Hoa vô lệ - Suly

Hoa vô lệ - Suly


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 69
5 sao 5 / 5 ( 31 đánh giá )

Hoa vô lệ - Suly - Chương 64

↓↓
Mặt Nhã Kỳ tươi cười bình thường như chưa biết chuyện gì xảy ra, chính thái độ quá bình thường so với bình thường của cô làm Qúach giám ái ngại.


Cậu cười cười chặn đừơng Nhã Kỳ lại, nói :


- Nhã thư có hẹn với Hàn thiếu sao?


Nhã Kỳ hơi cười, miệng trễ xuống :

bạn đang xem “Hoa vô lệ - Suly” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Không, nhưng tôi không thể đến găp anh ấy sao?


- Ồ...- Qúach giám cũng chẳng vừa, nhún vai thản nhiên đáp :- Vậy đã làm Nhã thư tốn công rồi, Hàn thiếu hiện không có ở côngty.


Nhã Kỳ chau mày :


- Vậy sao. Cậu biết Hàn thiếu đi đâu chứ?- Nhã Kỳ dò hỏi.


- Tôi không biết... À...- Qúach giám dơ tay vẫy 1 nhân viên, người đó liền đi tới.


Cậu quay xang người đó nói luôn mà không để ý gì đến Nhã Kỳ nữa :


- Bên thiết kế sao rồi...


- Song Linh làm mất bản thiết kế nên giờ phải làm lại...


Qúach giám chau mày quát :


- Sao lại để mất. Nhân viên vô ý vậy, Trưởng phòng Lâm không biết quản lý nhân viên sao?


Người kia giật bắn mình vì chưa bao giờ thấy một người ưa nhỏ nhẹ như Qúach giám lại lớn giọng đến vậy, cô ta đâm ra lắp bắp :


- Ờ..vâng...đấy là chuyện bên ..


Nhã Kỳ biết Qúach giám đang lơ mình, cô khó chịu lườm cậu rồi cũng quay ngoắt đi mặt hầm hầm lửa giận...tiếng gót dày nên xuống sàn vang lên từng âm thanh đến rợn gáy óc...


Thấy Nhã Kỳ đã chịu đi, Qúach giám đổi mặt ngay, cậu khẽ nở nụ cười thân thiện ưa nhu như thường ngày :


- Ừ vậy thôi, cô đi làm việc đi nhé.


Nói xong cậu bước đi luôn...


Cô gái thở hắt ra...vuốt ngực "Hết hồn"....


....


- Tôi khát nước quá...


Tự nhiên Tuyết Y vừa ngồi xuống, Tử Di đã lên tiếng than, cậu nhìn cô nói :


- Sáng anh mua cả một đống nước rồi.


Tử Di nhìn xang đống đồ trên bàn :


- Vậy à..


Cô lục lục lọi lọi một hồi lọc ra mấy lon nước để ra bên ngoài rồi nhìn Tuyết Y nói :


- Anh biết uống những thứ có gas này là không tốt không?


- Có cả nước cam đấy.


- Thứ nước này á – Tử Di dơ lon nước cam ép lên, đành hanh nói – Anh biết trong đấy chứa bao nhiêu phần trăm đường bao nhiêu phần trăm nước pha màu không?


Tuyết Y cau mày vì thái độ khó chịu của Tử Di đối với mình. Là cô đang cố tình làm khó mình đây mà, cậu cố nhẫn nhịn...:


- Vậy em muốn uống gì?


- Nước ép đào. Mà phải tự làm ấy nhé đừng mua lon.


- Ừm.- Tuyết Y vẫn nhẹ nhàng không một lời kêu ca đứng dậy đi ra ngoài.


Nhìn theo Tuyết Y, thái độ của cậu làm cô thấy mình như hơi quá rồi thì phải...Tử Di lắc đầu "Vẫn chưa bằng một góc những gì anh ta làm với mình..." Cô tự nhủ bản thân như vậy. Thử cho Tuyết Y nếm vị bị người khác gây khó dễ để xem cậu sẽ chịu đựng được bao lâu...


...


Đang nghĩ ngợi lung tung, chợt cô nhìn thấy bóng dáng ai quen quen vừa lướt qua...Nhã Kỳ cho xe dừng lại, thò đầu ra khỏi cửa xe ngoài lại sau...


Tuyết-Y...Cô lại nhìn lên biển chỗ cậu vừa mới đi ra..."Bệnh vịên". "Anh ta vào đây làm gì...??". Lập tức cô quay lại gửỉ xe vào bãi rồi vào trong...


...


Tuyết Y bắt taxi về nhà ông Đình...


....


- Chú...- Ren vừa thấy Tuyết Y xuất hiện trong sảnh, cậu bé liền chạy tới.


- Ừ - Tuyết Y ngồi xuống khẽ cười - Ở đây vui không?


Ren đảo mắt nhìn quanh, yên tâm vì không có ai, cậu lắc đầu :


- Toàn người ít nói thôi chú ạ...cứ lầm lì làm việc loanh quanh suốt, ông thì phải đến côngty suốt, cháu trả biết chơi với ai.


- Vậy à. Để 1-2 hôm nữa, chú thu xếp hết công việc rồi đưa cháu đi chơi nhé.


- Cũng được. – Ren chợt hỏi :- À, chú biết mẹ cháu đâu không, mấy ngày nay mẹ trả thấy đâu cả.- Mặt Ren buồn buồn.


- Mẹ đi nước ngoài gấp bàn công chuyện nên chưa nóiđược với cháu. Chắc mẹ sắp về rồi ấy mà.:


- Vậy ạ - Ren gật gù, như nghĩ ra điều gì đó, nó nhìn lên Tuyết Y lông mày nhướng nhướng lên – Chú...


- Ừ sao?


Hai bàn tay bé bé xinh xinh trắng trẻo của đưa bé đưa lên cong lại ấn ấn vào không khí như đang muốn gợi ý điều gì đó cho Tuyết Y, ánh mắt tròn xoe nhìn Tuyết Y :


- Chú hiểu không?


Tuyết Y bật cười :


- Biết. Nhưng giờ chú có việc rồi , chưa chơi được.


- Việc, việc...lúc nào cũng việcccc. – Gịong đứa bé kéo dài ra, gương mặt xìu xuống như quả bóng xì hơi.


Tuyết Y hơi cười không nói gì, cậu hỏi :


- Cháu muốn uống gì không, chú làm cho.


- Chú làm – Ren trề môi như không tin – Chú làm thì chỉ chú mới uống được thôi.


- Chưa biết được. – Tuyết Y đứng dậy, nắm tay Ren vừa dắt vào phòng pha chế nước uống riêng của nhà, vừa nói – Vào đây chú thử làm cho.


Ren thở hắt ra, miệng đứa bé như mếu :


- Cháu là người phải thưởng thức thử nghiệm của chú à...chết rồi.


Tiếng lẩm bẩm của Ren không qua khỏi tai Tuyết Y, cậu không khó chịu chút nào mà chỉ cười cười.


...


Tuyết Y chăm chỉ vừa làm vừa nhìn hướng dẫn trên mạng...


Ren ngồi trên chiếc ghế cao, chống cằm nhìn Tuyết Y chời đợi...


- Xong rồi đây – Tuyết Y đẩy ly nước đào lên trước mặt Ren nói – Mời...


Mặt Ren nhăn nhăn cười cười nhìn Tuyết Y rồi lại nhìn chăm chú ly nước Tuyết Y làm...:


- Chú ơi...- Gịong Ren thật đáng thương


- Sao thế ?- Mặt Tuyết Y cũng ngây thơ không kém nhìn nó.


- Cháu không muốn bị táo bón...- Môi đứa trẻ trề ra run run kiểu khóc giả...


- Không sao đâu, thử đi. – Tuyết Y dục.


- Chú cũng thử đi.


- Ừm – Tuyết Y rót phần còn lại ra một ly khác cho mìh, mịêng tự khen – Màu cũng đẹp lắm...


Ren kéo chiếc ly lại gần hơn, cầm ống mút hút lên nhấp một chút...


Vị gì rất lạ...đứa bé hút lại một lần nữa...không thể không kêu lên :


- Chú ơi...


Tuyết Y đang định uống thì Ren kêu lên làm cậu dừng lại, nhìn đứa bé, cậu dò hỏi :


- Sao? Ngon à.


Ren chẹp chẹp mịêng như lấy lại vị lúc nãy...


- Vâng...


Tuyết Y lườm lườm Ren...Ngon mà mặt nó căng thẳng rồi nhăn nhó làm cậu cứ tưởng kinh lắm chứ.


- Chắc chú làm nhiều lần lắm rồi nhỉ.


- Lần đầu.


- Mẹ cháu dạy không được nói dối đâu chú ạ.


- Vậy à – Tuyết Y vừa cười vừa làm lại cái thứ nước ép mình vừa làm ra, miệng vẫn hỏi – Vậy mẹ cháu có khi nào nói đến ba cháu không.


Ren vừa ngậm ống mút uống vừa gật đầu, cậu bé nhả ống mút ra nói :


- Mẹ cháu chỉ nhắc đến kho nào cháu hỏi thôi.


- Vậy mẹ cháu nói gì?


- Mẹ cháu nói ba ít nói, mặt lạnh như tiền, hay bắt nạt mẹ, có tài mà không có đức...còn nữa...

Chương trước | Chương sau

↑↑
Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả

23-07-2016 10 chương
Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh

21-07-2016 20 chương
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Ôn Thôn Nương Tử

Ôn Thôn Nương Tử

Trích đoạn:Đan Ty Tuấn nhìn Tô Tích Nhân, tim vì nàng mà nhói đau. Từ khi mới quen, ấn

21-07-2016 41 chương
Sư Phụ, Không Cần A

Sư Phụ, Không Cần A

Sư Phụ, Không Cần A là một truyện ngôn tình cổ đại có nội dung 18+ (truyện ngôn tình

22-07-2016 45 chương
Hotboy dự bị

Hotboy dự bị

Cường – theo bọn con gái trong lớp nhận xét thì có khuôn mặt ưa nhìn, tuy chiều cao

28-06-2016
Biến mất ở Thư Viên

Biến mất ở Thư Viên

Tôi day qua úp mặt vào vào bụng Hảo, nghe ruột chị cồn lên trong đó, để giấu mấy

24-06-2016
Trò đùa ngu ngốc

Trò đùa ngu ngốc

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") "Anh nói tôi

27-06-2016
Hoa hồng cho anh

Hoa hồng cho anh

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") "anh luôn mong

27-06-2016
Đem nắng ra hong

Đem nắng ra hong

Chẳng có một đứa con nào đủ lớn trong mắt cha mẹ cả. Nhất là những đứa con trai

25-06-2016
Người tớ thích

Người tớ thích

Chiều nay tớ đang đi trên đường, từng cơn gió thổi đến làm mấy sợi tóc của tớ

23-06-2016

Polaroid