Duck hunt
Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu


Tác giả:
Đăng ngày: 14-07-2016
Số chương: 346
5 sao 5 / 5 ( 108 đánh giá )

Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu - Chương 127 - Bán em đi

↓↓
Mấy tiếng sau, máy báy riêng cuối cùng cũng đến Paris, Uất Noãn Tâm tỉnh lại trong tiếng gọi dịu dàng của cô tiếp viên, dụi mắt. "Umm? Đến rồi sao?"


"Vâng ạ! Nam Cung tổng tài đã xuống máy bay rồi."


"A......." Uất Noãn Tâm vội đứng dậy, gấp gáp chào tạm biệt cô tiếp viên, kéo hành lý xuống máy bay. Nửa người của Nam Cung Nghiêu đã ngồi vào trong xe, không có một chút ý muốn đợi cô. Trong lòng cô mắng một câu khốn nạn, vội đi theo. "Anh cũng không chịu tôi nữa......"


"Tôi đã nói rồi mà, tôi không có thói quen đợi người khác!" Ngược lại người có lý lại là anh.

bạn đang xem “Hợp đồng hôn nhân 100 ngày - Thượng Quan Miễu Miễu” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Uất Noãn Tâm bĩu môi không thèm để ý đến anh, tự mình thưởng thức phong cảnh xung quanh. Waa.....Paris.....thành phố trong mơ của cô, không ngờ bằng cách này cô có thể thực hiện mong ước của mình trong năm mười tám tuổi này. Gió ở Paris, cây ở Paris, không khí ở Paris, tất cả tất cả đều rất mới mẻ, ngập tràn tốt đẹp.....


Nhưng cô nhanh chóng phát hiện, xe không chạy vào thành phố, dọc hai bên đường đều là bóng cây.


"Không phải chúng ta đến khách sạn sao? Tại sao vẫn ở ngoại thành vậy?"


"Tôi sẽ không bán em đi!"


Cô lẩm bẩm: "Cũng không chắc chắn được."


"Ở đại học em có môn kinh tế vĩ mô, hẳn phải học qua 'Chi phí có hiệu quả'. Chi phí vận chuyển em đến Paris đã vượt qua giá trị con người em rồi. Tôi là thương nhân, sẽ không làm chuyển lỗ vốn!"


Nói xong câu đó, anh nhắm mắt nghỉ ngơi, Uất Noãn Tâm nắm chặt tay lại. Cái gì chứ, mỗi câu mỗi chữ phải chĩa súng nã đạn châm chọc cô sao? Lúc trước tại sao không biết, anh cũng là một kẻ có cái miệng xấu xa đến vậy.


Dần dần, cảnh sắc bên đường biến đổi đến vô cùng tuyệt diễm, hơn nữa còn rất quen thuộc, xa xa có thể nhìn thấy một tòa lâu đài ẩn giữa rừng cây.Khi tận mắt nhìn thấy toàn bộ diện mạo của nó, Uất Noãn Tâm há hốc miệng, kinh ngạc thét lên. "Lâu đài Abili?"


Đây là tòa lâu đài cô thích nhất, từng thề trong đời này nhất định phải đến một lần!


Cô vô cùng phấn khích, cứ lay Nam Cung Nghiêu. "Mau tỉnh dậy mau tỉnh dậy đi! Lâu đài Abili, lâu đài Abili kìa!"


Nam Cung Nghiêu bực bội cô quá ồn ào, nhíu mày lại, ngẩng đầu liếc một cái. "Tôi biết! Đó là địa điểm chúng ta đến."


"Địa điểm sao?" Uất Noãn Tâm càng ngạc nhiên đến cả một lúc không thốt nên lời. "Ý anh nói, khách hàng của chúng là công tước Alexandre sao?"


"Làm gì có, tôi đã mua nó rồi!"


Oh, my god!


Một tòa kiến trúc thế kỷ mười ba, nhiều thế hệ quý tốc sinh sống trong tòa lâu đài đó, thế mà cứ vậy được anh mua về! Đã vậy giọng điệu còn vô cùng thoải mái!


Rốt cuộc anh có phải là người không vậy?


Chuyện này giống như mua bắp cải ở chợ rau sao?!!!!


Nhìn thấy cô nghẹn lời nhìn chằm chằm, hoàn toàn câm điếc, Nam Cung Nghiêu mỉm cười. Tất nhiên anh biết đây là lâu đài Abili. Mục đích anh mua nó, chính là vì cô.


Anh phái người xuống Hoa Liên điều tra từng bạn học của cô, hiểu tất cả về cô, bao gồm cả ước mơ của cô.


Bạn học ở trường trung học cô đã tốt nghiệp nói, giấc mơ duy nhất của cô, toàn bộ đều là đến tham quan lâu đài Abili.


Tuy rằng mua nó anh mất không ít tiền, cũng tốn không ít tâm tư, nhưng biểu hiện của cô làm cho anh cảm thấy thật đáng đồng tiền.


Anh từng nói, sẽ bù đắp cho cô, thì nhất định sẽ làm được!


Lâu đài Abili à biệt thự hoàng gia ở thế kỷ mười ba, tọa lạc giữa dòng sông, tao nhã yên tĩnh, thanh lịch tuyệt mỹ. Lâu đài ngoài có nước sông chảy xung quanh, còn có thảm cỏ lớn, thiên nga trắng trên mặt hổ vui đùa, làm cho lâu đài tuyệt đẹp, giống như trong truyện cổ tích.


Cửa sắt lớn có chạm khắc chỗ rỗng mở ra, xe đi vào, cảnh đẹp làm cho Uất Noãn Tâm choáng ngợp, vội lấy điện thoại ra chụp hình không ngừng, sợ bỏ qua bất kỳ chi tiết nào.


Trong lòng của mỗi người con gái, đều có một giấc mơ cổ tích, và thế giới cổ tích trong giấc mơ của cô, chính là lâu đài Abili. Trong khoảnh khắc này cô có một loại cảm giác hạnh phúc không hối hận khi sống đời này.


Xe dừng ở trước cửa chính của lâu đài, quản gia và nữ giúp việc đứng ở hai bên thảm đỏ, khi hai người xuống xe, cung kính cúi đầu. "Hoan nghênh thiếu gia, thiếu phu nhân!"Cả người Uất Noãn Tâm như đang trong mơ, chân mềm nhũn, mỗi bước đều cứ như đi trên mây.


Nếu đây là một giấc mơ, làm ơn đừng tỉnh lại


Cô và Nam Cung Nghiêu sau khi lên lầu thì tách ra, được người giúp việc dẫn đến phòng ngủ. Phòng ngủ của cô rất lớn và sang trọng, gấm thêu màu đỏ, chỉ thêu màu vàng. Đèn chùm Gothic, màn che màu trắng rủ xuống, bao bọc cả chiếc giường công chúa. Trong nháy mắt cô như trở về thế kỷ mười ba, như thể còn có thể nhìn thấy bóng dáng nữ hoàng, bên tai nhớ lại khúc nhạc cung đình.


"Thiếu phu nhân, tôi giúp cô sắp xếp hành lý."


"Cám ơn!"


Uất Noãn Tâm đi đến ban công, cả một tòa lâu đài đẹp đẽ thu gọn trong tầm mắt, nhìn không xót chỗ nào. Ánh chiều tà chiếu rọi trên mặt hồ, lung linh lấp lánh, yên tĩnh thanh bình, làm cho cô không ngừng ngây ngất, mê say. Đến nỗi xao lãng tiếng bước chân ở phía sau.


Nam Cung Nghiêu đứng ở phía sau cách cô một met, lặng lẽ thưởng thức khuôn mặt nhuộm đẫm ánh chiều tà trở nên vô cùng xinh đẹp và dịu dàng. Cô thuần khiết như vậy, tốt đẹp như vậy, tựa như nữ thuần bước ra từ trong câu chuyện cổ tích. Bởi vì quá đẹp, khiến cho anh không dám đến gần, sợ bản thân quấy rầy cô, phá vỡ cảnh đẹp này.


Bỗng nhiên anh hy vọng thời gian có thể dừng lại trong giây phút này, hoặc kéo dài vô tận. Cả thế giới chỉ có hai người bọn họ, không có sự tranh chấp ồn ảo của trần tục.


Là Uất Noãn Tâm phát hiện anh trước, híp mắt lại khẽ mỉm cười. "Ở đây rất đẹp, không phải sao? Nếu như có thể sống ở đây luôn, tốt biết mấy!"


"Đôi lúc em có thể đến đây nghỉ ngơi."


"Tôi chẳng qua chỉ là công nhân làm công ăn lương bình thường, làm gì có mệnh tốt như vậy, anh cho rằng tôi thực sự là Nam Cung phu nhân à!" Cô tự mình châm chọc chính mình, che giấu đi sự mất mát.


Nam Cung Nghiêu không nói chuyện, đứng ở bên cạnh cô, đắm chìm trong màu vàng của ánh chiều tà.


"Viễn cảnh này, giống như một thoáng mộng mơ."


"Một thoáng mộng mơ?"


"Thôi đi, nói ra anh cũng không biết!" Cô vốn vô cảm với kịch tình cảm đau khổ của bà cô Quỳnh Giao, nhưng rất thích bộ phim vừa được làm lại. Nhìn thấy hình ảnh Phí Vân Phàm và Tử Lăng ngồi trong trang viên uống rượu, cảm thấy đời người thật đẹp, tràn đầy ngưỡng mộ.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Hoa vô lệ - Suly

Hoa vô lệ - Suly

Giới thiệu: Nàng Giao dịch hoàn tất... Hắn chiếm lấy nàng, đẩy nàng vào thế giới

15-07-2016 69 chương
Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly

Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly

Giả Heo Ăn Thịt Hồ Ly là một truyện ngôn tình võng du mình giới thiệu cho bạn nào

23-07-2016 4 chương
Cho đi và nhận lại

Cho đi và nhận lại

Thật bất hạnh cho ai cả cuộc đời chỉ biết giữ cho riêng mình. *** Con người bản

24-06-2016
Sơn Trà

Sơn Trà

Tôi rạch một nhát nơi cổ tay. Màu đỏ ứa trào. Cơn khó chịu được xoa dịu đôi

28-06-2016
Mẹ ơi, ba...

Mẹ ơi, ba...

Ba có thói quen hay nói một mình, mẹ đừng lấy làm phiền lòng mẹ nhé! Chẳng qua là vì

25-06-2016
Yêu lắm cơ

Yêu lắm cơ

Hắn quyết định đi tìm cọc. Hắn chán rồi! Chán hết rồi! *** Chán những cuộc chơi

01-07-2016
Không từ bỏ

Không từ bỏ

Sau đây là một câu chuyện có thật về cách Tổng thống Abraham Lincoln ứng xử trước

24-06-2016
Ít ra còn có anh

Ít ra còn có anh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Minh

25-06-2016
Y.Ê.U

Y.Ê.U

"Mày biến khỏi thành phố này ngay đi" Nay chủ nhật, lại mới có 6h sáng hơn chút xíu

23-06-2016
Em yêu anh, les à!

Em yêu anh, les à!

Tình yêu vẫn vậy, luôn vậy, càng ngăn cản thì chỉ càng khiến mọi thứ biến thành

25-06-2016