Insane
Hoa vô lệ - Suly

Hoa vô lệ - Suly


Tác giả:
Đăng ngày: 15-07-2016
Số chương: 69
5 sao 5 / 5 ( 144 đánh giá )

Hoa vô lệ - Suly - Chương 16

↓↓

- Xin lỗi Huỳnh tổng...

bạn đang xem “Hoa vô lệ - Suly” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Có chuyện gì sao?


- Tôi đã chậm một bước rồi. Công ty của ba cô Di đã được một người khác đặt cọc trước.


- Vậy ông có biết ai không? – San Phong cau mày.


- Tôi có hỏi bà Minh và điều tra nhưng đều không được gì hết.


San Phong gật đầu, cậu xoay xoay cây bút trong tay, là người nào được nhỉ...


...


- Tuyết Y à...


Ông Đình và cả Đan Băng vào phòng làm việc của Tuyết Y mà cậu mải làm việc đến nỗi không biết. Vì sau 3 tuần vắng mặt, dù đã giao việc cho Qúach giám nhưng vẫn tồn đọng lại một số hợp đồng lớn cần cậu xét duyệt nên Tuyết Y phải đích thân làm không thể giao cho ai được.


Cậu ngẩng mặt lên khi nghe có tiếng gọi mình. Tuyết Y hơi chau mày khi nhận ra người ba và đứa em trai mình. Cậu không nghĩ có ngày ba mình đích thân đến công ti này thăm mình vậy đâu.


Tuyết Y đặt bút xuống, cậu nở nụ cười giả tạo:


- Có chuyện gì sao ba phải đích thân đến đây vậy?


Ông Đình đi lại gần gần Tuyết Y đủ để nhìn thật rõ từng nét trên khuôn mặt cậu.


Ông chăm chú nhìn nhất là sóng mũi và mắt của Tuyết Y...Hoàn toàn bình thường. Ông Đình chẹp miệng bật thốt:


- Đúng là bọn săn tin rẻ tiền...


- Gì cơ? - Tuyết Y không hiểu, cậu cau mày.


Ông Đình lắc đầu, lại ngồi ghế cạnh Đan Băng, ông nói:


- Con đi đâu cả tháng mà không về nhà thăm ta vậy?


Tuyết Y cười:


- À...con chỉ đi du lịch xả stress thôi mà.


- Ừm..Vậy mà ta cứ tưởng con như những gì báo đồn.


- Báo đồn ? - Tuyết Y nhíu mày chưa hiểu gì.


....


- Cô Di, mời cô lên xe.Hàn thiếu muốn gặp cô.


- Ừm. - Tuyết Di gật đầu, lên xe.


Cô đưa mắt nhìn 4 tên trên xe, họ không giống người của Tuyết Y chút nào... Nhìn họ giống xã hội đen hơn là người làm công ăn lương hay bảo vệ gì đó.


Tử Di nhìn hai bên đường xung quanh, cô thấy là lạ. Sao Hàn thiếu lại muốn gặp mình ở cái nơi nhìn hoang vắng này... Tử Di thấy nghi nghi, cô lên tiếng hỏi:


- Hàn thiếu muốn gặp tôi ở đây?


- Đúng vậy - Một tên áo đen đeo cặp kính cũng đen lên tiếng đáp


Tử Di mím môi, cô đoán chắc chắn Hàn thiếu không bao giờ hẹn cô ở những điểm hoang xơ đổ nát như thế này. Trong mắt cậu chỗ nào cậu đặt chân tới cũng phải sạch sẽ tươm tất.Dù nghĩ mình đã bị lừa nhưng cô không hỏi trực tiếp họ vì như thế khác nào cô tự nói mình đang nghi ngờ họ đấy. Tử Di vờ đau bụng, cô nhăn nhó nói:


- Các anh cho tôi đi vệ sinh một lát được không?.


- Còn chút nữa là đến nơi, cô ráng chịu đi.


- Không được, tôi khó chịu lắm rồi.


Tên ngồi cạnh Tử Di nhìn có vẻ lớn nhất trong đây, nói :


- Thôi được rồi. Dừng xe.


Chiếc xe tạt xang bên sườn cây. Tử Di xuống xe, cô nhìn quanh khu rừng núi hoang vu này, không biết đường nào để mà ra nữa cơ chứ.


Tử DI mím môi, thôi thì thoát được đến đâu thì thoát. Cô đi ra bụi cây phía sau...ngồi thụp xuống vờ như đang đi vệ sinh... rồi dần đi xa xa một đoạn, cô mới chạy vừa ngoảnh đầu lại nhìn theo họ có đuổi theo phía sau không...


Tử Di cứ cố hết sức chạy theo đường thẳng, chạy...chạy...chạy mãi...


Uỵch...


Cô ngã vật ra sau...


Tử Di đau điếng người, môi cô tái nhợt, thở dốc xoa xoa hai khửu tay chày xước ngẩng đầu nhìn lên thứ mình vừa đâm vào...


- Hừ...Cũng thông minh đấy nhưng không lừa được các anh đâu.


- Xưa rồi em bé...Bọn anh là dân chuyên nghiệp mà. Prô....


- Cái này xem nhiều trên phim rồi, cướp chứ đâu có ngu...hêhhe - Một tên đầu trọc lóc nói.


3 tên xuất hiện đứng chặn ba phía quanh Tử Di mặt tên nào cũng bặm trợn nhưng cách nói thì trả liên quan gì đến mặt mũi cả.


- Cô đừng nên tốn công chạy trốn nữa, vào tay bọn này coi như cô chỉ còn lựa chọn ngoan ngoãn mà cạm chịu thôi. - Một tên đàn anh bước từ sau tên đầu trọc đi lên nói với Tử Di bằng giọng hăm doạ. Hắn nâng mặt Tử Di lên nói:


- Em gái cũng xinh đấy chứ...Hèn nào nghe người ta nói cả Hàn thiếu và Huỳnh tổng đang cùng có ý với em.


Tử Di hất tay tên da đen ấy ra khỏi mặt mình, cô cau mày hỏi:


- Các anh là ai?


- Em này hỏi lạ thế. Có bao giờ cướp xưng tên không...hốhố – Tên đầu trọc xớn xác chen vào.


Tên da ngăm đen - Boss đứng dậy, hắn không trả lời cô mà chỉ ra lệnh cho đàn em:


- Đưa nó đi.


....


Tử DI được đưa vào một căn nhà dột nát ngoài bìa rừng nào đó mà cô chưa từng bước chân đến. Tử Di bị trói trên một chiếc ghế, tên kính đen cầm một cái bao đen trùm mặt Tử Di lại... Cô không còn nhìn thấy gì nữa...toàn là một màu tối đen...


Chương trước | Chương sau

↑↑
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Thiên Hậu Của Ông Chủ

Thiên Hậu Của Ông Chủ

Cô là ca sĩ nổi tiếng trong giới showbiz rốt cuộc lại là Thiên Hậu Của Ông Chủ, bất

23-07-2016 10 chương
Đánh rơi quá khứ

Đánh rơi quá khứ

Nó và cậu chơi thân với nhau từ hồi còn ở nhà trẻ. Nó khóc, cậu dỗ dành. Nó bị

23-06-2016
Thị trấn bốc cháy

Thị trấn bốc cháy

Nguyễn bảo, dạo sau này tao ít về quê, nhưng chẳng biết làm sao nữa. Về quê thì lại

26-06-2016
Vết rạn

Vết rạn

Chưa bao giờ gã có suy nghĩ sẽ gánh vác cả một gia đình, Diễm Ngọc chỉ vừa gợi

24-06-2016
Những mùa không ngủ

Những mùa không ngủ

Ai vì ai vì ai mà quay đều...Ai vì ai vì ai vì ai mà không ngủ được (1). *** 1. Xuân

23-06-2016