Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy

Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy


Tác giả:
Đăng ngày: 12-07-2016
Số chương: 98
5 sao 5 / 5 ( 19 đánh giá )

Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy - Chương 9

↓↓
Chuyển nhà bất đắc dĩ


Đang trong giờ học thì có một tờ giấy từ trên truyền xuống cho nó


[Ra về gặp ở sân sau]


"Ai vậy ta? Không biết có chuyện gì đây?"

bạn đang xem “Hoàng tử lạnh lùng và cô bé lanh chanh - Sandy” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


-Giấy gì vậy?- hắn tò mò


-Hỏi làm gì!!!


Hắn không nói gì


Giờ về, nó cất tập vở rồi đi xuống sân sau. Đi không chờ ai, mà nó cũng không đê ý Mi với Lam cũng biến đâu mất


Sân sau


-Ủa, Mi Lam, hai tụi bây làm gì ở đây?


-Tụi bây hẹn tao hả?- Mi hỏi


-Đâu có! Trao tưởng tụi bây hẹn tao chứ!- Lam thắc mắc


Trong khi đang đứng với cục thắc mắc to đùng thì tụi nó nghe một tiếng nói sau lưng


-Là tao hẹn tụi bây đó!!


Quay lại, tụi nó thấy Thảo Trang đi cũng với mười mấy đứa con gái khác tiến tới chỗ tụi nó.


-Cô hẹn tụi tôi ra đây có chuyện gì?- nó lên tiếng


-Mày con hỏi à! Tao cảnh bào tụi bây tránh xa Prince của tụi tao ra.


-Prince??? Ai??? Cái tên âm bin..... à quên, cái tên Phong đó á hả??


-Mắc mớ gì tụi tao phải tránh ra!!- Mi lên tiếng sau một lúc im lặng


-Hai đứa mặt dày tụi bây tặng quà trơ trẽn như vậy, bộ không biết nhục hả?- Trang mỉa mai


Mi ức lắm, định nhào đến xé xác Trang nhưng bị nó cản lại rồi quay qua Trang


-Ừ, tụi tôi mặt dày như vây đó thì sao, ít ra anh ta còn nhận, còn mấy người thì sao? Lúc nào cũng bám theo anh ta như đĩa đói mà anh ta cũng không thèm nhìn- nó khinh khỉnh đáp trả


-Mày..... Không nói nhiều nữa, bây giờ tao hỏi tụi bây có tránh xa Phong ra không?


-Không thì sao mà có thì sao?


-Được thôi, đánh nó cho tao tụi bây, để coi tụi nó còn dám lớn tiếng lên mặt nữa không!- con nhỏ ra lệnh


Nó quay qua Mi


-Xử không?


-Ok, lâu rồi không động tay động chân, hôm nay vận động một chút.


Rồi nó quay qua LAm


-Còn mày?


-Thôi tụi bây xử đi, tao không thích bạo lực (thật ra là hông biết đánh)


Lam vừa dứt lời, nó quăng cặp xuống đất rồi nhào vô, nó chỉ cần ra khoảng hai chiêu là mấy con nhỏ gục rồi, một đá ngang bụng, ngang lưng..... vài phát là mấy con nhỏ nằm sải lai


Đang đánh thì có con nhỏ từ sau nhào tới, nó thấy nhưng không kịp né nên đưa tay lên đỡ. Con nhỏ này cũng thuộc dạng giang hồ, đánh nhau nhiều rồi hay sao ý, nên khỏe như trâu, đạp nó một phát làm nó tê hết tay. Tức quá, nó lấy thế cho con nhỏ một cú sau vòng 360 độ, con nhỏ nằm im bất động


Còn Mi thì đánh nhau cũng nhiều nhưng mà không có võ, hầu hết các chiêu thức Mi có được đều là nhờ vào rút ra được từ các trận đánh nhưng rồi cũng xong hết


-Có giỏi thì tự mình đánh đi, sao phải kêu người khác, bộ không biết nhục hả?- Nó lập lại câu mà lúc nãy Trang nói


-Từ giờ đừng có mà đụng đến tụi tôi nữa, nếu không thì đừng trách- nó nói với giọng lạnh lùng rồi sách cặp cũng với Mi Lam đi về


-Tụi bây đánh hay quá- Lam ngưỡng mộ


-Chứ sao, tao mà!!!- Nó lên mặt


-MÀ tụi bây nó có tìm tụi mình nữa không?- Mi hỏi


-Tao nghĩ là tụi nó chừa rồi, không tìm tụi mình gây chuyện nữa đâu. Thôi, tụi bây về đi, xe tới kìa


-Ừ, bye


Về nhà, nó leo lên phòng vui sướng "ngày mai là chủ nhật, được ngủ nướng rồi, đã quả điiiiii"


Nó ngồi vào bàn học "dùi mài kinh sử", lâu lâu xoay người thì nó lại thấy ê ẩm vì lúc sáng ngoài ăn cú đá của con nhỏ kia ngay tay thì nó cũng ăn thêm vài phát khác nữa, nhưng mà vẫn không sao


Đang học thì có tin nhắn đến


[Xuống mở cửa cho tôi]


"Ai vậy ta??"


[Ai vậy?]


[Xuống mở cửa đi, tôi đang đứng đằng trước]


Đọc xong tin nhắn, nó nhíu mày, vén màn nhìn xuống


"Á, tên âm binh đó làm gì ở đây vậy trời"


Nó vội cầm điện thoại nhắn tin cho hắn


[Anh có bị tâm thần không vậy? Tới đây làm gì?]


[Cô mau ra mở cửa đi, không là tôi bấm chuông đấy]


Đắn đo một lúc rồi nó quyết định..... Không mở, cứ ngồi lì đó


Một lúc sau


Kính koong.... kính koong.....


-Đợi một chút, tôi ra liền- Tiếng mẹ nó dưới nhà


Nó ba chân bốn cẳng chạy xuống, miệng hét to


-MẸ ƠI, ĐỂ CON MỞ CHO!!


Chạy ra cửa


-Anh tới đây làm gì vậy hả? Có bị khùng không?


-Nghe đây! Chút nữa tôi nói gì thì cô chỉ việc gật đầu thôi, biết chưa?


-Anh muốn nói gì với ba mẹ tôi?


-Nói gì thì chút nữa cô sẽ biết, cứ làm theo những gì tôi nói là được


-Tôi không phải là con rối của anh, tôi không nghe nữa, anh muốn làm gì thì làm, thích thì quen rồi đá đi, tôi không quan tâm- nó tự dưng tức giận vô cùng


-NHI À! AI TỚI VẬY CON- Tiếng mẹ nó vọng ra


-DẠ! BẠN CON, KHÔNG CÓ GÌ ĐÂU MẸ- nó nói rồi quay qua hắn


"Cô ta không sợ nữa, làm sao để cô ta đồng ý đây. À...."- tưng, bóng đèn 1200V hiện lên trên đầu hắn (1200V thể hiện mức độ "gian xảo" cao ^^)


-Theo tôi biết thì nhà cô nằm trong khu vực giải tỏa phải không?


-Cái đó là trước đây thôi, bây giờ nhà nước thay đổi kế hoạch rồi. Mà anh hỏi làm gì?


-Cô có tin rằng chỉ cần một cuộc gọi của tôi thì nhà của cô sẽ được "giải tỏa" không?


-Sao? Anh.... anh..... thật quá đáng!!


-Tôi vào trước đây, cô đứng đó mà suy nghĩ kĩ đi


Hắn vừa vào trong thì


-ÁÁÁÁÁÁ........ tức quá- nó hét hết sức mình


Một lúc sa, lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười tươi rói, nó đi vào nhà, cảnh tưởng trước mắt làm cho nó há hốc mồm


"HẢ, sao hắn làm được như vậy???" lần đầu tiên thấy ba mẹ vừa cười vừa nói với "thằng bạn" nó như vậy "Ba mẹ không thích mình chơi với con trai mà"


-Mọi người nói gì mà vui quá vậy?


-Nhi! ngồi xuống đây đi con


Nó đi tới ngồi con ba mẹ, đối diện hắn


-Có gì không ba?


-Ba nghe cậu Phong nói rồi, ba thấy được đó, con cứ qua nhà cậu ấy ở để thuận tiện cho công việc.


-Công việc?.....-nó ngớ người quay sang hắn


-Tôi đã xin ý kiến ba mẹ cô cho cô qua nhà tôi để dễ làm quen với công việc trong công ty


-Sao cơ??- nó mắt chữ O mồm chữ A


-Chứ không phải con muốn xin làm ở công ty đá quí à?- mẹ nó hỏi khi thấy thái độ kì lạ của nó


Hắn thì cứ nhìn nó với vẻ mặt hù dọa như là "cô không chịu thì nhà cô sẽ được giải tỏa"


-Dạ.... dạ.. đúng rồi


-Ừ, vậy thì con lên dọn đồ đi


-Sao? ngày mai đi mẹ, sao tự nhiên gấp quá vậy??

Chương trước | Chương sau

↑↑
Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ

Quân Sủng Cô Vợ Nhỏ là truyện ngôn tình quân nhân dành cho các bạn thích đọc thể

21-07-2016 42 chương
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Lưu Luyến Không Quên

Lưu Luyến Không Quên

Xuyên suốt câu chuyện là những yêu thương đang cần được tháo gỡ, những vướng mắc

20-07-2016 50 chương
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Ebola, rồi sẽ qua?

Ebola, rồi sẽ qua?

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho "Rồi sẽ qua hết, phải không?") Có thể bạn sẽ

25-06-2016
Hà Nội chờ

Hà Nội chờ

"Phương ạ, có những điều đã mất rồi thì không bao giờ trở lại được, nhưng có

28-06-2016
Nơi mùa xuân chưa đến

Nơi mùa xuân chưa đến

Anh tin rồi mùa xuân sẽ lại đến trên cánh đồng hoang dại. Chỉ cần ta gieo những hạt

24-06-2016
Đen

Đen

Có những chuyến trở về, để mà đi mãi mãi…   *** Không còn ai nói với tôi về

29-06-2016
Lời xin lỗi thứ 100

Lời xin lỗi thứ 100

"Lần thứ 100" - Đó là mảnh giấy cậu ấy viết từ trước khi tôi tới bệnh viện -

01-07-2016

The Soda Pop