Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 346
5 / 5 ( 28 đánh giá )
Anh bước nhẹ đến sau lưng cô, bất thình lình ôm lấy cô, cô hơi ngạc nhiên: "Anh thức rồi à."
"Ưm! Đang làm món gì? Thơm quá."
"Nấu ít cháo! Còn có cải xanh!"
bạn đang xem “Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Anh hôn lên mái tóc cô. "Ngoan quá!" Đây là buổi sáng đầu tiên của bọn họ, giống như một đôi vợ chồng bình thường, rất hạnh phúc. Hy vọng sau này mỗi ngày thức dậy, đều có thể nhìn thấy bóng dáng của cô bận bịu trong bếp.
"Sắp xong rồi, anh đi đánh răng rửa mặt đi!"
"Ưm!" Nam Cung Nghiêu cũng thật ngoan, tự mình rửa mặt thay quần áo.
Uất Noãn Tâm bưng bữa sáng lên, nhìn thấy anh thắt lệch caravat, nên bước đến giúp anh chỉnh lại, bộ dạng giống y như một người vợ ngoan hiền.
Anh có chút cảm động, kiềm không được hôn lên trán cô, để cô cảm nhận được hạnh phúc của mình trong giờ phút này.
Hai người đều rất ăn ý, không nhắc đến chuyện tối qua, Uất Noãn Tâm cũng cố gắng bỏ đi nỗi ám ảnh trong lòng, giả vờ như không có chuyện gì, múc cho anh chén cháo.
"Ăn sáng xong, đi làm với nhau nha."
"Vâng!"
"Chúng ta giống y như một đôi vợ chồng....."
Hai má Uất Noãn Tâm nóng lên, nhỏ giọng "vâng" một tiếng.
Anh thích nhìn bộ dạng thẹn thùng của cô, mỉm cười.
Uất Noãn tâm chỉ ăn một chén cháo nhỏ, rồi đi lấy bình giữ nhiệt.
"Không phải em tính buổi trưa cũng ăn cháo chứ?"
"............ Không phải............." Cô ngập ngừng: "Ngũ Liên vẫn chưa ăn sáng!"
Mặt của Nam Cung Nghiêu xụ dài xuống: "Quan tâm tên bại não kia làm gì?"
"Anh ấy bị thương, hơi bất tiện. Anh ăn sáng trước đi, em sẽ về ngay."
"Không cho phép em qua bên đó!"
"Anh đợi em một lát thôi......"
Anh càng kêu, cô càng đi ra ngoài, Nam Cung Nghiêu hết cách, đành phải đi theo.
Uất Noãn Tâm sợ bọn họ cãi nhau, không cho anh theo. "Anh vẫn chưa ăn xong bữa sáng mà, em sẽ về nhanh thôi....."
"Anh xem cậu ta chết chưa!"
"Mới sáng sớm đã nói những lời đó, không sợ xui xẻo hả!" Uất Noãn Tâm không thể làm anh thay đổi. "Vậy anh đợi ở phòng khách, đừng vào đó."
Nam Cung Nghiêu thấy cô cương quyết như vậy, đành phải đồng ý. "Anh không vào đó, được chưa?"
Cô ba lần bốn lượt chắc chắn anh sẽ đợi ở phòng khách, mới đi vào phòng của Ngũ Liên, đặt bình giữ nhiệt ở trên bàn, đang định để lại tờ giấy, thì Ngũ Liên mở miệng: "Em vẫn còn nhớ mang bữa sáng đến cho tôi sao? Hôm qua nói sẽ chăm sóc cho tôi, vừa tình lại, người đã không thấy tăm hơi đâu."
Anh nói dối, tối qua, anh mất ngủ cả đêm, mong cho trời sáng, xem trong lòng cô còn có anh hay không.
"Tôi quá mệt, nên quay về ngủ. Anh tỉnh rồi, vừa hay anh đến ăn sáng đi."
"Tôi là trai đẹp đang ngủ, phải có nụ hôn của công chúa mới tỉnh được."
"Tôi không phải là công chúa."
"Ua...... Vu bà cũng được."
".............."Có cần hạ thấp giá trị con người dữ vậy không?
"Bằng không anh nghĩ ngơi thêm chút đi, tỉnh lại rồi ăn. Tôi đi làm đây."
Ngũ Liên nhắm mắt lại, một tay cũng có thể bắt lấy cô một cách chính xác. "Tôi bệnh rồi.......... em ở lại chăm sóc tôi đi."
"Nhưng tôi phải đi làm!"
"Đi làm quan trọng hơn tôi sao?" Anh mếu máo: "Em xem, tôi cũng không đi làm được nè."
"Đó không phải do anh sợ nhân viên nữ trong công ty nhìn thấy dung nhan anh bị hủy sao?"
"Điều này cũng bị em phát hiện, quả nhiên rất hiểu tôi! Bằng không hôn tôi một cái, tôi cho em đi làm!"
"Không được....."
"Hôn một cái thôi mà......" Anh giống như một đứa trẻ làm nũng đòi hỏi, một đôi môi hồng chu lên thật cao.
Nhưng người chưa hôn được, lại bị một cái gối đập trúng.
Một tiếng lạnh lùng chế nhạo truyền đến. "Ít ỷ mình bại não ăn đậu hủ đi, cô ấy là vợ tôi!"
Ngũ Liên lúc này mới miễn cưỡng mở mắt. "Ô...... liệt mặt......... sao lại là anh hả? Ít phá hư chuyện người khác sẽ chết sao?"
Nam Cung Nghiêu khinh thường thốt ra hai chữ: "Bại não!"
Ngũ Liên cũng không khách sáo: "Liệt mặt!"
"Bại não! Cậu thử gọi lại một lần nữa xem?"
"Liệt mặt! Liệt mặt! Liệt mặt!"
Trán của Uất Noãn Tâm nổi ba vạch đen. Hai người đàn ông này có thể nhàm chán ngây thơ hơn nữa không? Đây thực sự là người đứng đầu giới tài chính Nam Cung Nghiêu và Ngũ Liên cháu đích tôn của tư lệnh, được mọi người xưng tụng 'Ngũ gia' ở Đài Loan sao? Đồn ra ngoài, người khác cười đến rụng răng mất!
Nhìn thấy Nam Cung Nghiêu định xông lên đánh người, Uất Noãn Tâm đứng giữa tách hai người ra. "Đừng lộn xộn nữa được không? Em, không cho phép đánh người!"
Nam Cung Nghiêu tức giận.
Ngũ Liên hả hê.
"Cậu, không được phép ỷ mình có chỗ dựa, gọi người khác là liệt mặt."
Ngũ Liên không vui: "Anh gọi tôi bạo não thì sao! Sao anh không bỏ qua hả?"
Đến lượt Nam Cung Nghiêu hả hê: "Cậu vốn đã bị bại não rồi! Ẻo lả!"
"Á! Ông đây ghét nhất bị người khác nói ẻo lả, đẹp trai có tội sao?" Khi bộc phát kiềm chế không được tự khen mình vài câu, ra vẻ muốn đứng lên dạy cho anh vài điều. "Ông đây không ra oai, anh lại cho tôi là con mèo ốm! Có bản lĩnh thì đánh một trận."
"Tôi đã sớm muốn đánh cậu rồi!" Nam Cung Nghiêu giơ nấm đấm lên. So với tối hôm qua, dùng những thủ đoạn bỉ ổi, trực tiếp đánh một trận cho đã.
Hai bên giương cung rút kiếm ra, Uất Noãn Tâm đứng ở giữa lo lắng, mỗi tay giữ một bên, gào to. "Đừng lộn xộn nữa! Coi như tôi xin hai người đi!"
Cơn tức giận còn sót lại của Nam Cung Nghiêu còn chưa tan hết, nhưng vẫn nhịn được. Ngũ Liên cũng không động tay nữa, mất đi sự hung hăng.
Hai người đàn ông khinh thường liếc nhau, quay mặt qua một bên.
"Ngũ Liên, tôi thực sự phái đi làm rồi, tan ca đến thăm anh được không?"
"Vậy buổi trưa em mang cơm cho tôi........ nếu không tôi sẽ đói chết đó......."
"Đói chết càng hay, bớt đi một kẻ gây họa!"
Uất Noãn Tâm bất đắc dĩ. "Anh ngoan ngoãn nằm nghỉ đi, buổi trưa tôi mang cơm cho anh."
"Đừng dùng giọng điệu dỗ dành trẻ em nói chuyện với tôi." Ngũ Liên mặc dù đang chỉnh cô, nhưng vẫn nghe theo lời cô, quay trở về giường......
Khách qua đường vội vã - Phiêu A Hề
Giới thiệu: Em đứng đây giữa phố phường đông đúc, người với người hối hả
Cuồng lãng chi tình - Bồng Vũ
Văn án: Danh hiệu của hắn "Cuồng lãng toàn phong" cũng không phải hư danh Lịch sử theo
Tạm biệt tình đầu
Giới thiệu: Vào một buổi chiều cuối tháng chín, tôi được chọn tham gia lớp bồi
Người Kia, Lão Bản
Người Kia, Lão Bản là một tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Kim Huyên mời
Theo dòng tình yêu - Sói Xám Mọc Cánh
Văn án: Mọi việc trên thế giới đều được Trần Ngộ Bạch phân chia ra như thế này
Ánh hoàng hôn mỏng manh - Tình Không Làm Hề
Giới thiệu: Một đôi nam nữ lợi dụng lẫn nhau, một mối quan hệ khó lường, cùng
Người phiên dịch - Kỳ Viện Viện
Giới thiệu: "Người phiên dịch" là câu chuyện kể về tình yêu giữa Kiều Phi - cô
Cuồng lãng chi tình - Bồng Vũ
Văn án: Danh hiệu của hắn "Cuồng lãng toàn phong" cũng không phải hư danh Lịch sử theo
9 Giấc Mộng Xuân Của Nữ Hái Hoa Tặc
Cậu bé và bức tranh sư tử
Ngày xửa ngày xưa, có một người thợ săn cùng đứa con trai độc nhất sống ở ven
Nhật Ký Làm Bố
Tên truyện: Nhật Ký Làm BốTác giả: Đang cập nhậtThể loại: Truyện VOZTình trạng:
Con...trượt rồi bố ạ
- Tại sao con lại nói dối bố? Bố dằn từng tiếng một rồi chìa tờ giấy báo điểm
Chuyện Phạm Lãi không cứu được con
Phạm Lãi, tên tự là Thiếu Bá, là một tướng tài của nước Việt ở Trung Hoa thời
Tình mẫu tử
Tôi cứ ám ảnh mãi về cảnh một cháu gái mới 8 tuổi đầu đi chăm mẹ ở viện.
Nàng
Tôi đang ở tiệc cưới. Và tôi say. Say không phải vì rượu. Tôi chắc chắn. Rượu chỉ
Giọt nước mắt của cha!
Nhiều năm sau, tôi cũng không làm sao quên được cái ngày hôm ấy - cái ngày mà cha xé
Chuyện của Tổng Thống Brazil
Năm 12 tuổi, vào 1 buổi xế chiều có 1 người khách là chủ 1 tiệm giặt ủi và nhuộm
Viết cho bố của con
Cuộc sống xa bố từ nhỏ khiến cho con tưởng rằng mình đã đủ mạnh mẽ để đương
Tình yêu gõ cửa lúc nào em chẳng hay - TY
Giới thiêu: Hãy coi tớ như một cô bé yếu đuối luôn cần sự che chở của cậu.Một

