Duck hunt
Hoa tình đẫm máu - Tào Đình

Hoa tình đẫm máu - Tào Đình


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 27
5 sao 5 / 5 ( 150 đánh giá )

Hoa tình đẫm máu - Tào Đình - Chương 12

↓↓

Tường Linh chống chế:

bạn đang xem “Hoa tình đẫm máu - Tào Đình” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


- Không phải chị buồn vì chị và ảnh chỉ còn như bạn nhưng chị đang thắc mắc vì sự giàu sang đột ngột của ảnh. Tường Vân nhìn nàng:


- Tại sao chị lại quan tâm về đời tư của ảnh, ảnh không có quyền giàu sang à? Tường Linh giải thích:


- Không phải thế, nhưng ở đời mình nên tìm hiểu những sự gì vô lý xảy ra trước mắt, không vô ích đâu.


Tường Vân ngồi xuống giường chị:


- Vậy chị nghĩ tại sao ảnh giàu mà cho là vô lý? Thí dụ ba ảnh ngầm cho ảnh tiền của một cách kín đáo thì sao?


Nghe chuyện giữa hai chị em, thấy Tường Vân vẫn dành cho Phi Diệp lòng tin yêu vô bờ bến, trong khi Tường Linh lại nghi ngờ hành động chàng mờ ám, nhưng nghe em gái nói có lý nàng gật đầu:


- Để chị đến thăm bác Đức, hỏi thử bác là biết à...


Tường Vân cười vui:


- Nên lắm, từ hôm đến đây chị cũng chưa găp lại bác phải không?


Tường Linh lo thay đồ và gật trả lời em, Tường Vân nói tiếp:


- Vậy thì chúng mình đến thăm hai bác chị chịu không?


Tường Linh gật:


- Phải đấy, em ngồi nói chuyện với bác gái để chị có dịp hỏi nhỏ bác trai, chị không muốn thắc mắc nên phải tìm hiểu rõ mới được.


Mười lăm phút sau chị em Tường Linh đến nhà ông Đức, bà Đức bệnh nằm dài ở ghế mây, Tường Vân nhắc ghế đến ngồi cạnh bà, Tường Linh tiến đến bên ông Đức sau khi đã chào hỏi bà.


Ông Đức đang ngồi trước mấy chậu cá vàng, Tường Linh ngồi bên ông:


- Bác vẫn mạnh?


Ông Đức liếc về phía vợ rồi đứng trả lời:


- Vẫn mạnh.. Cháu ra ngoài ngồi chơi...


Tường Linh nói mau:


- Ở đó có bác gái, bác ở đây cháu hỏi thăm một chuyện tiện hơn. Ông Đức ngồi lại, Tường Linh nói:


- Hình như bác gặp anh Phi Diệp thường phải không?


Ông Đức lắc đầu:


- Bả bịnh nên bác có đi đâu được.


Tường Linh chau mày:


- Vậy mà cháu cứ tưởng bác đã có chu cấp cho anh Phi Diệp phần nào.


Ông Đức kêu nhỏ:


- Chết, cháu nói vậy bả nghe được là chết bác, bả đang bệnh nếu buồn nữa là chết liền à, của cải này của bả có muốn cho cũng phải từ từ chớ làm ngay sao khỏi bả hay, nhưng nó nhắc cháu hỏi dùm à?


Tường Linh đỏ mặt khi thấy ông Đức không xứng đáng làm cha Phi Diệp và còn ngộ nhận chàng hèn kém, nàng nói:- Ảnh đâu thèm nhắc đến và từ đó đến nay ảnh cũng chẳng ghé cháu nữa.


- Vậy thì tại sao cháu lại hỏi bác việc chia gia tài?


Tường Linh cười:


- Cháu đâu có nhắc việc chia gia tài cho ảnh đâu, bác lầm đó, tại cháu thấy ảnh mua xe DS21 mới toanh và mua biệt thự cạnh nhà cháu thành ra cháu hỏi bác cho biết vậy mà.


Ông Đức thở phào hình như ông không quan tâm đến sự giàu nghèo của Phi Diệp nên nói lơ là:


- Chắc tiền của mẹ nó cho, bác mừng dùm nó, nó sung sướng thì bác khỏi lo chớ sao.


Tường Linh chán ngán đứng lên và lòng càng thương yêu Phi Diệp vì hoàn cảnh của chàng.


Nàng liền đến bên bà Đức và Tường Vân làm bộ thăm bà vài câu rồi rủ em gái:


- Thôi chào bác rồi đi chợ kẻo hết giờ rồi em ạ.


Bà Đức đang bệnh cũng nói chuyện vẩn vơ cho qua chớ không có chi phải giữ chị em Tường Linh, ra ngoài xe Tường Vân hỏi:


- Có phải bác trai cho tiền ảnh không?


- Không, từ hôm đó tới nay ông không gặp ảnh mà. Tường Vân ngạc nhiên:


- Lạ hé, chắc bác dấu chớ làm gì không gặp, cha con mà...


Tường Linh làm thinh, mối nghi ngờ về tên cướp lợi hại mới xuất hiện trở về trí não. Nàng muốn điều tra cho ra vụ án này nhưng nàng không muốn cho Tường Vân hay sợ em gái có ý nghĩ sợ hãi sẽ làm cho Phi Diệp nghi ngờ khi gặp nàng.


Tường Linh cùng em về tới nhà thì nhận được giấy kêu đi làm việc vì trước lúc đi du học nàng đã ký kết phục vụ cho chính phủ nên đã đến ngày phải đi làm. Tường Linh không có lý do để xin nghỉ thêm nên đành ký nhận. GIấy kêu của ông giám đốc Thanh Tùng, nàng quay bảo em gái:


- Phải làm việc cho vui em ạ, ở nhà buồn chán quá.


Tường Vân hiểu thầm sự buồn chán của chị là do tình duyên trắc trở nàng mỉm cười:


- Chị muốn em tới mời anh Phi Diệp đến nhà mình và giải thích cho ảnh hiểu không?


Tường Linh nhìn em:


- Giải thích sự gì?


- Tình yêu của chị.


Tường Linh nhếch môi cười lạt:


- Ảnh đã hiểu chị mong chò ảnh qua chơi nhưng ảnh không thèm qua thì mời làm gì?


Tường Vân ân hận:


- Tại em... biết thế em không cho chị hiểu tình cảm của em với ảnh. Em đâu ngờ chị hy sinh cho em quá. Và em đâu ngờ tình yêu đâu phải là thứ ép buộc, hay đổi chác được, em xin lỗi chị. Tường Linh thở dài:


- Chẳng qua là chị không có duyên số với ảnh đó thôi, em à. Chị muốn em bỏ qua chuyện này đi, kẻ đáng buồn và tức là chị chớ không phải em. Chị đã lỡ đem tình yêu cho một người coi rẻ chị.


Tường Vân vẫn tỏ ra hiểu Phi Diệp:


- Em biết không phải ảnh coi rẻ chị đâu, có lẽ tự nhiên chị đã lạnh lùng và tỏ ý rút lui trước làm cho ảnh tự ái đó.Tường Linh chau mày:


- Ảnh không đủ thông minh để hiểu rằng chị nhường cho em vì chị biết chị chịu nổi đau khổ, chớ em giàu tình cảm, em yếu đuối, em sẽ khổ sở khi thấy ảnh và chị yêu nhau tha thiết đậm đà.. Vì nghĩ vậy nên chị rút lui. Tường Vân ôm chị khóc òa:


- Ảnh không hiểu chị thì em sẽ nói cho ảnh hiểu, em không còn thương yêu ảnh nữa đâu chị.


Tường Linh vuốt nhẹ vai em, mặt nàng buồn hiu vì nàng biết Tường Vân đã tự dối lòng. Tường Vân sẽ yêu Phi Diệp mãi mãi cũng như nàng đã lỡ yêu rồi, nếu bắt đừng yêu nữa cũng phải sau một thời gian đau khổ mới mong tắt được lửa lòng. Chị em uể oải về phòng riêng thay đồ, họ đều bâng khuâng vì mất một chàng trai hiên ngang có muôn vàn nét quyến rũ khó tả.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Tình Như Khói Hoa

Tình Như Khói Hoa

Truyện Tình Như Khói Hoa, một câu chuyện ngôn tình ngược đặc sắc với nhiều tình

20-07-2016 3 chương
Heo Con Say Giấc

Heo Con Say Giấc

Cá nhân mình thấy truyện ngôn tình Heo Con Say Giấc rất hay còn không biết mọi người

21-07-2016 48 chương
Mắc nợ

Mắc nợ

Chả biết có phải mang nợ hay không mà tôi và 1 cô bạn học chung từ thời tiểu học

28-06-2016
Giáng sinh ấm áp

Giáng sinh ấm áp

Andy ngồi trên tuyết, cậu bé thấy lạnh hơn từng giây một. Andy không đi ủng - thứ mà

28-06-2016
Những điều bé xíu

Những điều bé xíu

Người ngoài nhìn chúng ta như một cặp thực thụ, nhưng thật ra tụi mình chỉ là hai

23-06-2016
Quên và mất

Quên và mất

Mười năm trước, bạn không bao giờ gặp một nỗi mất mát mang tên "hư ổ

01-07-2016
Vì anh không đủ tốt

Vì anh không đủ tốt

Có lần, sau cơn hoan lạc, chúng tôi quay lưng về phía nhau, anh bảo : - "Mai mốt

26-06-2016
Một vụ mất tích

Một vụ mất tích

Tháng 10 với dân khối 10 như một lớp keo mỏng kết dính những người bạn xa

28-06-2016
 Bao la giữa phố

Bao la giữa phố

Tôi và anh, hai kẻ cô đơn đang dần ngập chìm trong những cơn nghiện ngập, sống ẩn

24-06-2016
Sai lầm của quạ

Sai lầm của quạ

Từ trên mỏm núi cao có con đại bàng lao xuống cắp một con cừu non bay đi. Một chú

24-06-2016