Teya Salat
Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy

Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy


Tác giả:
Đăng ngày: 12-07-2016
Số chương: 98
5 sao 5 / 5 ( 45 đánh giá )

Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy - Chương 94

↓↓
-Này, mày tỉnh rồi à? Mau dậy ăn đi rồi còn uống thuốc


Lờ mờ mở mắt, tôi thấy đầu mình đau nhức, chắc có lẽ là vì chai rượu tối qua. Tôi đang ở đâu? Mọi chuyện xảy ra đều là sự thật sao? Tôi phải làm sao đây? Tôi phải làm sao để được gặp em? Tại sao tối qua tôi không chết?


Ngồi dựa lưng vào tường, Duy đang ngồi cạnh góc phòng, cổ họng khô rát làm tôi khó chịu


-Sao tao lại ở đây?

bạn đang xem “Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


-Mày không nhớ gì à? Tối hôm qua mày định tự sát....... Nguyệt Mỹ đã chạy đến đẩy mày ra!


Nguyệt Mỹ! Lại là cô ta! Sau chuyện cắm trại tôi đã đuổi học cô ta vậy mà cô ta vẫn không ngừng đi theo tôi. Vì quá mệt mỏi nên tôi không quan tâm tới nữa, vậy mà hôm qua.......


-Vậy có bị sao không?


-Cũng may là lúc đó Quân chạy đến lôi cô ta ra, chỉ bị gãy chân thôi (=.=)


Tôi cảm thấy mệt mỏi quá, lúc này tôi nhớ em hơn bao giờ hết, tôi muốn em bên cạnh chăm sóc cho tôi. Nhưng thời gian không thể quay lại được, tôi đau quá!


-Tao đã biết hết mọi chuyện rồi- Duy quay qua nhìn tôi, nói từng lời ngắt quãng- Thật ra..... Lúc Bảo Nhi nói chán mày và yêu Quân, tao đã thấy cô ta khóc lúc bỏ đi..... Tao đã tìm hiểu, Lam đã nói cho tao biết..... Nhưng vì Lam không cho tao nói... Nên....


Cảm giác trong tôi lúc này là gì? Tức giận sao? Hay tôi đang hối hận? Tôi không biết, tôi chỉ biết rằng tôi không còn đủ sức để đứng lên nữa. Chỉ vì một câu nói thôi mà tôi đã tim hoàn toàn, tôi đã buông tay quá nhanh, nếu như lúc đó tôi cố níu lấy thì mọi chuyện đã không như thế này!!


Tôi sẽ cố gắng sống, tôi sẽ cố gắng sống vì em! Như em muốn, nhưng trái tim tôi sẽ mãi thuộc về em, sẽ không ai có thể thay thế được!


* * * * *


2 Năm sau


Đại học Harvard - Cambridge - Hoa Kì


Tính đến bây giờ là tôi đã du học được 2 năm rồi, cuộc sống của tôi hiện giờ vẫn không khác trước là mấy, chỉ đơn giản là vây quanh sổ sách và việc công ty của ba tôi! Và trong đầu tôi không bao giờ thiếu đi hình ảnh của người con gái ấy- Thứ duy nhất giúp tôi có thể sống đến bây giờ


Thật ra thì tôi không sống, chỉ đơn giản là tôi đang tồn tại!


-Xin chào! Anh còn nhớ tôi chứ?


Ngước lên nhìn theo hướng phát ra giọng nói, tôi sững sờ.... ánh mắt ấy! Gương mặt ấy! Nụ cười ấy! Mọi thứ, Bảo Nhi,.... Cô ấy đã trở về bên tôi rồi sao? Ngay lập tức đứng lên ôm chặt lấy người con gái đó không ý thức, tôi lẩm bẩm từng câu như một kẻ mất hồn


-Em đã về rồi, xin lỗi em, xin lỗi vì tôi đã đối xử tệ với em! Tôi nhớ em lắm.... tôi nhớ em muốn điên dại.........


Chợt cô ấy đưa tay đẩy tôi ra, mặt có chút gì đó ngượng ngùng, điều đó làm cho tôi cảm thấy hụt hẫng


-Em.... không nghĩ là sau 10 năm mà anh vẫn nhớ em đến vậy!


-10..... 10 năm? Ý em là gì?


-Không phải sao? Em là Sam.... lúc nhỏ chúng ta đã từng nói rằng lớn lên sẽ yêu nhau.... Vì gia đình em chuyển đi định cư sang Mĩ nên đến bây giờ em mới gặp lại anh!


Tôi như rơi giữa không trung, làm sao có thể như vậy được? Người con gái mà tôi từng yêu và chờ đợi trước kia, bây giờ lại mang khuôn mặt của Bảo Nhi sao? Làm sao có thể như vậy được? Ông trời đang trêu tôi sao? Hay Bảo Nhi đang đùa tôi? Nhưng không thể được, hành động và cách nói chuyện của cô ấy khác đến như vậy mà!


Không, tôi đã hứa với cô ấy, trong tim chỉ có cô ấy thôi! Mãi mãi là vậy!


* * * * *


-Ba có chuyện muốn nói với con


-............


-Chắc con cũng đã gặp con bé Sam rồi nhỉ? Nó sẽ là vợ tương lai của con đấy! Cuối năm nay sẽ thực hiện hôn lễ, trong thời gian đó 2 đứa hãy cố gắng mà vun đắp tình cảm đi!


-Hết rồi phải không? Tôi đi đây!


Giờ đây tôi cũng chẳng còn tâm trí để mà tức giận với sự sắp xếp này nữa. Bất chợt một người con gái trở về, người con gái mà khi xưa tôi chờ đợi, lại có khuôn mặt giống người con gái mà tôi đã đánh mất. Mọi chuyện quá rắc rối, như một mớ hỗn độn khó tháo rời. Hình ảnh của em cứ mãi hiện về tâm trí tôi!


Tôi sẽ không kết hôn với ai cả, bản thân tôi là của Bảo Nhi thôi!


Chương trước | Chương sau

↑↑
Lưu Luyến Không Quên

Lưu Luyến Không Quên

Xuyên suốt câu chuyện là những yêu thương đang cần được tháo gỡ, những vướng mắc

20-07-2016 50 chương
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Phép Màu

Phép Màu

Phép Màu là cuốn tiểu thuyết ngôn tình hài hước về một cặp vợ chồng trẻ vừa

22-07-2016 16 chương
Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng

Lá Bài Cuối Cùng là một trong 2 tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Trương Đỉnh Đỉnh

23-07-2016 94 chương
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Đẹp trai và tóc bím

Đẹp trai và tóc bím

Hắn vẫn cười. Trời ơi, tui muốn bẻ hết cái hàm răng trắng như... làn da của tui

01-07-2016
Hẹn gặp lại em

Hẹn gặp lại em

Tùng vừa hoàn tất thủ tục mua vé tàu đi Huế. Những hành khách xếp hàng phía sau tiếp

27-06-2016
Vợ chồng trẻ con

Vợ chồng trẻ con

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi

28-06-2016
Hà Nội chờ

Hà Nội chờ

"Phương ạ, có những điều đã mất rồi thì không bao giờ trở lại được, nhưng có

28-06-2016
Chàng trai năm ấy

Chàng trai năm ấy

Phùng Tấn Hải - cuối cùng tôi đã tìm ra anh rồi, kí ức tuổi 18 của tôi đều nằm

25-06-2016
Người lạ từng quen

Người lạ từng quen

Tôi thường ít khi muốn đi xa. Đơn giản vì sau mỗi chuyến đi lại cảm thấy mình mắc

23-06-2016
Tất cả đã quá muộn

Tất cả đã quá muộn

Cô lẳng lặng giải quyết mọi việc một mình và cũng lẳng lặng chịu đựng nỗi đau

01-07-2016