Anh liếc nhìn Giản Dao, đôi mắt sắc bén và sáng ngời. "Tất cả vẫn bình thường đấy chứ? Tạm biệt em."
bạn đang xem “Hãy nhắm mắt khi anh đến - Đinh mặc” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Bạc Cận Ngôn vừa định rời đi, Giản Dao vội lên tiếng: "Khoan đã."
Bạc Cận Ngôn quay người nhìn cô. Giản Dao tiến lên một bước, kiễng chân, giơ tay ôm anh.
Tim cô đập loạn xạ trong lồng ngực.
Có lẽ vừa từ bên ngoài trở về, mặt và cổ Bạc Cận Ngôn bị lạnh, nhưng cơ thể anh vẫn ấm nóng. Giản Dao chỉ mặc bộ đồ ngủ mỏng manh, dính sát vào người anh. Đôi cánh tay đang ôm bờ vai rộng của anh hơi run rẩy như không phải là của cô. Bạc Cận Ngôn đứng yên bất động. Anh đang nghĩ gì? Có phải anh cảm thấy cô rất kỳ quặc?
Giản Dao nói khẽ: "Hôm nay em rất sợ hãi."
Bạc Cận Ngôn vẫn không có phản ứng.
Mặt Giản Dao nóng ran, cô vừa định buông tay khỏi người Bạc Cận Ngôn thì eo đột nhiên bị siết chặt, cơ thể cô càng ép sát vào người anh.
Bạc Cận Ngôn đã giơ cánh tay dài mạnh mẽ, ôm chặt lấy cô. Giản Dao cảm thấy cơ thể cô như đang phiêu diêu ở phương nào.
Bên tai Giản Dao vang lên giọng nói trầm thấp của Bạc Cận Ngôn, nhẹ như gió thoảng mây bay: "Ba tay súng bắn tỉa, năm cảnh sát đặc nhiệm, đủ để tiêu diệt một trung đội. Em còn sợ hãi gì chứ?"
Giản Dao không nhịn được cười. Chết mất thôi, tim cô sắp nhảy khỏi lồng ngực, vậy mà anh còn nói những lời này.
Giản Dao nhanh chóng buông người Bạc Cận Ngôn ra, hai má cô đỏ như quả cà chua chín, trong khi vẻ mặt rất bình tĩnh: "Chúc anh ngủ ngon."
Khóe miệng Bạc Cận Ngôn nở nụ cười nhàn nhạt: "Chúc em ngủ ngon."
Đi đến cửa thang máy, anh đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn Giản Dao: "Sinh nhật vui vẻ. Chúc em sang năm..." Anh ngừng vài giây để tìm từ ngữ: "Thông minh hơn năm nay."
Giản Dao cười tủm tỉm: "Anh chúc kiểu gì thế?"
Ngày hôm sau, tất cả diễn ra bình thường. Buổi trưa, Giản Dao mời Bùi Trạch ăn. Tất nhiên, cô cũng gọi các đồng nghiệp khác nữa.
Ăn xong, trở về văn phòng, Giản Dao thấy Bạc Cận Ngôn chắp hai tay sau lưng, đứng trước cửa sổ, nhìn dòng xe cộ ở dưới đường. Ngón tay anh lúc lắc ở đằng sau, gương mặt tuấn tú ẩn hiện ý cười, đôi mắt anh bừng sáng hơn ánh nắng bên ngoài chiếu vào.
Vẻ mặt này có nghĩa là...
Giản Dao hỏi ngay: "Anh có phát hiện mới?"
"Đã có báo cáo giám định hiện trường." Bạc Cận Ngôn đáp: "Ở trên bàn."
Giản Dao cầm tập tài liệu, xem tỉ mỉ một lượt. Nhân viên giám định phát hiện không ít sợi tóc ở hiện trường, của tất cả mọi người. Điều này hoàn toàn bình thường, vì bọn họ ở đó và cũng qua lại chỗ của nhau. Nhưng bản báo cáo có hai điểm bất thường, được Bạc Cận Ngôn dùng bút khoanh tròn:
Thứ nhất, một chiếc hoa tai ngọc trai được phát hiện dưới đống bùn đất ở gần hàng cây thấp tại sân sau ngôi nhà của Châu Tần.
Thứ hai, trong khe hở của thềm đá trước cửa căn hộ và cầu thang gần cửa sổ ở sân sau ngôi nhà Lâm Vũ Huyên và Thẩm Đan Vi ở xuất hiện sợi tóc của Vương Uyển Vi. Đặc biệt dưới cầu thang có rất nhiều sợi tóc.
Bởi vì hai vị trí tương đối trũng thấp, xung quanh lại bị cách trở nên nhân viên giám định căn cứ vào địa hình hiện trường, đưa ra phán đoán, hoa tai và tóc có thể bị nước mưa xối từ nơi khác đến rồi bị bùn đất chôn lấp?
Giản Dao rất nghi hoặc, ngẩng đầu nhìn Bạc Cận Ngôn. Tư thế của anh rất tao nhã và thoải mái, đáy mắt có luồng sáng lưu chuyển. Hiện tượng này có nghĩa là...
"Anh biết ai là hung thủ?" Giản Dao hỏi.
Bạc Cận Ngôn đi đến trước mặt Giản Dao, cầm cái cốc của cô, rót cho cô một cốc trà. Có thể thấy sắc mặt anh rất vui vẻ.
Sau đó, Bạc Cận Ngôn đáp: "Ừ, tôi biết."
Giản Dao nín thở: "Là ai?"
Bạc Cận Ngôn thu lại ý cười: "Hiện tại vẫn chưa có chứng cứ xác thực. Tôi cần tiến hành nghiệm chứng mới có thể đưa ra kết luận."
Giản Dao định hỏi tiếp, Bạc Cận Ngôn nhanh như chớp mở miệng: "Chẳng phải công ty có lắm hội nghị linh tinh hay sao? Em lập tức thông báo cho Doãn Tư Kỳ, bảo chị ta sắp xếp một cuộc họp, gọi tất cả nhân viên của phòng Khách hàng lớn số 3 cùng tham gia. Hội nghị sẽ diễn ra tại khu nghỉ mát đó, bố trí phòng nghỉ y như lần trước. Đúng rồi, tốt nhất chọn ngày trời mưa to."
"Anh muốn làm gì?"
Bạc Cận Ngôn cúi đầu nhìn Giản Dao, khóe mắt anh tràn ngập ý cười: "Tái hiện lại vụ án. Tôi sẽ cho các nghi phạm của tôi một điều bất ngờ mà họ trở tay không kịp."
Chương trước | Chương sau