XtGem Forum catalog
Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 346
5 sao 5 / 5 ( 45 đánh giá )

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu - Chương 135 - Em trai nhỏ bị đá

↓↓
"............" Uất Noãn Tâm phát điên, anh như vậy là muốn làm gì đây hả? Mặt của cô đỏ ửng, rất không biết nói gì, rất nghiêm túc khuyên răng anh. "Tổng tài, xin anh trong sáng một chút, được không?"


"Tôi chỉ đặt ở đây thôi mà, không có bất kỳ ý nghĩ nào khác." Anh trêu ngược lại cô: "Người không trong sáng là em hử?."


".........." Uất Noãn Tâm bị anh hỏi đến cứng họng không trả lời được, thực sự rất muốn cho một cái tát vào bản mặt viết đầy nghiêm túc nhưng vô cùng không hề nghiêm túc kia. "Anh cảm thấy để ở đây thích hợp sao?"


"Không thích hợp sao?"

bạn đang xem “Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


"Thực sự thích hợp sao?"


Anh nghĩ ngợi, thẳng thắn, đó là lẽ đương nhiên. "Rất thích hợp!"


"............" Nói lý với anh, đồng nghĩa với việc tự chuốc tội vào mình, hơn nữa hoàn toàn không có bất kỳ hiệu quả nào. Uất Noãn Tâm quyết định từ bỏ, lôi kéo, muốn lấy tay của anh ra khỏi.


Nhưng bàn tay lớn của anh như dính chặt trên ngực của cô, không nhúc nhích chút nào, dính rất chặt. Cô mệt thở hồng hộc, mở to hai mắt. "Bỏ tay anh ra..........bỏ tay anh ra đi........""Đừng làm loạn, coi phim."


"Anh như vậy, tôi, tôi làm sao coi phim được!"


"Tại sao không được chứ?" Anh cố ý chọc cô, biểu hiện rất vô lại, dường như là cô cố tình gây sự.


"Anh để tay trên ngực tôi, tôi làm sao coi được."


"Em có thể thử. Đến đây......"


"Tôi không thèm!" Uất Noãn Tâm bĩu môi, cảm thấy căn bản không thể trao đổi cùng với anh. Anh vẫn là Nam Cung Nghiêu sao? Sao cứ cảm thấy da mặt anh đột nhiên so với tường thành còn dày hơn, hơn nữa một chút cũng không nghiêm túc.


"Tôi không cảm thấy có vấn đề gì, hay là em mất cân bằng hử?"


"Mất cân bằng gì chứ?"


"Như vậy......" Một bàn tay khác của Nam Cung Nghiêu đột nhiên luồng vào trong áo cô, nắm bên ngực còn lại của cô. "Ừm......như vậy thì cân bằng rồi!"


"Nam Cung Nghiêu!" Uất Noãn Tâm hoàn toàn phát điên, nghiến răng nghiến lợi. "Anh, anh anh, anh không biết mất mặt!"


"Mặt không phải muốn có là được!" Nam Cung Nghiêu vô lại đến phút cuối cùng, mỗi tay nắm một bên, cảm thấy vô cùng tuyệt vời. Da thịt của người con gái này, có thể dùng từ da thịt nõn nà để hình dung, xúc cảm vô cùng tốt.


Anh vẫn còn mặt mũi hỏi cô. "Cảm giác như thế nào?"


"Không tốt! Rất không tốt! Khủng khiếp!"


"Vậy sao?" Vả mặt anh thản nhiên, còn nở một nụ cười. "Tôi cảm thấy rất thoải mái!"


Uất Noãn Tâm có lòng như bất lực, xụ mặt quay đầu xem phim, nhưng lúc này không cách nào tập được hết! Vốn đã rất nóng rồi, bị anh nắm như vậy, càng tăng thêm bồn chồn, bụng dưới bỗng nhiên dâng lên một luồng nhiệt, rất trống rỗng. Hình như muốn cái gì đó, lại không biết đó là gì. Như thế này cũng không được, như thế ấy cũng không được.


Thời gian trôi qua không được bao lâu.


Hai móng vuốt kia được đằng chân lâng đằng đầu, không yên phận chỉ là nắm, mà còn nhẹ nhàng xoa nắn.


Uất Noãn Tâm thở dốc không ngừng. "Này.........anh........anh làm gì vậy............."Đẩy nhưng không có sức, rõ ràng là tiếng chống cự, nhưng vì thở dốc lại trở nên càng giống thở gấp, chào đón nồng nhiệt. "Ấy.......anh đừng......đừng như vậy.........."


"Như vậy sao?" Anh giả vờ không hiểu, biểu hiện lại vô cùng xấu xa. Tay trái vuốt, "thế này?", tay phải nắm chặt, "hay là như vậy?""Ưm hừ........." Uất Noãn Tâm thở gấp không ngừng. "Anh..........anh khốn khiếp........"


"Xem ra, em rất thích tôi 'khốn khiếp'!"


"Tôi, tôi mới không có........" Cơ thể thay đổi đến kỳ lạ, rất nóng rất nóng, hơn nữa sao lại mềm nhũn như vậy chứ? Cô như vậy là sao?


"Vậy sao?" Nam Cung Nghiêu cười một cách lạ lùng. "Mạng miệng, muốn bị trừng phạt rồi." Nói xong, anh ác ý nắm lấy nũ hoa của cô, chọc Uất Noãn Tâm phát ra âm thanh yêu cầu, "a......", cảm giác thật kỳ lạ, giống như bị điện giật vậy..........


"Anh không cần như vậy, thực sự đừng........." Cô càng chống cự, Nam Cung Nghiêu càng bắt ép cô, ngón của hai bàn tay luân phiên nhào nắn, không cần nói có bao nhiêu vui sướng. Nhìn thấy cô ở dưới bàn tay run rẩy, yêu kiều, không còn sức phản kháng, hai gò má ửng hồng như áng mây hồng. Anh biết, cô muốn rồi............


Anh cũng bị phán ứng của cô khơi mào dục vòng, nơi nào đó của cơ thể ngoi lên một cái liều nhỏ. Đổi thành người phụ nữ khác, có thể anh đã nhào thẳng lên rồi.


Nhưng với cô, anh không có cách nào chiếm đoạt một cách trực tiếp, bởi vì anh sợ cô đau khổ.


Anh biết trong lòng cô đang thực sự chờ đợi, trái tim của anh, anh không thể cho cô tình yêu và tương lai.


Nếu như giờ phút này, hai người có bất kỳ liên quan gì đến nhau, sau này sẽ tổn thương cô càng sâu, anh không cách nào tàn nhẫn như vậy.


Vì thế, anh dừng động tác tay lại, hai má của Uất Noãn Tâm ửng hồng, đôi mắt bị dục vọng lan tỏa dần khắp đồng tử, mất mát nhìn anh. "Anh......."


"Sao nào? Không nỡ sao? Vậy tôi tiếp tục."


"Mới, mới không cần!" Uất Noãn Tâm vội vàng thoát ra khỏi cái ôm của anh, nắm chặt lấy áo lùi về một bên. "Tôi, tôi chỉ không hiểu được một đại sắc lang như anh tại sao lại có thể đột ngột dừng lại."


"Muốn biết nguyên nhân sao?"


Cô mạnh miệng. "Tùy anh!"


"Em quá nhỏ rồi, còn chưa được cỡ B? Thật đáng tiếc!"


Sau khi chiếm tiện nghi xong, dám sĩ nhục size của cô? Thật quá đáng, không thể tha thứ!


"Anh khốn khiếp........" Uất Noãn Tâm gầm thét đá một đá.


Nhưng đâu ai ngờ đến, lại đá trúng tiểu long đầu của Nam Cung Nghiêu. Anh bị đau, che long đầu kêu la thảm thiết, sắc mặt vô cùng khó coi. "Uất Noãn Tâm, em muốn giết người ả!" Lúc cứng nhất nóng nhất cho anh một đá, là muốn khiến anh tuyệt tử tuyệt tôn hả?Uất Noãn Tâm tự biết chỗ đó của đàn ông bị thương rất đau, bản thân quả thật quá đáng. Nhưng, nhưng cô không phải cố ý, chỉ đá trật thôi mà. Hơn nữa, là anh 'giương vuốt' ra trước. Cô không cần xin lỗi!


"Shit! Đáng chết!" Nam Cung Nghiêu cong eo lại, một lúc lâu không đứng lên được, đau đến nỗi cả người run lên.


Uất Noãn Tâm nhìn anh đau đến vậy, không khỏi có chút lo lắng, yếu ớt đến gần, cố gắng không lộ ra sự quan tâm. "Vẫn ổn chứ? Chỗ đó đau đến vậy sao? Này........."


Có chút lo lắng rồi. "Thực sau đau đến vậy sao? Có cần bảo người giúp việc gọi bác sĩ không?"


Nam Cung Nghiêu đau đớn một hồi lâu, khó chịu phun ra một câu. "Em muốn để mọi người biết em trai nhỏ của tôi bị đá sao?"


Chương trước | Chương sau

↑↑
Hiếu Gia Hoàng Hậu

Hiếu Gia Hoàng Hậu

Thái tổ Hoàng Đế hoàng triều Thượng Quan định ra Tổ luật rất rõ ràng, không chút

23-07-2016 47 chương
Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Lãnh Lệ chi tinh - Bồng Vũ

Văn Án: Hắn luôn là bộ dáng thảnh thơi, nhã nhặn, đầy quý khí cao ngạo Một hình

15-07-2016 11 chương
Tiêu Dao

Tiêu Dao

Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui

22-07-2016 12 chương
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn

Mời bạn đọc truyện Gả Hạnh Không Hẹn của tác giả Trùng Tiểu Biển và viết cảm

23-07-2016 37 chương
Lưu Luyến Không Quên

Lưu Luyến Không Quên

Xuyên suốt câu chuyện là những yêu thương đang cần được tháo gỡ, những vướng mắc

20-07-2016 50 chương
Thiên Thần của mẹ

Thiên Thần của mẹ

"Cái thai chưa được 3 tháng, cháu nên quyết định giữ lại đứa bé hoặc bỏ

23-06-2016
Lối thoát

Lối thoát

Hắn ngà ngà say, thất thểu, loạng choạng. Đời nghĩ còn gì thú hơn nữa, tiền bạc,

30-06-2016
Bố và nó

Bố và nó

Cuộc sống ngày nay như một chiếc tàu điện, người ta đi qua nhau mà chẳng có thể để

29-06-2016
Chỉ có thể là yêu

Chỉ có thể là yêu

(khotruyenhay.gq) Một lần nữa anh lại cờ bạc thua nặng nề và tất nhiên người anh tìm

29-06-2016
Đừng rời xa tao nhé

Đừng rời xa tao nhé

Đêm đã khuya mà Minh vẫn chưa tài nào ngủ được. Gió rít lên từng hồi, lùa cả vào

24-06-2016
Em của ngày hôm qua

Em của ngày hôm qua

Tôi, đẹp trai, nhà giàu, một tương lai sáng. Tôi đâu dễ dàng gì thân thiết yêu

25-06-2016