Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 346
5 / 5 ( 44 đánh giá )
Da đầu của Uất Noãn Tâm run lên. "Cái đó........thực ra hình ảnh đã được xử lý rồi.......người khác không nhìn ra đó là anh mà!"
Trong video hiển thị rõ ràng tình cảnh ngày Nam Cung Nghiêu ôm Uất Noãn Tâm xông ra ngoài nhà xưởng, gào to "bác sĩ, mau đến cứu cô ấy.........."
Tỷ lệ người xem đến năm mươi triệu lượt!
bạn đang xem “Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Bình luận gần một triệu lượt!
Mặt của Nam Cung Nghiêu xụ dài xuống, bàn tay nắm chặt lại, giống như muốn bẻ gãy cả cái di động.
Tên thối tha nào, dám quay đoạn video này, đã vậy còn dám tung lên mạng, chán sống rồi hả?
Để tránh người quay chịu khổ, Uất Noãn Tâm nói tốt: "Anh xem những bình luận của những người bên dưới, còn khen anh nữa nha, giống như lời bình luận này, nói anh là người đàn ông đáng yêu nhất thế giới nha, còn có lời bình luận này nữa nè, rất có bản lĩnh của một người đàn ông, vô cùng oai phong nha!"
Nhưng những lời này chẳng có ý nghĩa gì với Nam Cung Nghiêu, ánh mắt lạnh băng dừng trên khuôn mặt của Uất Noãn Tâm, cô không dám nói thêm gì nữa, im lặng đến đáng sợ. Cũng không phải cô quay, nhìn cô như vậy để làm gì chứ? Muốn giết người sao?
Nam Cung Nghiêu quăng điện thoại qua một bên. "Uống canh!"
"Anh hẳn không làm gì người quay chứ?"
Anh "hừ" một tiếng, dám quay anh, cũng nên chuẩn bị tâm lý mất mạng là vừa!
"Thực ra..........em rất cảm động, nếu như không có người đó, em cũng không biết.........anh quan tâm em đến vậy." Cô đỏ mặt. Đoạn video này, cô đã xem đi xem lại hơn ba mươi lần, mười lần đầu đều vừa xem vừa khóc.
"Em nghĩ quá nhiều rồi!""Ồ........." Anh là con vịt chết vẫn còn cứng họng, dù sao đoạn video cũng đã nói lên tất cả, cô còn âm thầm lưu lại trong điện thoại. Lúc rãnh rỗi, lấy ra xem, nghĩ đến anh cũng hay.
"Đừng nói nhiều lời nhàm chán nữa, uống canh đi!"
"Ả? Lại uống sao?" Mặt của Uất Noãn Tâm lập tức nhăm lại như trái khổ qua, lắc đầu liên tục. "Không uống! Không uống! Tuyệt đối không uống!"
"Em có lựa chọn sao?"
"Nhưng em thực sự đã uống đến ngấy rồi, sắp ói ra hết.........." Cứ ngửi thấy mùi này, cô liền buồn nôn. "Người suy nhược, uống hai cử đã có thể hồi phục trở lại rồi, đâu cần phải ngày nào cũng uống. Anh tha cho em được không, coi như em cầu xin anh đó.........."
"Uất Noãn Tâm.........." Anh kéo dài tên của cô ra.
"Có thể không cần không........." Cô đáng thương nhìn anh chăm chăm, hai mắt rưng rưng, giống như một con chó con.
Nhưng câu trả lời của anh lại dứt khoát. "Không được!"
"Không cần mà, có được không......." Tiếp tục giả bộ đáng thương.
"Không!"
"Em thực sự không muốn uống mà! Trừ khi, anh tự tay đút em!"
Sắc mặt của Nam Cung Nghiêu đen thui. "Em đừng có được đằng chân lâng đằng đầu."
"Anh vẫn 'ép buộc uống canh' đó thôi! Em mặc kệ, anh không tự tay đút em, em không uống!" Uất Noãn Tâm quay mặt đi, quyết định đấu tranh với anh cho đến cùng. Cô cũng không phải muốn làm nũng, chỉ là biết anh không bao giờ chăm sóc dịu dàng, cố ý ép anh. Cho nên trong lòng khẳng định anh sẽ không, cho nên không e dè gì.
Ai ngờ.........
"Được!"
"Hả! Được cái gì chứ!"
Nam Cung Nghiêu lười trả lời câu hỏi ngu ngốc của cô, ngồi thẳng xuống bên giường cô, múc từng muỗng canh đưa đến miệng của cô. "Uống!"
Có nhầm không vậy, anh thực sự tự tay đút cho cô uống!
Uất Noãn Tâm mở to miệng, nói không nên lời.
"Ngu ngơ mở miệng làm gì chứ, nuốt xuống!"
"Ồ.........." Anh đã làm đến bước này rồi, cô dám 'kháng lệnh', tuyệt đối tự tìm đường chết. Chỉ nhấp từ ngụm nhỏ, uống hết canh rất cực khổ, mùi vị xông xuống tim, lại rất ngọt ngào. Cảm giác giống như đang nằm mơ vậy.
Thực sự rất thích anh như vậy, nếu như anh có thể luôn đối xử với cô tốt như vậy thì hay rồi! Một mặt khác nói với chính mình, không thể quá tham lam, để tránh sau này thất vọng. Chỉ cần cảm nhận giây phút dịu dàng này của anh, đã đủ lắm rồi.
Nhìn thấy Uất Noãn Tâm đã hồi phục không ít, Nam Cung Nghiêu dành cả thời gian buổi chiều, xữ lý xong toàn bộ công việc chồng chất mấy ngày nay. Mười giờ tối mới về nhà, chuyện đều tiên muốn làm là đi thăm Uất Noãn Tâm. Mở cửa phòng, không thấy bóng người, nhất thời có hơi gấp gáp, kéo người giúp việc lại hỏi. "Người đâu?"
"Phu nhân ở trong vườn hoa!"
"Không phải tôi đã dặn, không thể cho cô ấy ra ngoài sao?"
Người giúp việc sợ đến nỗi người run lẩy bẩy. "Tôi, tôi có khuyên phu nhân, nhưng phu nhân nói........."
Nam Cung Nghiêu ngay cả kiên nhẫn nghe cô ấy nói hết cũng không có, bước nhanh xuống dưới lầu, đi thẳng đến vườn hoa, từ đằng xa đã nhìn thấy bóng dáng của Uất Noãn Tâm, trong lòng hơi an tâm. Trải qua chuyện đáng sợ đó, vừa không nhìn thấy cô, anh vô cùng bất an, sợ cô xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Tim của anh, đã không thể chịu đựng sự giày vò này nữa rồi.
Cách Uất Noãn Tâm vài bước người giúp việc ở bên ngoài phát hiện Nam Cung Nghiêu, định gọi anh, anh lại làm động tác im lặng, vẩy tay bảo cô ấy lui xuống.
Anh đi về phía trước, không quấy rầy cô, cứ lẳng lặng như vậy chăm chú nhìn bóng dáng xinh đẹp của cô.
Trên người cô chỉ mặc một chiếc váy ngủ mỏng manh, ánh mắt sâu lắng nhìn về nơi xa xăm, không biết nghĩ gì, có một loại cảm giác khó có thể nắm bắt được. Bị ánh trăng chiếu nhuộm, có chút u buồn.
Làn gió đêm thổi bay mái tóc dài, bay ngang qua khuôn mặt trơn láng của cô. Sau lưng là một cảnh gợn lên của từng làn sóng xanh trên mặt hồ, với ánh trăng trải rộng.
Đẹp như tranh vẽ, còn cô, là cảnh đẹp nhất trong bức tranh đó.
Cưới Cô Vợ Non Nớt
Nếu bạn nào đã đọc Ai Cho Anh Lên Giường, Cô Vợ Nhỏ Cay Cú Không Chọc Được của
Hãy nhắm mắt khi anh đến - Đinh mặc
Giới thiệu: Làm việc với một thần thám thông minh, cao ngạo, không hiểu nhân tình
Nhàn Thê Bất Hạ Đường
Nhàn Thê Bất Hạ Đường là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả
Phản Nghịch
Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai
Tình Trạng Xúi Quẩy Của Cát Tường
Cô sinh trong một gia đình bình thường nhưng sao mọi thứ xui xẻo đều đổ trên người
Ông Xã Phúc Hắc Chỉ Yêu Vợ
Trích đoạn: Tiêu Hòa Nhã trừng mắt phòng bị nhìn anh, chẳng qua là người nọ vẫn
Bạch Nhật huyên tiêu - Quân Khuynh Tâm
Văn án: Ban ngày, đình viện thơm mùi phấn hoa hồng trong tòa thành của Bạch gia tỏa ra
Sai lầm nối tiếp - Lam Bạch Sắc
Giới thiệu: Câu chuyện trong Sai lầm nối tiếp bắt nguồn từ một mối ân oán gia
Chàng Ngốc Bám Người
Chàng Ngốc Bám Người thuộc thể loại truyện ngôn tình sủng mời các bạn đọc truyện
Mình chỉ yêu nhau như thế này thôi, anh nhé!
- Anh à! - Gì thế em? - Mình chỉ yêu nhau như thế này thôi anh nhé! - Tất nhiên
Dòng sông và nỗi nhớ
Nói là sông chứ thực ra nó chỉ là dòng suối nhỏ với tên gọi là suối Đu. Suối Đu
Hai con dê qua cầu
Trong một khu rừng nọ có hai con dê sinh sống, một con dê trắng, một con dê đen.
Thượng võ
Hồi ấy, tôi với Khanh ở cùng tiểu đoàn. Khanh là đại đội trưởng, tôi là trợ lý
Cuồng lãng chi tình - Bồng Vũ
Văn án: Danh hiệu của hắn "Cuồng lãng toàn phong" cũng không phải hư danh Lịch sử theo
Đọc truyện tranh Doremon chap 124 Nobita phiêu lưu kí
Khi đọc xong cuốn Robinson ngoài đảo hoang, cậu bé Nobita đã nảy ra một
Vậy là đã mùa hè
Vậy là đã mùa hè. Thật dã man! Bạn mới hát Jingle Bells đó, bạn mới đi chọn mua một
Khắc tinh của tôi
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Khắc
Hối hận bao giờ cũng là muộn màng
Suốt cuộc đời họ đã yêu nhau, nhưng cả hai đều nhút nhát và sợ hãi cho đến cuối
Ngày hai đứa là vợ chồng
Chồng gặp vợ lần đầu tiên vào một buổi tối trăng sao sáng vằng vặc. Vợ đang
