Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 346
5 sao 5 / 5 ( 28 đánh giá )

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu - Chương 169 - Quá ghen

↓↓
"Em đi làm đây! Chúng ta đi thôi!" Uất Noãn Tâm rất mệt mỏi, phải mau dẫn một trong hai người đi, nếu không lại đánh nhau.


Nam Cung Nghiêu không đi theo cô ngay, mà đi đến bên giường của Ngũ Liên, nhíu mày khiêu khích. "Tối qua, tôi ngủ ở nhà cô ấy đó."


Trong mắt Ngũ Liên có chút hờn giận, nhưng vẫn nở nụ cười nham hiểm, giả vờ không sao hỏi: "Thì sao nào? Tôi cũng không để ý cô ấy đã có chồng, ngủ nhiều hơn một lần hay ít hơn một lần có gì khác nhau sao? Một người đàn ông nếu chỉ để ý đến cơ thể của người phụ nữ, như vậy quá hẹp hòi rồi!"


Nam Cung Nghiêu cười lạnh: "Nói đến hẹp hòi, sao có thể so với cậu 'Thiếu gia dâm đãng nhất Đài Loan', chơi qua biết bao nhiêu phụ nữ, bây giờ còn giả làm thánh nhân không thấy ghê tởm sao?"

bạn đang xem “Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Tôi dâm đãng hay không dâm đãng mắc mớ gì đến anh! Quá khứ là quá khứ, bây giờ tôi chỉ muốn một mình Uất Noãn Tâm." Mỗi câu mỗi chữ của anh, rõ ràng đang nói cho anh ta biết: "Tôi không quan tâm cô ấy đã qua lại với ai, điều tôi muốn, là trái tim của cô ấy."


"Đó chẳng qua chỉ là nhất thời cảm thấy mới mẻ, tôi sẽ không để cậu tổn thương cô ấy!"


"Là cảm giác mới mẻ, hay là nghiêm túc, anh rõ hơn tôi, nếu không anh cũng không lo lắng đến vậy!"


Nam Cung Nghiêu siết tay lại, cậu ta lại dễ dàng hiểu rõ sự lo lắng của chính mình!


Anh nói những lời đó, chẳng qua muốn ép cậu ta lùi bước, không ngờ còn bị cậu ta phản kích lại. Xem ra cậu ta không phải đang vui đùa, nhưng mà, anh cũng không nhân nhượng đâu.


"Nam Cung Nghiêu, sao anh còn ở trong đó hả?" Uất Noãn Tâm vội kéo anh ra ngoài, anh cũng không quên trừng mắt cảnh cáo Ngũ Liên, cậu ta cũng hả hê nở nụ cười về phía anh, thái độ thờ ơ không thèm đến xỉa đến.


Đợi hai người đó rời khỏi, nụ cười mới tắt hẳn, trong mắt hiện ra một sự chua xót, trái tim bỗng co lại.


Người con gái mà mình yêu thích, đương nhiên phải để ý tất cả mọi thứ thuộc về cô ấy, hy vọng tất cả đều thuộc về mình. Làm sao có thể không để ý cô ấy từng qua lại với người đàn ông khác, chỉ là..... có để ý cũng không thể thay đổi sự thật.


So với ngồi luẩn quẩn trong vấn đề cô đã từng là vợ của người khác, không bằng cố gắng quên đi. Dù sao, quá khứ đã là quá khứ. Điều quan trọng hơn cả, là tương lai của bọn họ.


Bây giờ anh không muốn nghĩ đến chuyện sau này, chỉ hy vọng, lúc cô đau khổ anh có thể quan tâm cô, không để cô chịu thêm tổn thương nào nữa.


Nếu như có một ngày, cô bằng lòng chấp nhận anh, vậy thì, anh sẽ yêu thương cô, để cô trở thành một người phụ nữ hạnh phúc nhất!


...........


Trên đường đi, mặt mày Nam Cung Nghiêu bí xị, Uất Noãn Tâm cũng không nói chuyện, cho đến khi xe dừng lại chờ đèn xanh, anh mới lạnh lùng hỏi một câu: "Buổi trưa em định mang cơm cho tên bại não kia hả?"


"Đừng có gọi bại não hoài được không? Khó nghe muốn chết!"


Bị anh nhìn bằng ánh mắt lạnh băng, cô run cằm cập, rụt đầu lại, muốn giải thích.


"Anh ấy bị thương, là một người bạn, giúp đỡ một chút, cũng là điều đương nhiên. Nếu như anh bị thương, em cũng sẽ chăm sóc anh như thế! Đừng nhỏ nhen như vậy, nói như thế nào anh ấy là bị anh đánh bị thương, về mặt đạo đức em không thể bỏ mặc không lo, anh nói đúng không?"


Cô nói rất lâu, cuối cùng thứ Nam Cung Nghiêu quan tâm vẫn là....


"Cho nên em vẫn muốn đưa cơm sao?"


Hơ..... Không lẽ những gì cô nói đều vô ích sao? Có cần vậy không trời!


Để anh khỏi tức giận, xảy ra tai nạn giao thông, Uất Noãn tâm đành phải dùng kế hoãn binh. "Ây da, được rồi, không đưa thì không đưa. Cháo trong bình giữ nhiệt, cũng đủ cho anh ấy ăn đến chiều rồi."


"Thật chứ?"


"Ừ ừ ừ!" Cô gật đầu như gà mổ thóc. "Được rồi được rồi, mau lái xe đi!"


Phía sau vang lên tiếng kèn "tin tin", Nam Cung Nghiêu vẫn nhìn chằm chằm Uất Noãn Tâm. Cô cầu xin một hồi lâu, anh mới bực dọc lái xe. "Nhớ kỹ những lời em nói đó!


"Biết rồi mà!" Uất Noãn Tâm thực sự hết cách. Thì ra tính tình của người đàn ông lạnh lùng lại ghen tuông ghê gớm đến vậy, một khi đã ghen, muốn đảo lộn cả trời đất, quậy đến gà chó cũng không được yên.


Nhưng mà....... điều này không phải chứng tỏ, anh quan tâm cô sao?


Suốt cả quãng đường không nhịn được thầm vui vẻ, nở nụ cười ngốc nghếch.


................


Mặc dù theo hiểu biết của cô cảm nhận được, Nam Cung Nghiêu sẽ không rảnh rỗi chạy đến ngăn cản cô, nhưng để tránh chuyện ngoài ý muốn, Uất Noãn Tâm vẫn xin Trần Nhiên nghỉ một buổi, trước mười giờ tan ca. Kết quả là vừa đi đến thang máy, định bước vào, đột nhiên bị một người từ đằng sau xách cổ áo giống như xách gà.


Lúc đó cô liền hoảng loạn.


Không lẽ xui xẻo đến mức đó hả trời......


"Hình như em đã đồng ý, sẽ không đưa cơm trưa cho tên bại não kia mà."


Cô ngượng ngùng quay đầu lại, nở nụ cười nịnh hót. "Anh hiểu lầm rồi, em không đi đưa cơm trưa cho anh ấy, em chỉ là, chỉ là........"


"Chỉ là gì hả?"


Trong lúc gấp gáp: "Đi WC!"


Nam Cung Nghiêu nhíu mày, bày ra nét mặt 'là anh ta bại não hay em bại não'. "Sao anh không biết, thang máy cũng có công dụng đó nhỉ?"


"Không phải.........thang máy ở tầng này của bọn em hư rồi, em xuống một lầu để đi lên............" Cả một tầng lầu của công ty có tới năm cái nhà vệ sinh, cái lý do này có vẻ không đáng tin! Nhưng nói dối cũng đã nói rồi, ngoại trừ kiên trì ra, cũng không còn cách nào khác.


Nam Cung Nghiêu lười nói nhảm với cô, kéo cô thẳng vào thang máy. "Theo anh lên lầu."


Một tay cô vịn thang máy. "Để, để làm gì?"


"Ăn cơm!"


"Nhưng em vẫn chưa tan ca mà........."


"Không sao." Anh nở nụ cười vừa lạnh lùng vừa gian tà: "Trừ vào tiền lương."


Sau đó túm lấy cô kéo vào thang máy.


Uất Noãn Tâm trốn không thoát, hết cách rồi, đành phải theo anh vào trong văn phòng tổng tài. Trái tim nhỏ đập thình thịch, ngay cả chính mình còn không tin những lời nói dối đó, thì sao có thể lừa được anh chứ? Cho nên bây giờ, anh đang trừng phạt cô sao?


Vẩy sáp?


Còng tay?


Chắc không phải dùng roi sa chứ?


Dừng dừng dừng!


Cô đang nghĩ bậy gì vậy, đó là SM được chưa?


Quá đồi trụy quá bạo lực! Không phù hợp với tuyến đường chính đang phát triển của câu truyện.


Nam Cung Nghiêu nhìn thấy bộ dạng của cô bị dọa đến lá gan nhỏ cũng mất tiu , vừa bực bội vừa buồn cười.


Cô dám ở sau lưng anh bằng mặt không bằng lòng, anh còn tưởng lá gan của cô to lắm, cũng biết sợ sao? Vật nhỏ không nghe lời, anh không 'dạy dỗ' cô thật tốt, cô sẽ cưỡi lên đầu anh cho xem.........


Chương trước | Chương sau

↑↑
Heo Con Say Giấc

Heo Con Say Giấc

Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người

21-07-2016 48 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Dê con nhanh trí

Dê con nhanh trí

Trong ngôi nhà kia có Dê mẹ và một chú Dê con. Một hôm, trước khi ra đồng cỏ, Dê

24-06-2016
Chiếc hộp kí ức

Chiếc hộp kí ức

18 tuổi, chúng tôi thật dễ dàng yêu thương một ai đó. Cũng dễ dàng bật cười vì

27-06-2016
Mưa tháng 8

Mưa tháng 8

Thế đấy, tình đầu tan vỡ, mới tình đơn phương tuổi 17 yên lặng nhưng tươi đẹp

24-06-2016
Xin đời cho ta có đôi

Xin đời cho ta có đôi

Chẳng biết họ có gì với nhau mà sau khi gác máy mặt anh sầm xuống. Nằm vật ra

29-06-2016
Những ngày mưa bay

Những ngày mưa bay

Tiếng đàn ấy luôn phát ra từ cửa sổ tầng hai nơi phòng nhạc. *** Dành tặng tôi và

28-06-2016
Lòng mẹ

Lòng mẹ

"A ru hời ơ hời ru Mẹ thương con có hay chăng Thương từ khi thai nghén trong lòng Mấy

24-06-2016
Chúc Mừng Sinh Nhật

Chúc Mừng Sinh Nhật

Truyện Chúc Mừng Sinh Nhật của tác giả Điệp Chi Linh thuộc thể loại tiểu thuyết

23-07-2016 10 chương

XtGem Forum catalog