....
bạn đang xem “Hoa vô lệ - Suly” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Tử Di vừa mở mắt ra đã thấy người mình không còn quần áo, chỉ có một tấm khăn trắng phủ lên thân trần. Cô day day thái dương cho đầu bớt đau, Tử Di nhìn xang bên cạnh cô thấy người đàn ông hôm qua đã dùng bữa cùng Tuyết Y...Tử Di cắn mạnh môi "Vậy là Tuyết Y nói thật...cậu đã bắt cô lên giường với người đàn ông khác để thực hiện mục đích của mình".
Vừa lúc ấy, Đan Băng cũng cựa mình thức giấc, cậu từ từ mở mắt, rồi bỗng nhiên mở trợn to mắt hết cỡ ngồi bật dậy:
- Cô...
Tử Di lặng lẽ không nói gì, cô quấn chiếc khăn rồi đứng dậy đi vào toilet để lại Đan Băng thẫn thờ ngồi đó. Cậu vỗ vỗ đầu cố nhớ lại những gì xảy ra hôm qua.
Tử Di đã mặc quần áo đi tới ngồi trước bàn trang điểm chải lại mái tóc rối.
Đan Băng nhìn cô gái với gương mặt búp bê lạnh như đá luôn có ánh mắt gì đó rất xa xăm khiến người đối diện thấy cũng buồn theo. Cậu úp úng mở lời hỏi:
- Tối qua ...cô...
- Đúng Hàn thiếu đã nói tôi phải lên giường với anh.
Đan Băng sững sờ trước câu nói thẳng thừng của cô gái có bộ mặt trong sáng kia, cậu nuốt khan tiếp:
- Cô không phải là tình nhân của anh ta sao?
- Đúng thì sao. Vẫn có thể làm tình với người khác thôi.
Cậu nhíu mày nhìn Tử Di, không ngờ chiếc miệng xinh xắn kia có thể nói ra những lời lẽ thôi bỉ đến vậy. Ác cảm đối với cô lớn dần không như lúc mới gặp.
Tử Di quay xang Đan Băng, cô nhẹ giọng nói thái độ bình thản đến ngỡ ngàng:
- Anh cần gì ở tôi nữa không.
Đan Băng lắc đầu, khan giọng nói:
- Cút đi được rồi.
Vừa lúc Tử Di đứng dậy, cố tiếng bước chân vào phòng, cả hai đều giương mắt nhìn Tuyết Y với nét cười trên môi đi vào.
Nhìn Đan Băng khinh khỉnh, Tuyết Y ngồi xuống ghế salong đối diện chiếc giường, cậu nói:
- Đêm qua vui chứ em trai.
Đan Băng nhíu mày nhìn Tuyết Y, rốt cuộc người anh thâm hiểm này của mình còn bày ra chuyện gì nữa đây. Tuyết Y cười cậu lôi ra một chiếc thẻ, nói:
- Có lẽ nên để người bố đáng kính của chúng ta biết chuyện đứa con trai trong sáng của ông ấy làm chuyện gì với tình nhân của anh mình chứ.
- Anh muốn gì – Đan Băng cố gắng giữ bình tĩnh, nói.
Tử Di vẫn đứng im lặng, chỗ này không có tiếng nói của cô. Cô chỉ lặng lẽ theo dõi câu chuyện giữa hai anh em họ rồi nhìn Tuyết Y bằng con mắt ghê tởm. Không ngờ cậu có thể quay lại cảnh cô và em trai mình làm chuyện đấy với nhau để mang ra nói. Cảm giác sợ hãi con người này với cô ngày một cao.
Tuyết Y bình thản nhún vai :
- Không gì, chỉ cần em nói một tiếng với ông già chia đôi số tài sản ra đừng thiên vị quá chứ.
- Thì ra là chuyện ấy – Đan Băng cười nhếch môi, cậu bặm môi – Được thôi.- Cậu quay xang nhìn Tử Di đang đứng, đột nhiên thay đổi sắc mặt, Đan Băng cười – Người tình của anh cũng đáng giá chứ nhỉ.
- Ồ...thế à. Vậy mà anh cứ nghĩ em vô cảm với đàn bà chứ.
- Có lẽ người tình của anh đã làm tôi thức tỉnh rồi đấy...hahah..
Tuyết Y vẫn điềm nhiên cười đáp trả. Đan Băng không thể nào không thán phục khả năng điềm tĩnh đến đáng sợ của người anh mình. Hình như không có gì có thể khiến con người sắt đá này có thể thay đổi sắc mặt thì phải.
Tuyết Y đứng dậy, cậu nói:
- Có tin vui thì thông báo anh nhé, anh sẽ trả lại thẻ này cho em. – Cậu đi ngang qua Tử Di nói – Về thôi.
Tử Di ngoan ngoãn cúi đầu bước theo. Trước khi đi cô còn ngoái lại nhìn gương mặt hơi tái lại của Đan Băng. Tử Di không hề biết đến chuyện này, cô chỉ nghĩ đơn giản đây chỉ là một vụ làm ăn thôi chứ không hề nghĩ đây là chuyện gia đình hai anh em ruột họ đang sát phạt nhau.
Tử Di hơi day dứt với lương tâm nhưng cô biết làm sao được khi mình đã nhận tiền để một năm ở với con người không có quả tim này.
Hai người lên xe rời khỏi khách sạn, Tuyết Y im lặng 1 lúc lâu sau mới lên tiếng:
- Đang nghĩ tôi bỉ tiện lắm à.
Tử Di hơi giật mình, lúng túng khi bị phát giác có ý nghĩ đấy. Tử Di lắc đầu trong miễn cưỡng, Tuyết Y bỗng nhiên đổi sắc mặt, cậu quay xang nhìn Tử Di gườm gườm, cậu nâng cằm cô lên, bóp thật mạnh vào chiếc cằm xinh đẹp ấy gằn giọng nói:
- Ai cũng có thể nói tôi như vậy nhưng thứ hạ đẳng làm tiền như em thì không có tư cách đấy dù là trong ý nghĩ hiểu chưa.
Tử Di đau điếng cằm, sóng mũi cô cay cay mà mắt vẫn tròn xoe nhìn Tuyết Y, không hề khóc. Cậu buông tay ra, lạnh giọng nói:
- Nên nhớ thân phận mình.
- Tôi hiểu. Tôi có thể xin anh một chuyện không?
- Nói xem.
- Anh cho tôi học tiếp năm cuối được không?
Tuyết Y hơi ngạc nhiên khi nghe Tử Di nói vậy, cậu quay xang nhìn cô nhướg mày hỏi:
- EM vẫn còn học.
Tử Di gật nhẹ đầu, Tuyết Y tiếp:
- EM học trường nào.
- Xây dựng.
- Bất ngờ nhỉ... - Tuyết Y bỗng nhiên lóe lên một ý nghĩ gì đó, cậu gật đầu – Được thôi. Với một điều kiện.
Tử Di nhếch môi cười, lúc nào cũng vậy Hàn thiếu không bao giờ đồng ý với cô mà không có điều kiện. Nhưng không sao, cô cũng còn gì nữa đâu. Có lẽ mục đích sống duy nhất của cô là theo đuổi nghề mình yêu thích mà thôi. Tử Di gật đầu.
TuyẾt Y tiếp:
- Tốt lắm. Hãy theo dõi mọi chuyện của Đan Băng cho tôi.
- Cậu ta cũng học trường đấy?
- Ừm. Nó mới từ Nhật về.
Tử Di gật đầu. Cô không ngờ mình lại học chung với Đan Băng. Làm sao cô đối diện được với cậu ta khi mình đã có lỗi như vậy chứ.
Tử Di hơi hoang mang về tương lại, cô nén tiếng thở dài, ánh mắt nhìn về một con đường đầy chông gai.
...
Party...
Đây là một buổi tiệc từ thiện mở ra nhằm quảng bá, phô trương thế lực của mình. Hôm nay những tay săn tin, giới truyền thông có mặt rất đông.
Tất cả người ở đây đều có tiếng trong giới kinh doanh đương nhiên không thể thiếu hai nhân vật luôn là trung tâm của vũ trụ.
Tuyết Y đi cùng cô tình nhân mới với gương mặt non choẹt búng ra sữa khiến mọi người hơi ngạc nhiên vì khẩu vị mới của doanh nhân trẻ khét tiếng trăng hoa này.
Mọi người đều qua lại chào hỏi nhau, Tử Di như một con búp bê người, cô gặp ai cũng phải nở nụ cười giả tạo, cúi đầu chào cho phải phép để không khiến Tuyết Y khó chịu, Cô cố gắng cẩn thận mọi cử chỉ để không phật ý cậu.
Nhã Kỳ khoác tay cha mình bước vào buổi tiệc. Ông Đổng chính là người khởi xướng – chủ bữa tiệc từ thiện này.
Huỳnh tổng cũng vừa đến, cậu thấy Nhã Kỳ thật xinh đẹp trong bộ đầm Cúp ôm sát thân hình gợi cảm. Mắt Sang Phong sáng lên, cậu bước đến chỗ người đẹp, mỉm cười :
- Chào Đổng xự trưởng.
- Ồ...Huỳnh tổng cũng tham gia. Vinh dự quá – Ông ta bắt tay vỗ vai cười với San Phong.
- Nhã thư hôm nay thật xinh đẹp đấy – San Phong sau câu chào có lệ liền quay ngoắt xang bắt tay vào cốt chuyện chính của cậu khi đến đây.
- Ý Huỳnh tổng nói em bình thường thì xấu sao.- Nhã Kỳ có đôi mắt như biết nói, nó lúng liếng nhìn cậu làm tim San Phong hơi đập nhanh.
Bây giờ ai cũng biết San Phong đang quan tâm chú ý đến siêu mẫu Nhã Kỳ một cách đặc biệt. Họ đủ hiểu cậu đang săn đón cô bằng mọi cách, nhưng tiếc rằng ý trung nhận của Nhã Kỳ lại là chàng trai đào hoa sô 1 trong giới doanh nhân này.
Đúng là đứng núi này trông núi nọ. Người theo đuổi mình cũng thuộc hàng đáng phải mơ ước của cô các cô gái mà Nhã Kỳ lại làm lơ mà theo đuổi một người khác, đúng thật là được voi đòi hai bà trưng. Nói đúng ra Nhã Kỳ cũng thấy thích San Phong nhưng cái kiêu hãnh của cô lại muốn thử sức chinh phục người đàn ông trăng hoa đứng đầu mà không muốn chỉ dừng chân lại người đang chú ý đến mình..
San Phong bật cười,cậu xua tay:
- Nhã thư đừng nghĩ thế chứ. Nếu ngày nào cũng được gặp em anh vẫn sẽ nói câu đó thôi.
- Ồ...cảm ơn Huỳnh tổng quá khen.
- Sự thật thôi mà.
Nhã Kỳ nói chuyện với San Phong mà ánh mắt vẫn liếc quanh dõi xem Tuyết Y ở nơi nào, vừa thấy cậu cô liền nói:
- Huỳnh tổng cứ tự nhiên nhé, em qua chào hỏi khách một chút.
- Ừm...- San Phong mỉm cười gật đầu. Cậu cũng đi qua một vài đối tác tán gẫu.
Đây là dịp mọi người kết giao hay cũng như chứng tỏ bản thân cho tất cả biết. Nên nắm bắt cơ hội này cũng sẽ tốt cho các mối quan hệ làm ăn sau này.
- Hàn thiếu...chúng ta lại gặp rồi.
- Nhã thư...rất vui gặp lại em.
Nhã Kỳ liếc mắt xang nhìn Tử Di, cô hơi khó chịu trước sự xuất hiện của người con gái này. Tử Di vẫn giả bộ như vui vẻ, cô tự nhiên khoác lấy tay Tuyết Y, nói:
- Anh qua đây với em một lát gặp ba em được không?
- Được chứ.
Tuyết Y đi theo cô ta mà không thèm nói lấy một lời với Tử Di làm cô đứng trơ trọi một mình không thân không thích. Đứng trên đôi giày cao gót quá khổ này từ nãy đến giờ khiến Tử Di tê hết cả chân, cô định đi lại tìm một chỗ nào đó ngồi, vừa nhấc chân đi được vài bước thì bỗng trẹo gót, Tử Di láo đảo. Huỳnh tổng đứng gần đó thấy vậy, cậu liền dơ tay ra định đỡ thì ...
- Ồ'''''''''.
Đã quá muộn. Các vị phu nhân và các cô gái có mặt ở đó tất cả đều che miệng ồ lên một tiếng rõ vang. Nãy giờ các nhà bào cũng chưa thấy tin gì hot cả...Họ chụp lia lịa vài tấm..
- Nhanh nhanh...
- Tin hot cho ngày mai đây...
Tiếng máy ảnh phát lên liên tục, ánh đèn plas đảo liên xoành xoạch.
Mọi người đứng nhìn có người thì quay mặt đi cười, có người thì đứng chỉ tủm tỉm, còn có người há hốc mồm trố mắt nhìn nội y của Huỳnh tổng, Tuyết Y chỉ đứng im hơi nheo mắt lại nhìn.
Chương trước | Chương sau