- Sao em coi như đã là vợ hắn vậy?
bạn đang xem “Hoa tình đẫm máu - Tào Đình” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Tường Vân thản nhiên nhìn chị:
- Thì trước sau gì em cũng là vợ ảnh rồi...
Tường Linh khó chịu:
- Chị cho em hay vẫn còn chuyện rắc rối xảy ra cho hắn đó. Tường Vân nói tỉnh bơ:
- Vậy thì.. Vậy thì em nhờ chị che chở chu toàn cho hạnh phúc của em và Phi Diêp.. Em tin chị thừa sức làm việc đó... Nói xong Tường Vân ôm bóp bỏ đi.
Tường Linh đành về phòng nghỉ, nàng không thể làm khác hơn đành để mọi việc muốn ra làm sao thì ra... Nếu Lê Đằng có đủ tài năng thì cứ xúc tiến cuộc điều tra tìm thủ phạm...
Tường Linh nghĩ thầm khi đặt lưng nằm xuống giường:
- Đành là thây kệ họ, mình hơi đâu lo cho ho... Nếu bắt được Lâm Huê và Lâm Huê khai ra hắn thì hắn ráng lãnh đủ... Lúc đó Tường Vân cũng chẳng trách được mình.
Tường Linh đâu dè giờ đó Lâm Huê đã nằm một chỗ với bà Hoàng Yến và làm mồi cho cá biển rồi... Nàng suy tư rồi ngủ thiếp đi mệt mỏi.
Lâm Huê ra đi chỉ có thằng hầu của ông Lâm Lý biết và nàng mất tích luôn cho nên ông Lâm Lý như điên cuồng đi báo động cùng hết để kiếm con.
Hay tin Lâm Huê biến luôn Tường Linh hốt hoảng nhưng lần này làm sao nàng dám nghi cho Phi Diệp, bởi vì từ chiều hôm nàng và Lê Đằng đứng chờ Lâm Huê đó thì Tường Vân ở luôn bên nhà Phi Diệp như bóng với hình chỉ có trưa về ăn tối về ngủ thôi.
Ông Lâm Lý chợt nhớ ra Phi Diệp người bạn trai mới quen của Lâm Huê nên bảo Tường Linh:
- Gần đây con tôi có quen với Phi Diệp, cô biết nhà hắn ở đâu không? Tường Linh đáp:
- Tôi cũng biết điều đó.. Phi Diệp ở cạnh nhà tôi và là vị hôn phu của em gái tôi. Ông Lâm LÝ chau mày:
- Vậy thì tại sao con gái tôi còn hy vọng hắn hỏi cưới?
Tường Linh ngạc nhiên:
- Cô Lâm Huê nói với bác vậy sao?
Ông Lâm Lý nhìn Tường Linh gật đầu:
- Tôi thấy hai đứa quấn quít thân lắm nên tôi cũng chịu cho chúng thành hôn. Tường Linh chau mày hỏi:
- Hay tin Lâm Huê mất tích hắn đã đến hỏi thăm chưa bác?
Ông Lâm Lý lắc đầu:
- Chưa, có khi hắn không hay... À, cô nghĩ dùm có thể nào hắn đi xa với con tôi không?
Tường Linh nói đỡ:
- Mấy hôm nay Phi Diệp ở liền với em tôi, họ đang lo vụ đám cưới mà... Ông Lâm Lý nhìn Tường Linh:
- Tôi muốn gặp hắn hỏi ít điều, cô cho tôi cùng về nhà nhé?
Tường Linh vui vẻ ưng thuận.. Nàng đưa ông Lâm Lý về nhà và bảo em gái:
- Ông Lâm Lý muốn gặp Phi Diệp em đưa dùm qua đi. Tường Vân đang chờ chị về ăn cơm, nàng gật đầu:
- Mời bác theo tôi.
Ông Lâm Lý nhìn Tường Vân xinh đẹp dịu dàng thì nghĩ:
- Vị hôn thê của Phi Diệp xinh đẹp thế này thì tại sao hắn còn đeo theo con mình là một đứa kém sắc như thế...? Hay là nó vì tiền của?
Ông gật gù:
- Có thể lắm... Tại vì nó có vị hôn thê rồi không thể cưới con gái mình được nên nó rủ con bé bỏ nhà đi chăng?
Ông Lâm Lý đã coi biết tủ tiền của con trống rỗng nên mới có ý nghĩ đó. Khi Tường Vân đưa ông Lâm Lý qua tới Phi Diệp chột dạ nhưng làm tỉnh đón vồn vã:
- Kìa bác... Bác có việc gì quá bộ thăm cháu. Mời bác vô nhà.
Ông Lâm Lý nghiêm nghị nhìn Phi Diệp, thình lình hỏi:
- Lâm Huê đâu?
Phi Diệp bị hỏi bất chợt biến sắc nhưng làm bộ sửng sờ:
- Cháu chưa gặp lại Lâm Huê từ hôm ở nhà bác về... Tường Vân ngó chàng:
- Tại sao ổng lại hỏi anh con gái ổng đâu?
Phi Diệp điềm nhiên:
- Anh cũng lạ sự đó, anh đi với Lâm Huê từ hôm cổ đến đây mời anh về nhà có em ở đây chơi biết đó.
Tường Vân gật đầu quay bảo ông Lâm Lý:
- Thưa bác tụi cháu sắp thành hôn nên ở bên nhau không rời.. Có hôm cách đây đâu ba ngày thì phải, cổ có đến đây mời anh Phi Diệp về thăm nhà bác đó thôi. Nghe Tường Vân chứng nhận cho Phi Diệp, ông Lâm Lý thất vọng đôi mắt nhìn xa xôi... Lúc đó Phi Diệp quay bảo người yêu:
- Nói vậy đủ rồi em làm dùm anh ly nước cam mời bác coi.. Thưa bác vô chơi và cho cháu biết đầu đuôi về Lâm Huê. Ông Lâm Lý nói:
- Nó đi đâu suốt từ hôm qua, thiên hạ đổ cho nó tội sát nhân vô bằng cớ mà con bé nhát quá vội bỏ trốn... Phải chi nó chờ tôi về.. Đâu phải cứ tình nghi thì muốn bắt ai cũng được.
Phi Diệp đồng ý phụ họa với ông:
- Dạ đúng... Đâu phải tình nghi là bắt ngay người ta được? Phải có chứng cớ hẳn hòi chớ. Khổ quá tại mấy hôm nay cháu bận công việc với Tường Vân không thể đến thăm Lâm Huê nên chẳng biết em đi đâu mà tìm giúp bác.
Ông Lâm Lý không trông mong ở Phi Diệp thì buồn lắm nhưng đành ngồi im suy nghĩ.. Ý nghi ngờ Phi Diệp dụ con mình đi không còn nữa... Ông chỉ biết thở dài sườn sượt lo âu.
Phi Diệp lấy nước mời ông và nói:
- Bác chịu khó đi hỏi mấy nhà quen thử coi.
Ông Lâm Lý bảo chàng thân mật:
- Lòng bác rối bời, cháu lái xe đưa giúp bác đi được không?
Phi Diệp sốt sắng:
- Dạ được, bác đi xe cháu, còn xe bác để ở đây khi nào về thì lấy. Phi Diệp vô thay đồ, chàng bảo Tường Vân về nhà chiều gặp, rồi đi với ông Lâm Lý liền, Lâm Huê không còn trên đời này chỉ một mình chàng biết... Nhưng chàng sẵn sàng đưa ông tới bất cứ đâu ông muốn.
Tất cả mọi chỗ bà con và nhà bạn gái của Lâm Huê hai người đều tới nhưng không thấy nàng đâu làm ông Lâm Lý càng lo hơn, ông kêu:
- Trời ơi.. Con tôi đâu.. Biết tìm đâu bây giờ hả trời??
Phi Diệp trấn tỉnh ông Lâm Lý:
- Bác yên chí chờ vài bữa xem Lâm Huê có về không? Một cha một con chắc Lâm Huê không muốn đi luôn đâu.
Ông Lâm Ly đành về chớ biết làm sao bây giờ..!
Tường Linh thấy Phi Diệp đưa ông Lâm Lý đi thì lòng càng nghi vấn:
- Không hiểu sao ta cứ có ý nghi ngờ Phi Diệp, rõ ràng là hắn đóng kịch. Tường Vân cũng nghi người yêu có dính líu tới sự mất tích của Lâm Huê nữa, nên qua nhà nóng ruột đợi chàng. Thấy mặt Phi Diệp, Tường Vân hỏi ngay:
- Có tìm được cổ không?
Phi Diệp lắc đầu ôm vai người yêu vô nhà:
- Em bận tâm đến vụ này làm chi?
Tường Vân nhìn thẳng vào mặt Phi Dịêp:
- Em xem ý anh có việc gì dấu em?
Phi Diệp hỏi lại:
- Anh có gì dấu em đâu?
- Anh có vẻ lo âu lắm.. Tại sao vậy anh?
Phi Diệp cười lớn cho Tường Vân xóa bỏ ý nghĩ đó:
- Anh chẳng lo âu gì cả.. Tường Vân à, ông Lâm Lý đến đây tìm Lâm Huê chắc lại do Tường Linh xúi biểu đó... Anh buồn một chút vì không hiểu tại sao Tường Linh cứ muốn hại anh vậy?
Tường Vân cúi đầu buồn bực vì không thể nào cùng lên tiếng oán trách chị được. Chợt Tường Linh đẩy cửa bước vô thấy em gái ngồi đó nàng bảo:
- Em về cho chị nói riêng vài câu với Phi Diệp.
Tường Vân nhìn chị căm hờn:
- Chị cứ nói, em đủ can đảm để nghe chị buộc tội chồng em. Tường Linh thấy em gái cứng cỏi thì bực mình lắm, nhưng cười lạt nói:
- Được, nếu em muốn nghe thì ngồi đó mà nghe.
Phi Diệp thấy hai chị em gay gắt với nhau thì cười:
- Cô Tường Linh muốn nói chi thì cứ nói đị. Tôi với Tường Vân đã là vợ chồng thì không có điều chi dấu nhau nữa.
Phi Dịêp chí tâm nói như thế để cho Tường Linh đau khổ vì chàng dư biết nàng còn ấm ức về mối tình không vẹn với chàng.
Tường Linh nghe lòng tê tái vì lời nói của Phi Diệp, mắt nàng như đổ lửa căm hờn nhìn chàng:
- Anh đừng ăn to nói lớn với tôi vì tôi đã nắm hết đầu mối cả ba vụ cướp đó chính anh là thủ phạm.. Và anh còn can tội sát nhân nữa... Phi Diệp tái mặt, Tường Vân vội can:
- Lạ không? Chứng cớ không có tại sao chị lại nói xớn xác thế?
Phi Diệp toan nói Tường Linh dơ tay cản:
- Hôm nay tôi nói cho anh biết là để anh khỏi tưởng tôi ngu si không hiểu anh đã làm những gì. Nói để cho em gái tôi biết tôi đã vì hạnh phúc của nó mà tha anh. Rồi Tường Linh miên man nói tiếp:
Chương trước | Chương sau