẽo nghiến răng. "Em dám đánh tôi?"
Cô mặc kệ anh, đi đến cửa một lần nữa, bị Nam Cung Nghiêu kéo về giường. Anh chán ghét cô dùng thái độ này đối xữ với anh, cô phải yêu anh, chứ không phải chết tiệt hận anh.
Lửa giận trong lòng hừng hực bùng cháy, Nam Cung Nghiêu cúi người xuống, hung hãn cướp lấy môi cô, giữ chặt hai cánh tay mảnh khảnh của cô, hai chân chặn cơ thể lộn xộn của cô lại. Mặc kệ mọi thứ mà chiếm đoạt, xâm nhập.
Uất Noãn Tâm hoảng sợ vặn vẹo cơ thể tránh trái tránh phải, nhưng vẫn không thể thoát ra. Anh đột nhiên trở nên rất đáng sợ, sức lực mạnh đến kinh ngạc, làm cho cô sợ hãi không chịu nổi.
Cô hung hãn cắn vào môi anh, thừa dịp anh nghỉ lấy sức, giãy tay anh ra, liều mạng đánh đá, điên cuồng cào cấu vào lưng anh, cào đến nỗi móng tay dính máu, nhưng vẫn không thể khiến anh dừng lại. Dưới tình huống khẩn cấp, cô cầm lấy cây đèn ở đầu giường, đánh thẳng vào sau gáy của anh.
Nam Cung Nghiêu kêu rên, đau đến nỗi trở mình.
Uất Noãn Tâm vội vàng trốn thoát, nhưng chưa chạy được hai bước, bị anh đuổi theo bắt lấy mắt cá chân của cô, kéo cô té ngã xuống đất.
Cơ thể nặng nề của anh đè cô, cả người giống như nổi điên, xé rách quần áo của cô, thô lỗ mà vội vã vuốt ve nơi đẫy đà của cô, cô đau đến nỗi gào khóc thành tiếng. "Buông tôi ra........... Nam Cung Nghiêu.......... buông ra......... không muốn......."
Nhưng sức của nam và nữ khác xa nhau, nắm đấm của cô ở trên người anh, vốn không có chút tác dụng gì.
Đầu của anh toàn máu, tàn bạo làm người khác sợ hãi, giống như không nghe thấy lời cô nói, chỉ điên cuồng khàn khàn thì thào. "Anh muốn em........ anh muốn em........"
Anh không biết người mình sao nữa, cả người rất nóng, cơ thể giống như tách rời khỏi sự khống chế của mình. Anh khao khát cô khao khát quá lâu rồi, mùi thơm thoảng thoảng của cô, cơ thể mềm mại của cô khiến anh giống như con ngựa mất dây cương, ngoài việc tuân theo sự thôi thúc nguyên thủy nhất, thì chẳng thể nào cân nhắc nữa.
Gấp gáp không đợi được mà xé rách quần lót của cô, đè mông cô lại, để cho nơi cường tráng của mình, mạnh mẽ tiến vào.
Cơ thể chưa ướt át không cách nào tiếp nhận sự xâm lấn bất thình lình của anh, Uất Noãn Tâm đau đến nỗi thét chói tai, cơ thể giống như bị xé rách, nước mắt tuôn ra......
Mập Đẹp, Béo Dễ Thương
Mập Đẹp, Béo Dễ Thương là một truyện ngôn tình đã xuất bản của tác giả Cửu
Cảm Thụ Mập Mờ
Trích đoạn:Vì vậy lúc này, tất cả nhân viên của công ty mới lý giải được vì sao
Theo dòng tình yêu - Sói Xám Mọc Cánh
Văn án: Mọi việc trên thế giới đều được Trần Ngộ Bạch phân chia ra như thế này
Cuồng lãng chi tình - Bồng Vũ
Văn án: Danh hiệu của hắn "Cuồng lãng toàn phong" cũng không phải hư danh Lịch sử theo
Chiến Lang
Chiến Lang là một tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Hắc Khiết Minh có nội dung xoay
Bác Sỹ Thú Y Không Đơn Giản
Cùng đọc tiểu thuyết ngôn tình Bác Sỹ Thú Y Không Đơn Giản tại web ThichTruyen.VN và
Âm mưu của hoa mĩ nam - Chanh Tinh
Giới thiệu: Cô cảm thấy chính mình gần đây hình như...... Là lạ! Tuy rằng phản
Nhóc, tôi yêu em thật rồi - Sahy0_0
Tóm tắt truyện: Có phải mọi chuyện trên đời đều đẹp như tranh vẽ, có phải hoàng
Tiêu Dao
Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui
Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến
Hãy nhắm mắt khi anh đến và Từ Bi Thành là một trong những câu chuyện mà mình yêu
Khi bạn sắp chết
Khi con người ta cảm nhận cái chết gần kề, họ sẽ nghĩ đến điều gì??? Câu trả
Me hài ola ngày 28-06-2016
Có lẽ những status hài hước mà me ola đả cập nhật chúng ta sẽ không bao giờ quên
Nụ hôn cuối cùng
Gặp gỡ nhau đôi khi là do định mệnh, gắn bó bên nhau không phải là do định mệnh,
Sâu và Táo
Ngẫm ra cái sự đời bon chen trước kia có lẽ cũng uổng công, tự mình dây vào phiền
Hạnh phúc mỉm cười khi cả hai cùng cố gắng
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp hết yêu nhau
Đọc truyện tranh Doremon chap 175 - Bài học cho những kẻ nói dối
Nói dối chưa bao giờ là tốt cả, chúng ta không lên nói dối bằng không sẽ nhận
Ơ, hóa ra đều là người quen cả!
Chỉ khổ cho ông bà Hòa, cuối năm cuối tháng mà hai đứa con đã ỳ èo chuyện cưới
Ốc nhỏ
Ở cái tuổi mười sáu, có lẽ cô bé nào cũng từng có một giấc mơ cổ tích của riêng
Cuộn báo đi lạc
Chúng tôi có một con chó cái dễ thương giống Labrador với bộ lông màu nâu sậm. Nó

