Bác tài nuốt miếng bánh mì, lên xe rồi nổ máy, chiếc xe lao vào bóng đêm. Vì sợ ngủ gật, bác ta mở đài nghe nhạc.
bạn đang xem “Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Bạch Nhạn mơ hồ nhắm mắt lại trong tiếng nhạc, giữa màn đêm mịt mùng, cô thấy mình đang ngồi một mình trên thềm nhà, bên ngoài sấm chớp đầy trời, cô sợ phát khóc, nhưng người qua kẻ lại ở cổng không ai đoái hoài tới cô.
- Tiểu Nhạn.
Phía trước bỗng xuất hiện một bóng người. Cô ngẩng đầu lên, nhìn thấy một gương mặt khôi ngô đang mỉm cười liền mếu máo:
- Minh Thiên, em sợ...
Khu tập thể Văn hóa của huyện Vân dân cư đông đúc, bà Bạch Mộ Mai là một trong những nhân vật thu hút ánh mắt của mọi người nhất. Bà không chỉ xinh đẹp mà còn diễn kịch rất hay. Trên đường từ đoàn kịch trở về nhà, có bao đứa trẻ chạy theo bà để xem. Trên huyện có hoạt động gì cũng đều coi việc mời được bà Bạch Mộ Mai tham dự là niềm vinh dự. Thời gian bà ở huyện Vân không nhiều, quanh năm đi lưu diễn với đoàn kịch ở các huyện thị, cũng có khi lên cả tỉnh.
Bố của Thương Minh Thiên phụ trách quản lý đạo cụ và đồ đạc trong đoàn Việt kịch, mẹ anh vốn làm nông ở quê, sau khi có thai được ông Thương đón lên huyện. Bà rảnh rỗi nên bán hạt dưa chè thuốc trong rạp chiếu phim, kiếm chút tiền về cho gia đình. Sau khi sinh liền hai đứa bé, bà lại nhận thêm chút việc ở xưởng làm hộp giấy, lúc nào không chiếu phim thì bà dán hộp giấy.
Một nhà bốn người sống trong căn nhà hai phòng một bếp, cộng thêm một cái sân nhỏ. Một phòng dùng làm phòng ngủ, phòng còn lại vừa là phòng khách vừa là phòng ăn. Sau khi Thương Minh Thiên, Thương Minh Tinh lớn, phòng khách và phòng bếp mỗi phòng treo một cái rèm, mua thêm hai cái giường nhỏ. Cứ như vậy, ngôi nhà trông càng chật chội. Bà Thương gục người bên bệ cửa sổ nhìn nhà Bạch Mộ Mai ở dãy sau, luôn mồm mắng ông Thương vô dụng, nhà người ta hai người ở hai phòng một bếp, nhà mình bốn người cũng hai phòng một bếp.
Ông Thương ngậm điếu thuốc rê chẳng nói chẳng rằng, tự nhủ, nhà mình làm sao bì được với nhà cô ấy?
Những chuyện trăng hoa của bà Bạch Mộ Mai đương nhiên bà Thương đã nghe rất nhiều, chính mắt bà cũng đã từng trông thấy các gã đàn ông áo quần bảnh bao đến đón bà Bạch Mộ Mai. Con gái nhà nông tính tình bộc trực, mắt không chứa nổi một hạt cát, không chịu nổi việc này. Bếp nhà họ Thương đối diện với cái sân nhỏ nhà bà Bạch Mộ Mai, lúc bà Thương nấu cơm cứ hữu tình vô ý luôn mồm chửi rủa Bạch Cốt Tinh thế này, Bạch Cốt Tinh thế nọ.
Thường là bà Bạch Mộ Mai chẳng thèm để ý đến bà ta, hôm nay lại không biết tinh thần ở đâu ra, mắt phượng khẽ liếc, đứng trước cửa sổ nhà họ Thương.
- Ê bà già, có phải bà đang ghen tị đến phát điên rồi không? Nói thật nhé, Bạch Cốt Tinh không phải ai muốn làm là cũng làm được đâu. Người như bà, dù có chủ động lột truồng thì đàn ông cũng chẳng thèm liếc mắt đâu. Cho nên bà bớt lảm nhảm đi, đừng có tự vạch áo cho người xem lưng nữa.
- Cái đồ hồ ly thối tha không biết xấu hổ, mày tưởng ai cũng bán thân cầu vinh như mày sao? Tao á, tao cần gì đàn ông khác phải có hứng thú với tao, tao dù gì cũng có tấm chồng tử tế. Còn mày thì sao?
Bà Bạch Mộ Mai cười, đầu mày cuối mắt đều nở rực như hoa:
- Đừng có bảo tôi là ông chồng nhà bà chỉ ăn chay thôi đấy. Chẳng qua là tôi không để mắt đến ông ta thôi, nếu không... – Bà cười, không nói tiếp.
Bà Thương nhảy dựng lên, tay chống nạnh:
- Nếu không thì sao?
- Đi mà hỏi chồng bà ấy. – Bà Bạch Mộ Mai quay người, lả lướt đi vào trong nhà.
Nhà Thương Minh Thiên bỗng cãi cọ ầm ĩ, mặc cho ôngThương thề thốt hứa hẹn thế nào, bà Thương gào khóc suốt cả một đêm, chấn động đến nỗi bầu trời huyện Vân đều biến đổi.
Từ đó, bà Thương chính thức kết thù với bà Bạch Mộ Mai.
Khi đó Bạch Nhạn còn nhỏ, chưa hiểu chuyện người lớn, thấy hai đứa trẻ con nhà họ Thương chơi đùa vui vẻ ngoài sân thì tung tăng chạy tới, còn chưa ra tới cửa thì Thương Minh Tinh đã tiến đến đẩy cô ngã lăn ra đất:
- Cút đi đồ Bạch Cốt Tinh, đừng có làm bẩn đất nhà tao.
- Minh Tinh, em làm gì thế? – Thương Minh Thiên bước tới đỡ cô dậy, mắng em gái mình.
- Anh, mẹ bảo nhà họ Bạch chẳng phải loại tốt đẹp gì, không cho anh em mình chơi với nó.
Nói xong, Thương Minh Tinh lại đẩy Bạch Nhạn vừa đứng dậy ra đến tận cổng.
Bạch Nhạn mắt ngấn lệ ngoái đầu lại, Thương Minh Thiên nhìn cô mỉm cười.
Lần sau, Bạch Nhạn đi ngang qua sân nhà họ Thương, bà Thương hắt một chậu nước bẩn từ trong nhà ra, đôi giày hoa nhỏ của Bạch Nhạn ướt sũng.
Không chỉ có Thương Minh Tinh, mọi đứa trẻ lớn nhỏ trong khu tập thể Văn hóa đều không chịu chơi với Bạch Nhạn. Thấy Bạch Nhạn, đứa thì ném đá đứa thì nhổ nước bọt, có mấy đứa con trai lớn hơn một chút còn nói những câu hạ lưu với Bạch Nhạn. Có đứa thậm chí còn nhân lúc Bạch Nhạn không để ý, đẩy cô ngã xuống đất rồi cưỡi lên người cô.
- Đồ con hoang, có phải mẹ mày bị người ta "chơi" như thế này không?
Một đám trẻ con xúm lại vào hùa, bọn chúng hét mau lại đây xem, con bé lăng loàn bị "chơi" rồi.
Bạch Nhạn mặt đỏ phừng phừng, không biết lấy sức lực ở đâu ra, đẩy đứa con trai trên người ngã phịch xuống đất, bóc một nắm bùn ném vào nó, bắt chước bọn chúng chửi lại. Lũ con trai thẹn quá hóa giận ào ào xông lên đấm đá Bạch Nhạn.
Thương Minh Thiên từ bên ngoài xông vào, ra sức bảo vệ Bạch Nhạn ở phía sau, giúp cô phủi đi bụi đất trên người, lau vết bùn trên má, căm giận nhìn lũ con trai.
Kết quả, Thương Minh Thiên bị đánh sưng vù mặt mũi, Bạch Nhạn lại chẳng bị làm sao. Buổi tối, một đám phụ huynh kéo đến nhà họ Thương hạch tội, bà Thương thiếu điều muốn giật đổ nóc nhà, ép Thương Minh Thiên phải thề sau này không được chơi cùng con nhỏ Bạch Cốt Tinh nữa.
Bạch Nhạn ngồi trên bậu cửa, qua cánh cửa sổ trong bếp, cô có thể nhìn thấy Thương Minh Thiên quỳ trên nền nhà, hai môi mím chặt, không nói lời nào.
Bà Thương tức đến nỗi suýt phát bệnh.
Ngày hôm sau, Thương Minh Tinh nhìn thấy Bạch Nhạn, hai mắt tóe lửa.
Từ đó trở đi Bạch Nhạn đã biết, thấy trẻ con trong khu thì tránh ra xa, dù người khác nói gì cô cũng coi như không nghe thấy.
Mùa hè đến, bà Bạch Mộ Mai lại đi lưu diễn ở tỉnh ngoài. Đêm mưa bão bùng, một mình Bạch Nhạn ngồi sụp bên giường, sợ đến nỗi không dám nhắm mắt lại. Đúng lúc này lại mất điện, căn phòng tối om, ngoài cửa sổ sấm giật liên hồi, ánh chớp như con rắn lửa đôi lúc lại lóe lên qua khung cửa.
Bạch Nhạn ra sức cắn môi, người run lên như chiếc lá rụng chấp chới giữa trời thu.
Đột nhiên, trong bếp nhà họ Thương thắp lên một ngọn đèn bão, sáng leo lắt hắt lên khuôn mặt tuấn tú của Thương Minh Thiên.
Cậu ngồi đọc sách trước cửa sổ, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn màn mưa dày đặc bên ngoài, thỉnh thoảng lại khẽ mỉm cười.
Bạch Nhạn từ trên giường bò đậy đi tới cửa, nhìn ánh đèn mù mịt ấy, cũng mỉm cười.
Ông Thương chỉ học tới cấp hai, bà Thương chẳng biết chữ nào nhưng Thương Minh Thiên lại là cậu con trai đi tới đâu cũng đều gây tiếng vang. Cậu từng được giải Olympic toán, từng được giải văn đạt danh hiệu Mười thiếu niên tiêu biểu toàn huyện. Thế vẫn còn chưa đủ thần kỳ, điều khiến người ta nể phục nhất là trong hội thể thao toàn trường, cậu đạt chức quán quân chạy 100m, dáng chạy lướt cùng chiều gió khiến nữ sinh toàn trường phát cuồng. Cậu xuất sắc khiến người ta nghẹt thở, nhưng ngày ngày vẫn bình dị xuất hiện trong sân trường.
Thương Minh Tinh cùng ra đời với cậu không biết là bị trục trặc ở chỗ nào, hoàn toàn ngược lại với cậu, ngoài việc được di truyền cái mồm dẻo quẹo của bà mẹ thì chẳng được tích sự gì. Vì thi không đỗ, lưu ban hai năm, rớt lại học cùng một lớp với Bạch Nhạn nhỏ hơn họ hai tuổi.
Thành tích của Bạch Nhạn cũng tốt, nhưng cô rất khép mình, ngoài việc đi học thì không tham gia bất kỳ hoạt động nào trong trường. Dù vậy, ở trong trường cô vẫn khiến người ta chú ý, vì mẹ cô là bà Bạch Mộ Mai.
Buổi sáng, Bạch Nhạn ra khỏi cửa, hai phút sau liền nghe thấy cánh cổng nhà họ Thương kẽo kẹt một tiếng, "Mẹ ơi, con đi học đây". Thương Minh Thiên cao giọng nói.
Hai người một trước một sau ra khỏi khu tập thể Văn hóa. Mấy đứa con trai định kiếm chuyện trừng mắt, chạy xa khỏi Bạch Nhạn.
Bọn chúng đã từng cố ý chọc giận Bạch Nhạn, nhưng cậu học sinh ưu tú Thương Minh Thiên kia lại giống như không sợ chết mà xông đến, nếu không nghiêm khắc quở trách chúng thì cũng là liều mạng đánh nhau với chúng. Có lần còn ầm ĩ lên tận trường, bọn chúng suýt chút nữa bị đuổi học.
Chuông tan học vừa reo, Bạch Nhạn đeo cặp sách đi ra cổng, Thương Minh Thiên đã đứng ở đó được một lúc. Lần này cậu đi trước, cô đi sau.
Gió nhè nhẹ thổi. Nắng chiếu chênh chếch, hoa dại bên đường đang nở rộ.
Dần dần, kẻ trước người sau đã biến thành sánh vai cùng bước.
Giữa họ luôn có những chuyện nói mãi không hết. Thương Minh Thiên đọc nhiều sách, cậu kể cho Bạch Nhạn nghe rất nhiều chuyện thời xưa, chuyện ở nước ngoài, kể về giấc mơ, hoài bão của cậu.
Bạch Nhạn quay sang nhìn cậu, ánh mắt sáng lấp lánh, dưới ánh nắng xuân, rạng ngời tươi tắn.
Hai người đi đến trước cửa khu tập thể Văn hóa, Thương Minh Thiên dừng lại, Bạch Nhạn hiểu ý cười cười, bước qua cổng trước, năm phút sau Thương Minh Thiên bước vào.
Mặc dù bà Bạch Mộ Mai lạnh nhạt với cô, cả ngày không ở nhà, mặc dù cô bị người ta mắng nhiếc sau lưng là "đồ con hoang, đồ tiểu Bạch Cốt Tinh", nhưng Bạch Nhạn cảm thấy những ngày tháng đó thật đẹp, nhưng cũng trôi qua rất nhanh.
Một dịp Tết nhất, khu tập thể Văn hóa càng náo nhiệt hơn thường ngày, nhà nhà náo nức cười nói, sự lạnh lẽo và tịch mịch trong nhà Bạch Nhạn lại càng nổi bật.
Nhà họ Thương thường ngày dè xẻn, nhưng lúc Tết đến cũng xa xỉ một chút. Bà Thương khéo tay, làm món lạc rang muối, bỏng gạo, lạp xưởng, đùi gà, Bạch Nhạn ngồi trong nhà cũng ngửi thấy.
Thời gian này càng không thấy bóng dáng bà Bạch Mộ Mai đâu, những món Bạch Nhạn biết làm có hạn. Bê cơm lên bàn, Bạch Nhạn chẳng thể nào nuốt trôi. Cô quay sang nhìn bếp nhà họ Thương, lòng cuộn trào, Thương Minh Tinh quanh quẩn bên chân bà Thương, bỗng thò tay nhón trộm một miếng bỏ tọt vào miệng, khiến bà Thương hét ầm lên. Nhưng trong tiếng hét ấy mang đậm ý cười và sự cưng chiều.
Mắt Bạch Nhạn bất giác đỏ hoe, cô không thèm khát những món ăn khiến người ta chảy nước miếng kia, mà ngưỡng mộ sự ấm cúng trong ngôi nhà đó.
Trời tối, sân khu tập thể lác đác vang lên tiếng pháo đì đùng. Bạch Nhạn ngồi thu lu trong nhà đợi chương trình văn nghệ đêm giao thừa, ngoài cổng bỗng vang lên tiếng gõ cửa khe khẽ.
Cô tưởng là bà Bạch Mộ Mai về, liền chạy ra mở cổng. Thương Minh Thiên đứng ngoài cổng, tay xách một cái túi giấy, cô lập tức ngửi thấy một mùi nóng hôi hổi, gương mặt thoắt hồng. "Em không cần". Cô biết nhất định là Thương Minh Thiên lấy trộm đem cho cô.
Cô lùi một mạch về phía sau.
Thương Minh Thiên cười nắm chặt tay cô, dúi cái túi giấy vào: "Đồ ngốc, đây là anh cho em". Cùng lúc còn dúi thêm một quyển sổ và một cây bút, chắc là quà mừng năm mới!
Cô ngẩn người nhận lấy, bà Thương lại đang gọi Thương Minh Thiên, Thương Minh Thiên không kịp nói gì nhiều bèn đi luôn.
Bạch Nhạn cầm túi giấy, nước mắt trào ra. Khi đó cô mười ba tuổi, Thương Minh Thiên mười lăm.
Mùa đông năm mười bốn tuổi, Bạch Nhạn cảm thấy ngực mình to ra, người bỗng cao vọt lên, có hôm cô bỗng thấy bụng đau quằn quại, sau đó phía dưới bị chảy máu. Cô sợ hết hồn, chạy lòng vòng trong nhà, đúng lúc nhìn thấy Thương Minh Thiên đi xuống bếp, lần đầu tiên cô chủ động chạy tới gõ cửa sổ phòng bếp.
Thương Minh Thiên nghe xong, vội cùng cô đi tới bệnh viện.
Bác sĩ trực là nữ, mỉm cười nói với Bạch Nhạn đây không phải bệnh, mà là cô đã trưởng thành, đã trở thành thiếu nữ rồi.
Hai người ra khỏi bệnh viện, ngoài trời tuyết đang rơi, họ gom hết tiền trên người lại, mua một gói băng vệ sinh trong siêu thị. Thương Minh Thiên đứng trong gió tuyết trước cửa nhà vệ sinh công cộng hà hơi vào tay. Bạch Nhạn từ trong đi ra, nhìn cậu cười thẹn thùng. Tay hai người cứ tự nhiên như thế mà nắm lấy nhau.
Chuyện này vẫn bị bà Thương phát hiện ra.
Lần đầu tiên trong đời, bà Thương không chửi không mắng, hai ngày hai đêm liền không chợp mắt, cơm không ăn một hạt, nước không uống một giọt.
Thương Minh Thiên nói những gì, Bạch Nhạn không biết, nhưng cô biết, trên đời này không phải cứ thích nhau là có thể ở bên nhau.
Thích là chuyện của hai người, nhưng đến với nhau lại là chuyện của hai gia đình.
Ông Thương, bà Thương không xấu, mà là suy nghĩ của họ thâm căn cố đế, họ đã gửi gắm bao kỳ vọng không thể diễn tả bằng lời vào Thương Minh Thiên.
Bọn họ vẫn luôn coi thường cuộc sống phường chèo của bà Bạch Mộ Mai, với cô cũng là vẻ mặt khinh miệt đó. Giống như trong bài hát Khúc ca của kẻ lang bạt, con trai kẻ trộm vẫn sẽ là con trai kẻ trộm thôi. Bạch Nhạn chắc chắn sẽ là một Bạch Mộ Mai nhỏ. Suy nghĩ này ăn sâu vào óc họ, không phải cứ dùng thời gian, lý lẽ là có thể thuyết phục được. Bọn họ coi cô như ôn dịch, chỉ sợ cô làm vấy bẩn sự trong trắng của Minh Thiên.
Cô biết Minh Thiên tốt với cô, nhưng họ sẽ không có ngày mai.
Cho dù Minh Thiên có gánh chịu mọi áp lực, cố chấp ở bên cô, nhưng phải chứng kiến cảnh ông bà Thương đau khổ tột cùng, Minh Thiên và cô có hạnh phúc không? Nói không chừng bà Thương không chịu khuất phục sẽ dùng cái chết để ép buộc anh.
Người con gái có thể đem lại hạnh phúc cho Minh Thiên, có thể được ông bà Thương chấp nhận, chắc chắn đang ở một nơi nào đó, nhưng chắc chắn không phải là cô.
Từ lâu cô đã biết, có những chuyện, nỗ lực thì có thể làm được, có chuyện, dù bạn có nỗ lực đến mấy, cũng vĩnh viễn không thể trở thành hiện thực.
Tốt nghiệp cấp hai, Bạch Nhạn đăng ký thi vào trường y tá và đã đỗ thuận lợi. Lúc cô học năm thứ nhất, Minh Thiên đang bước vào giai đoạn căng thẳng của lớp Mười hai.
Hai người ở cách nhau rất xa, nhưng cứ cách hai ngày Minh Thiên lại viết thư cho cô, kể cho cô nghe những chuyện vui trong trường học, kể với cô kỳ thi thử này anh làm bài thế nào. Cô hồi âm, nói trường y tá rất to rất đẹp, có một người bạn rất thân tên là Liễu Tinh. Cô không nói với anh, cô nhớ anh, đêm nào cũng tỉnh giấc trong nước mắt.
Kỳ nghỉ đông, bà Bạch Mộ Mai đi lưu diễn ngoại tỉnh, phải hết tháng giêng mới quay về huyện Vân. Bà nhớ để lại tiền học, tiền sách vở kỳ sau cho cô, nhưng lại quên không để cho cô tiền sinh hoạt cho kỳ nghỉ và sau khi nhập học. Đoàn kịch thu tiền nhà, người thu tiền điện nước, đã đến giục mấy lần. Cô phiền não mấy đêm liền không ngủ được, bỗng nhớ ra lễ Valentine năm nay vào đúng ngày mùng Sáu tháng Giêng trong lòng khẽ động.
Cô chạy tới mấy tiệm hoa, năn nỉ người ta bán sỉ cho mấy chục bông hồng. Một bông hồng mua sỉ ba tệ, lễ Valentine bán được mười tệ.
Thời đó, mười tệ có giá trị như thế nào. Mua được gần chục cân gạo, trả được tiền điện nước một tháng, mua được một bộ đồ lót bằng vải bông thô.
Nếu bán hết được mấy chục bông hồng, Bạch Nhạn có thể cầm cự tới khi bà Bạch Mộ Mai quay về.
Mùng Sáu tháng Giêng, trời đổ mưa rét buốt, lạnh khủng khiếp, nhưng không ngăn được trái tim sôi sục của những người đang yêu nhau. Đầu tiên cô bán ở trước cửa mấy quán cà phê, sau đó lại tới nhà hàng KFC.
Người bán hoa rất đông, kinh doanh không tốt như cô tưởng tưởng. Chán chê mãi mới bán được một bông. Bạch Nhạn đứng đến tận mười một giờ đêm, thấy người mình như sắp đóng băng. Thương Minh Thiên cầm ô đứng bên cạnh cô, thỉnh thoảng lại kẹp tay cô vào dưới cánh tay mình để ủ ấm, nếu không thì nhét tay cô vào dưới cổ áo anh, hà hơi ấm cho cô.
Cuối cùng, chỗ hoa hồng trong tay chỉ còn lại một bông, Bạch Nhạn vui vẻ cười mãi.
- Tiểu Nhạn, giữ bông này lại, anh mua. – Thương Minh Thiên thấy mưa to dần, không nỡ để cô bị lạnh.
- Không được, anh lấy hoa hồng làm gì, đắt lắm. Bố mẹ anh kiếm tiền cực khổ như vậy, không được tiêu pha lung tung. – Cô nói hùng hồn hệt như bà cụ non.
Chương trước | Chương sau