Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 346
5 / 5 ( 105 đánh giá )
Cô ngồi dưới chân ngọn hải đăng, gió biển lạnh lẽo, không chịu nổi rùng mình một cái. Nhưng nơi này chính là nơi bắn pháo hoa, có lạnh hơn nữa, cũng phải chịu đựng.
Cô biết khoản thời gian này, Nam Cung Nghiêu đang giận cô, không nghĩ ra cách nào để dỗ dành anh, đành phải học theo những bộ phim truyền hình cũ rích, bắn phái hoa 'tỏ tình'. Mọi thứ đã chuẩn bị ổn thỏa, chỉ đợi anh đến. Bảy giờ năm mươi, vẫn còn mười phút.....
Chờ mong lại căng thẳng.
bạn đang xem “Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Hua.... Gió biển lạnh quá đi!" Cô chà xát hai bàn tay, hà hơi nóng vào, nhảy qua nhảy lại, cố gắng làm cho người mình nóng lên.
"Xem kìa, ở đây có một mỹ nữ nha!" Phía sau vọng đến tiếng cười gian ác của một đám đàn ông.
Uất Noãn Tâm quay người lại, lập tức nhìn thấy vài bộ mặt xấu xí, vẻ mặt dâm đãng của đám đàn ông lang thang, không khỏi thấy buồn nôn.
Đi sang hướng khác, muốn tránh khỏi bọn họ, lại bị bọn họ cản đường. Có một tên trong đám đó dùng bàn tay bẩn thỉu nâng cằm cô lên. "Ây yo! Trông thật xin đẹp nha, sao lại đứng ở đây một mình? Không lẽ đang đợi mấy anh sao? Xem ra hôm nay mọi người có phúc lớn rồi....."
Cả bọn lang thang phát ra nụ cười gian ác, ánh mắt dâm đãng lướt nhìn từ trên xuống dưới cơ thể của Uất Noãn Tâm, tưởng tượng đến những hình ảnh thô tục.
Cô nôn nóng. "Các người tránh ra.... nếu không tôi la lớn đó!"
"Kêu đi! Nơi hẻo lánh như vậy, xem có ai đến cứu mày. Lát nữa, sẽ để cho mày kêu cho đủ, kêu lớn chúng, để các anh em vui vẻ......"
Một bàn tay đánh úp về phía ngực cô, bị cô đẩy ra. "Đừng đụng vào tôi."
"Còn nhìn gì nữa? Mau xông lên...."
Uất Noãn Tâm vừa gào to kêu cứu mạng, vừa chạy thụt mạng. Nhưng nơi này đúng thật quá hẻo lánh, nên không có ai có thể cứu cô. Chân bị vấp, té ngã xuống đất.
Bọn chúng lập tức lật người cô lại, đè lên cơ thể cô, giữ chặt tay chân chân. Bọn lang thang đè lên người cô còn móc ra một con dao kề lên cổ cô. "không muốn chết, thì ngoan ngoãn đi. Đợi ông đây chơi xong, sẽ thả mày đi."
Một tên khác nước miếng sắp chảy ra, gấp gáp thúc giục như con khỉ. "Anh hai, anh nhanh chút, rồi đến lượt em, nhanh nhanh nhanh đi...."
Uất Noãn Tâm không dám nhúc nhích, sốt ruột đến nỗi chảy cả nước mắt, cầu xin nói: "Thả tôi ra.... cầu xin các người.... thả tôi ra....."
"Ua.... đừng khóc.... mấy anh em sẽ làm cho em vui vẻ...." Ánh mắt gian ác ghê tởm như chuột nhắt của tên đó nhìn chằm chằm ngực của Uất Noãn Tâm, hai tay vươn đến, kích động đến run rẩy. Cô tuyệt vọng nhắm mắt lại.
"Các người đang làm gì hả?" Một giọng nói lười biếng lại lạnh lẽo đến tận xương tủy từ phía sau truyền đến.
Uất Noãn Tâm vội kêu cứu mạng. "Cứu tôi.... ua...." Miệng bị người ta dùng tay bịt lại.
Tên lang thang chĩa con dao sáng loáng ra. "Mau cút, mày không chơi lại đâu."
"Phải không? Tao lại nghĩ ngược lại, mày làm như thế nào để tao chơi không lại." Anh xông về phía trước đá tên lang thang, tên đang đè tay chân của Uất Noãn Tâm vội chạy về phía trước đánh với anh.
Anh vừa chống lại bạn chúng, vừa vươn tay kéo Uất Noãn Tâm dậy. "Em không sao chứ?"
Mắt của cô bỗng nhiên mở to. "Ngũ Liên?"
Ngũ Liên vừa mất tập trung, bị chém một nhát, cũng may chỉ chém rách quần áo. Vào giây phút phát hiện người bị xâm hại là Uất Noãn Tâm, trong ánh mắt của anh lửa cháy hừng hực. "Khốn khiếp, các người dám đụng vào cô ấy!"
Giống như một con dã thú điên cuồng bổ nhào về trước, chỉ hai ba chiêu đã đánh bọn chúng té ngã xuống đất.
Tên cầm đầu bọn lang thang thấy chuyện lớn không ổn, nằm chặt con dao nhỏ xông về phía anh. Kết qua vẫn chưa đụng vào Ngũ Liên, con dao bị anh đá bay. Anh kéo tên đó ngã xuống đất, vung tay lên đấm thô bạo. Răng máu của tên lang thang bắn tung tóe, đầu bị dọng mạnh xuống, trên đá toàn là máu.
Mấy kẻ lang thang khác thấy Ngũ Liên nổi điên, bị dọa ngây người, không dám tiến lên trước.
Nhìn thấy sắp có án mạng, mà tròng mắt của Ngũ Liên đỏ lên, Uất Noãn Tâm vội giữ anh lại. "Đủ rồi, đừng đánh nữa! Đánh nữa anh ta sẽ chết đó. Ngũ Liên, dừng tay lại đi!"
Ngũ Liên điên dại đẩy cô ra, cô té ngã xuống đất, chân bị đá cắt trúng, phát ra một tiếng rên nhỏ.
Nghe thấy tiếng rên nhỉ đó làm cho Ngũ Liên dừng hành động tấn công điên cuồng của mình lại, đuối sức đứng dậy. Bước chân lảo đảo, lùi lại mấy bước, kéo Uất Noãn Tâm vào lòng. "Cút hết cho tao!"
Bọn lang thang sợ đến tè ra quần, chân tay luống cuống khiên tên cầm đầu bị đánh chỉ còn nửa cái mạng, chạy thụt mạng.
Ngũ Liên mệt đến nỗi thở gấp, vẫn chưa hết giận. "Tại sao không để tôi đánh chết thằng đó hả? Nó đáng chết!" Nếu ngay từ đầu biết là cô, anh cũng có thể cho tên đó một nhát chết tại chỗ!"
"Tôi không muốn anh ngồi tù."
"Ha, tôi cũng không đến nỗi phải ngồi tù vì một cái mạng đê tiện như vậy đâu. Nửa đêm nửa hôm, em đứng đây làm gì hả?"
Nhìn thấy cô cắn môi không nói chuyện, anh cười giễu. "Đợi Nam Cung Nghiêu sao?" Ánh mắt nhìn về đằng xa. "Còn chuẩn bị cả pháo hoa, rất lãng mạn nha! Kết quả thiếu chút nữa bị người ta xâm hại!"
"Cám ơn anh...."
"Do tâm trạng tôi không vui, muốn đánh nhau để trút giận thôi. Cho dù không phải em, tôi cũng sẽ cứu."
"......... Ừ!"
"Đi thôi, tôi đưa em về nhà!" Anh đi vài bước, quay đầu lại, nhìn thấy cô vẫn đứng tại chỗ. "Em vẫn đợi anh ta? Lỡ như đám lang thang đó quay lại, em vẫn muốn......."
Cô nắm chặt di động, mậu thuẫn.
"Thôi đi, tôi ngồi đợi cùng em! Để tránh ngày mai báo lại đăng có án mạng." Anh cũng không nói gì, đi đến một chỗ cách xa cô chút, cầm lấy hòn đá trút giận quăng về phía biển.
Anh thực sự hận không thể bổ cái đầu cô ra, xem bên trong chứa cái gì? Nam Cung Nghiêu đối xữ cô như vậy, cô vẫn còn.... Mà trả công cho anh, cũng chỉ có những cục đá này, chỉ có thể gợn dậy những đợt sóng nhỏ, sau đó chìm xuồng đáy biển.
Uất Noãn Tâm gọi điện thoại cho Nam Cung Nghiêu, tắt máy rồi, Nhìn Ngũ Liên ở bên cạnh, vô cùng áy náy. Lại trôi qua thêm mấy phút, đi đến bên cạnh anh, nhỏ giọng nói câu: "Đi thôi!"
Anh Không Thích Thế Giới Này Anh Chỉ Thích Em
Trích đoạn:Cô ấy nói: “Cậu không biết à? Năm nào trường C và trường mà F đang
Cô dâu đi học - Xinhxinhgirlhcm
Tóm tắt truyện: Tô Tịnh từ nhỏ sống với ông ngoại ở vùng quê Miền Tây, không có
99 khoảnh khắc đời người - Zhang Zi Wen
Giới thiệu: Con người là một thực thể phức tạp, trong con người chứa đựng nhiều
Anh xin đầu hàng - Mạc Nhan
Giới thiệu: Giang Chấn Vũ và An Mật Nhi tình cờ gặp nhau trong một nhà hàng và cô đã
Cốt cách mỹ nhân - Mặc Bảo Phi Bảo
Giới thiệu: "Ngàn năm quạnh quẽ xương trắng thành bùn Duy chỉ Thời Nghi là anh mong
Cô vợ bỏ trốn của sát thủ tổng tài - Thiên Cầm
Giới Thiệu: Cô là một thiên kim tiểu thư xinh đẹp giàu có. Anh là một sát thủ tàn
Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji
Giới thiệu: Ichikawa Takuji sinh 07/10/1962 tại Tokyo. Ông tốt nghiệp trường đại học
Anh Không Thích Thế Giới Này Anh Chỉ Thích Em
Trích đoạn:Cô ấy nói: “Cậu không biết à? Năm nào trường C và trường mà F đang
Trăng Trong Kính
Trăng Trong Kính kể về một cô bé không biết vì nguyên nhân nào mà thân thể lại trôi
Câu chuyện mùa đông
Trên phố, một bà cụ đi chân đất đang nặng nhọc lê từng bước trên tuyết, đến
Ngày hai đứa là vợ chồng
Chồng gặp vợ lần đầu tiên vào một buổi tối trăng sao sáng vằng vặc. Vợ đang
Đọc truyện tranh Doremon thăm công viên khủng long trang 8
Tiếp theo truyện tranh - Nobita, Doremon và các bạn của cậu vội vàng leo lên cỗ máy
Giữa người với người...
Đêm đó tôi cùng một đồng nghiệp theo các anh công an phường X đi bắt gái mại dâm.
Thất tịch không mưa - Lâm Vũ Tình
Giới thiệu: Thất tịch: Mùng 7 tháng 7 âm lịch, chính là lễ Valentine của Trung Quốc.
Qúa trẻ con. Nhưng… rất quyến rũ!
Phần hai của "Chị ơi! Ngày mai đợi anh đi học nhé!" ^^ P/s: Theo như ý của các bạn,
Thất chủng binh khí 1 - Trường Sinh Kiếm - Cổ Long
Giới thiệu: Hà Đông Xích Phát, Hà Tây Bạch Mã, Thái Hành Nhất Đao, Thêm vào Châu
Hãy khoan dung với những gì đã mất
Chẳng mấy chốc đã đến ngày cưới của cô gái. Chàng trai mang theo lòng căm thù sâu
Lục chỉ cầm ma - Nghê Khuông
Giới thiệu: Truyện Lục Chỉ Cầm Ma của tác giả Nghê Khuông nổi tiếng với Vệ Tư
Duyên phận trong đời
Chuyện này giải thích cho những cuộc tình dù giữa họ quả thực không có vấn đề gì

