"Trẻ con ngây thơ một chút mới đáng yêu, so với bây giờ chị vẫn thích cái bộ dạng ngố ngố ngốc ngốc của em hơn". Tôi nghĩ một lúc rồi lại nói chêm vào: "Nếu em tham gia thi đại học thì bây giờ cũng học năm hai rồi đấy, thời gian trôi qua thật nhanh".
bạn đang xem “Hoa nở giữa tháng năm cô đơn - Sênh Ly” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
"Em đã dự định sẽ đi nước ngoài học rồi, học dự bị", nó mỉm cười: "Thời gian này em đã nghĩ thông không ít chuyện, trước kia em quá hay thay đổi, hơi quá đáng, nhưng bây giờ đã khác rồi".
"Vì vậy nên nhìn trưởng thành hơn một chút nhỉ?". Tôi nhìn loanh quanh rồi nói: "Em tốt nhất là nên đi học sớm đi, học thêm mấy năm vào".
"Gì cơ chứ? Sợ em cướp người yêu à?".
Tôi "hừm" một tiếng, rồi cười đáp: "Dụ Lộ, em nói đúng rồi đấy, chính Cố Tông Kỳ khiến cho chị đặc biệt quan tâm, hơn nữa không giả tạo, nhưng việc này không liên quan gì đến em đâu đấy".
"Hai chị em mình, khác nhau thật nhiều, bao nhiêu năm rồi, chị cũng chưa nói chuyện với em tử tế lần nào, nhưng sau này sẽ không thế đâu, em biết chứ, Dụ Lộ, chị không thích em đâu". Tôi nhìn nó kiên định, miệng nói như pha hài kịch: "Em cũng không thích chị, nhưng chị nghĩ, chị em chúng ta sẽ không quá khó xử nhỉ?".
"Có lẽ thế, em cũng lớn rồi, phải không chị gái?".
Tôi lần đầu tiên thành thật đáp: "Phải".
Tôi không biết rằng một bữa cơm đơn giản như thế lại có ý nghĩa đến thế này, hiểu theo một cách nào đấy thì gia đình tôi cũng chấp nhận Cố Tông Kỳ. Hơn nữa sau đó, trong hoàn cảnh mơ hồ tôi gặp gia đình anh ấy.
Một người bố nghiêm khắc, không hay cười, và một người mẹ lúc nào cũng mỉm cười.
Còn có một tiểu tử hay nói và rất hấp dẫn nữa.
Đặc biệt là Cố Tông Ngôn nhút nhát, là một đứa trẻ mà ai cũng thích chơi đùa, đến tôi cũng không kìm chế được đi trêu chọc cậu bé.
Hôm ấy là kỳ nghỉ Tết nguyên đán, mọi người với khuôn mặt tràn ngập niềm vui, ồn ào náo nhiệt tới, hơi lạnh bên ngoài cửa sổ từ từ thổi vào, một hàng xếp dài những khuôn mặt bị đỏ ngầu do say rượu hương nồng nàn, đứng ở phía nhà vệ sinh, đột nhiên tôi lại nhớ đến Tần Chi Văn.
Dường như rất lâu rồi, tôi đã không nhớ đến sự tồn tại của cậu ấy.
Tôi dùng tay vẽ lên cửa sổ tên cậu ấy, sau đó đang định xóa nó đi thì một giọng quen thuộc từ sau lưng vang lên: "Nhớ cậu ấy à?".
"Vâng, bỗng nhiên em lại nhớ cậu ấy, rất kỳ lạ phải không?".
Cố Tông Kỳ lấy tay lau nhẹ nhàng dòng chữ trên cửa, hai giọt nước lăn trên cửa kính trượt xuống, vòng vèo giống như vết tích khi vừa khóc xong. "Không lạ, một chút cũng không kỳ lạ".
"Em chỉ là rất lâu rồi không nhớ đến cậu ấy, có lúc cũng sẽ nhớ, nếu cậu ấy cũng nhớ em thì nhất định sẽ báo mộng cho em nhưng cậu ấy một lần cũng không xuất hiện, em cũng không mơ thấy cậu ấy, dường như... dường như cậu ấy chính là lông chim mà thượng đế đã không cẩn thận để rơi xuống nhân gian, bỏ lỡ rồi, tay đã buông ra lại thu lại ngay không lưu giữ vết tích nào cả".
"Anh thấy đấy, đến cuối cùng cậu ấy còn không để em giữ lại tro cốt, thật sự chẳng cho em một sợi nhớ thương gì hết".
"Cố Tông Kỳ, em không sao, chỉ là đột nhiên nhớ lại thì tiện nói với anh thôi, anh biết là, bây giờ em cảm thấy rất hạnh phúc, rất vui vẻ". Tôi chớp chớp mắt, để cho một chút nước tích tụ trong mắt rơi: "Giống như cảm giác được trở lại làm người".
Anh ấy không nói gì cả, đôi mắt hướng ra bên ngoài cửa sổ, đột nhiên Cố Tông Kỳ nói, giống như hương thơm bỗng nhiên xuất hiện trong đêm tối, khiến cho lòng người ấm áp: "Tuyết rơi rồi, Tịch Tịch...".
Giọng nói mềm mại, nhẹ nhàng, trên khung kính cửa sổ dọc ngang giọt nước, bóng của hai người phản ánh vào, bên ngoài những bông tuyết đang rơi trong đêm đen lại sáng lên.
"Đẹp quá, Cố Tông Kỳ, bây giờ em rất thích tuyết, anh biết không, nó không giống như tuyết ở nước Đức, tuyết ở đây thật ấm tình và thuần khiết, em rất thích".
Ánh mắt ấm áp của anh nhìn về phía ánh mắt tôi, giống như một màn đêm đầy sao, tôi nghe thấy anh nói: "Tịch Tịch, vậy chúng ta đi Hokkaido đi, đến đó ngắm tuyết".
Đây là lần đầu tiên tôi thấy tuyết dày như thế, những bông tuyết độc hành từ phía chân trời mù mịt bay xuống, mang hơi lạnh, ôm lấy cả cơ thể con người.
Thật là hạnh phúc là, bên cạnh có hơi ấm của một người, khiến tôi tìm thấy cái ấm áp trong đêm đông tuyết rơi.
Đây là kênh đào Unga ở thành phố nổi tiếng Hokkaido Nhật.
Tôi không biết bao nhiêu lần đã thấy nó trong những bộ phim cũ với ánh đèn điện kiểu kiến trúc châu Âu... Tất cả cảnh ấm tình này khiến người ta phải rơi lệ.
Khi màn đêm buông xuống, nếu chầm chậm đi bộ dọc kênh Unga, dọc con đường đều có đèn sáng, chân bước nhè nhẹ trên tuyết, những bông tuyết rơi trên cả lông mày, khung cảnh này dùng để hoài niệm về một người, một đời người thì thực sự vô cùng hợp lý.
Unga có một cửa hàng rất nổi tiếng về music box, là cửa hàng chuyên bán hộp âm nhạc, trong tiệm bài trí trưng bày và bán những hộp âm nhạc tinh hoa nhất cả cổ điển và hiện đại từ khắp các quốc gia trên thế giới. Tôi ghé qua tiệm nhìn những hộp nhạc tinh tế, hộp bằng đá quý, thú bông, đồng hồ, đồ gốm sứ.v.v..., những sản phẩm rất tinh tế, loại nào cũng có thể tìm thấy, khiến tôi không ngớt lời khen.
Khi tôi đang đứng giữa phòng khách ngắm nhìn những hộp âm nhạc đẹp lung linh mà không muốn bỏ tiền ra mua thì anh cố ý tỏ vẻ thần bí nói nhỏ vào tai tôi: "Còn có nhiều cái đẹp hơn, anh dẫn em đi xem".
Tôi có một chút bất ngờ đi theo anh vào một phòng giống như phòng làm việc, bên trong xếp các loại linh kiện, đồ vật trang trí có thể lựa chọn, cô gái phục vụ nói với anh cái gì đó, anh mỉm cười rồi nói với tôi: "Có thể tự chọn linh kiện, rồi làm một cái hộp âm nhạc độc nhất vô nhị đấy?".
"Có thể tự chọn làm ư? Đến nhạc cũng có thể chọn à?".
"Ừ, nhạc trong hộp âm nhạc có thể tự chọn, có thể tự mình ghi âm cũng được, rất đặc biệt".
Tôi xoay xoay mắt nhìn: "Có thể ghi âm nhạc gì? Canon[4] được à?".
[4] Canon hay Canon in D, nghĩa là Bản luân khúc cung Rê trưởng cho ban đàn vĩ cầm và bè trầm đánh số của Johann Pachelbel. Nó được viết vào khoảng năm 1680 và hay được chơi trong các lễ cưới.
"Có thể, cũng có thể ghi âm bài nhạc đám cưới cũng được đấy". Anh ấy cười: "Anh cũng làm một cái".
"Anh dám?". Tôi trợn mắt uy hiếp anh.
Cố Tông Kỳ vừa cười vừa lắc lắc đầu: "Xem em lại nghĩ đi đâu rồi, hôm nay không phải là ngày kỷ niệm ba mươi năm lễ cưới của bố mẹ nuôi em sao? Anh làm một cái hộp âm nhạc tặng hai người, rất có ý nghĩa đấy?".
Tôi thì chọn bài hát Canon, một con mèo nhỏ và một con cừu lười làm hộp âm nhạc, khi âm nhạc vang lên thì trên sân khấu nhã nhặn chúng sẽ trượt qua trượt lại, còn anh ấy chọn bài hát hôn lễ, hai con gấu nhỏ màu xanh vô cùng dễ thương đang ngồi trong tiệm cà phê chuyển động từ từ theo dòng nhạc ngân vang tuyệt đẹp.
Đến tối còn thấy yêu vô cùng.
Cuối cùng chúng tôi khắc tên hai đứa dưới đáy hộp nhạc, thật nhẹ nhàng và cẩn thận.
Buổi chiều tà ở Unga cực kỳ lãng mạn, từ trên những đám mây thẫm màu rơi xuống những bông tuyết trắng xóa, con người cũng lâng lâng, bước đi chầm chậm trên không gian yên tĩnh.
Nước trên kênh đào đã đóng băng hết lại, bên trên phủ đầy những bông tuyết, xung quanh là những ngôi nhà cũng bị phủ lớp lớp tuyết, có những lớp băng nhỏ trong suốt như đá quý.
"Tịch Tịch, em biết không, phim Thư tình quay ở đây đó".
Tôi có chút bất ngờ, lòng biển phủ đầy băng tuyết trắng xóa, bên cạnh núi tuyết, dùng những hình ảnh gần với sự chết chóc để quên đi những nỗi đau to lớn. Đột nhiên tôi tưởng tượng ra cảnh mùa đông tuyết rơi, đôi mắt sáng lên: "Rốt cuộc là ở đây à?".
Anh ấy tiến lại gần tôi cười: "Một nơi rất đẹp nhỉ, tuyết rơi nhiều thế này mà vẫn đẹp như thế".
"Em đã xem phim Thư tình, không những thế lại còn xem rất nhiều lần rồi". Tôi nhẹ nhàng thở ra hơi ấm: "Lúc đó em nghĩ, một người phải yêu một người nhiều như thế nào, thì mới có thể như thế, nhưng cuối cùng em cũng không hiểu, Andrea cuối cùng yêu Eumha, hay là vẫn luôn yêu mối tình đầu của ông ấy".
"Vấn đề có quan trọng không?".
"Không". Tôi nhẹ nhàng lắc lắc đầu, đưa tay ra hứng những bông tuyết, nhìn ngắm chúng trong lòng bàn tay. "Sự đau khổ của Eumha lại thêm cảnh những bông tuyết bay bay nữa, còn cảnh đẹp lãng mạn của Unga nữa, có phải sẽ quá trầm trọng không?".
"Không chân thành không do dự của Phùng Tiểu Cường cũng quay ở đây, vì muốn quên đi quá khứ đau khổ mà đến nơi này để bắt đầu tình yêu mới, dùng cách riêng của bản thân kết thúc chuyện tình yêu vô vọng".
Anh ấy không trả lời, chỉ nắm chặt lấy bàn tay tôi.
Tôi thành tâm thành ý nói: "Cố Tông Kỳ, tuyết ở đây thực sự là rất đẹp".
Tôi nghĩ, có một ngày tôi cũng sẽ thấy tuyết ở nước Đức rất đẹp rất đẹp, chỉ cần Cố Tông Kỳ ở bên cạnh tôi, thì phong cảnh nào trên thế giới cũng sẽ đẹp nhất.
Chúng tôi trở về khách sạn, nằm trên cái giường ấm áp, một lần nữa lại mang hai hộp âm nhạc ra ngắm nghía.
Nhẹ nhàng chuyển động, hai chú gấu đáng yêu từ từ xoay xoay.
Bỗng nhiên tôi rất muốn biết, lúc mình mặc áo cưới, bên cạnh sẽ có một chàng trai, nhìn lên trời thề thốt, nói những lời nguyện ước cảnh tượng sẽ thế nào.
Nghe thấy Cố Tông Kỳ gọi, cơ thể đã mềm mại bước lên giường, tôi vô tình nhìn anh một cái, đôi mắt đen có sức hút kỳ lạ, thậm chí hút cả một số sự vật, cái nhìn sâu không đáy thế này dường như lại có chút lạnh lùng luân chuyển.
Có lẽ hơi nóng trong không khí khiến người ta có chút say, tôi thậm chí còn cảm giác thấy một mối nguy hiểm khác lạ, nhưng mà chưa kịp phản ứng thì bỗng nhiên tối sẫm lại, thấy tiếng thở bên cạnh tai, hơi thở có chút hỗn loạn. Trong phòng tối đen lại, chỉ có đôi môi nồng cháy ấm áp, cánh tay anh ấy ôm lấy lưng tôi thật mạnh, cuối cùng thì cùng có cảm giác hiện thực thấu qua tay, hơi ấm của anh ấy truyền khắp cơ thể.
Tôi chỉ cảm thấy nụ hôn ấy không thể kiềm chế, so với những nụ hôn nhẹ nhàng của anh ấy trước kia hoàn toàn không giống nhau, cảm giác thỏa mãn rất nhiều.
Tôi chỉ cảm thấy trước mắt mình là ảo ảnh của những bông tuyết, lại khiến cho người ta không kiềm chế được nhẹ nhàng.
Có lẽ ở một nơi lãng mạn đều xuất hiện những tình cảm lãng mạn, lẽ nào là khoảnh khắc này, cũng là kinh thiên động địa.
Đến nửa đêm thì tuyết bắt đầu ngừng rơi, tôi cũng từ từ tỉnh dậy, trong phòng có một màu đen, có lẽ độ ẩm có chút cao quá, nên trán của tôi xuất hiện một chút mồ hôi. Vơ đại một cái áo rồi đi rót cốc nước uống, đứng trước cửa sổ, từ từ nhâm nhi. Các ngón tay nhẹ nhàng xe lên khung cửa kính lành lạnh.
Hóa ra, tuyết lại đẹp như thế này, đẹp đến mức vô cực chính là cảnh đau thương chết chóc.
Tôi đột nhiên nghĩ ra rất nhiều thứ, đêm giáng sinh ở Đức tuyết cũng rơi đầy, Tần Chi Văn toàn thân dính đầy tuyết, trong đêm tuyết trắng cũng rất bình yên như khi tôi nắm tay Cố Tông Kỳ cùng anh ngắm tuyết.
Tận đáy lòng một cảnh bình yên.
Nhưng mà cho đến bây giờ, tôi cũng không hiểu nổi, tình cảm mà Tần Chi Văn dành cho tôi, khi tôi nhìn thấy tài khoản cá nhân có một tài sản khiến người ta kinh ngạc, tôi mới phát điên lên hiểu ra rằng cậu ấy rốt cuộc coi tôi là gì?
Bởi vì cậu ấy không nói rõ, tôi cũng không hiểu, nếu cậu ấy không rời xa, có lẽ cậu ấy cũng sẽ gặp được một cô gái lương thiện vui vẻ, giống như tôi gặp Cố Tông Kỳ vậy, sau đó yêu thương nhau, cả đời không rời xa.
Song cậu ấy không còn nữa, số phận thật không công bằng với cậu ấy, sớm đã giết chết giấc mơ đẹp ấy.
Cho nên cậu ấy chỉ có tôi, chỉ riêng mình tôi thôi.
Bên ngoài cửa sổ, trên những kiến trúc cổ đều bị tuyết dày, trong ánh sáng màu phản chiếu một ánh sáng yếu ớt, giống như kẹo da bò đáng yêu bị vùi dưới một lớp cùi dừa.
Anh ấn nhẹ nhàng lên vai tôi nói: "Em sao thế? Không đi ngủ à?".
"Em đang ngắm tuyết, thật đẹp", ngón tay nhè nhẹ chỉ trên cánh cửa kính: "Anh xem kìa, giống bánh sinh nhật hay giống kem?".
Anh ấy bất ngờ một lúc rồi cười nói: "Em đúng là con mèo tham ăn".
"Cố Tông Kỳ, vừa nãy em nghĩ đến một vấn đề".
"Ừ, thế nào?".
"Tình cảm của em dành cho Tần Chi Văn, anh hiểu chứ, giống như tình yêu giữa những người trong gia đình nhưng cho đến giờ em vẫn không hiểu tình cảm của cậu ấy dành cho em rốt cuộc là như thế nào?".
Anh ấy đang định mở miệng nói thì bị tôi chặn ngay lại: "Thực ra là cũng không quan trọng nữa, anh biết mà, quá khứ đã qua rồi, hiện tại vẫn quan trọng hơn cả, đúng không?".
Anh ấy gật đầu mỉm cười: "Tịch Tịch, sáng ngày mai chúng ta đi đến một nơi nhé".
"Là nơi nào vậy?".
"Không nói cho em đâu, ngày mai dậy sớm nhé, em sẽ biết thôi".
Sáng hôm sau, không, chính xác là buổi sáng ngày hôm ấy, tôi đang ngủ say mê mệt thì bị Cố Tông Kỳ dựng dậy, anh nhìn tôi vui vẻ nói: "Hình như tuyết không rơi rồi, dậy nhanh nào, chúng ta phải đi bộ rất lâu đấy".
Lúc ấy trời vẫn còn tối đen, Cố Tông Kỳ nắm lấy tay tôi, cẩn thận từng bước trên tuyết, đi về phía nơi nào tôi cũng không biết. Đi bộ rất lâu, đến lúc trời đã bắt đầu từ từ sáng, nhưng ánh sáng khá yếu ớt, những đám mây đen mờ mờ phủ khắp bầu trời, có ảo giác mọi thứ chầm chậm lại.
Xung quanh con đường toàn những lớp tuyết dày, phía xa xa, nơi có màu trắng xoá, tôi cảm thấy nó thật quen thuộc, nhưng chưa bao giờ tận mắt thấy qua "Điểu cư"[5], cổng chào vào thần xã Nhật Bản. Nó bị tuyết phủ trắng, chỉ lộ ra một cái đầu gỗ màu da cam.
[5] Điểu cư là một loại kiến trúc cổng.
"Cố Tông Kỳ, đây là lăng?".
"Đúng rồi, em đi chậm thôi nhé, tuyết dày lắm đấy".
Anh ấy đỡ tôi bước từng bước trên bậc thang, khắp nơi tuyết trắng, dưới ánh nắng yếu ớt của buổi sớm, giống như chiếu vào hai chúng tôi, nâng đỡ lẫn nhau.
Dần dần, trời sáng hẳn lên, bóng đen bị che lấp, không còn sự trầm lặng đen tối, gần như là sự hòa lẫn của màu trắng và màu vàng.
Trong khoảnh khắc đó, tất cả như tươi mới lại, trên mặt đất tuyết phủ, trên ấy gió thổi từng bông tuyết bay bay, mặt của Cố Tông Kỳ bị gió lạnh thổi vào, đỏ lên, người tôi cũng bị không khí lạnh làm cho cử động không được bình thường.
Chương trước | Chương sau