Old school Easter eggs.
Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 154
5 sao 5 / 5 ( 31 đánh giá )

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba - Chương 140

↓↓
Ở chung hơn một năm ít nhiều gì cũng có tiến bộ, ví dụ như hành động này một năm trước Diệp Cẩn nhất định sẽ mặt đỏ tới mang tai đánh Thẩm Thiên Phong một trận. Thế nhưng bây giờ hắn chỉ cằn nhằn đầy tượng trưng, sau đó ngoan ngoãn nhắm mắt lại, tuy không chủ động hôn như Thẩm tiểu thụ nhưng cũng đã tiến bộ vượt bậc biết không!

bạn đang xem “Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Quần chúng tỏ ra rằng chuyện này quả thật không dễ dàng.

“Sau khi giải quyết xong mọi chuyện, phải mau chóng cùng mọi người trở về”. Sau khi hôn xong, Thẩm Thiên Phong cúi đầu nhìn Diệp Cẩn. “Đừng để mệt mỏi quá mức”

“Ừ”. Diệp Cẩn quay đầu nhìn vào tường. “Ngươi cũng phải cẩn thận”. Lỗ tai cực kì đỏ!

Thẩm Thiên Phong gật đầu. “Ừ”

“Lý Uy Viễn kia không phải tốt lành gì”. Diệp Cẩn lấy trong ngực ra một chai thuốc. “Cho ngươi cái này”

“Cái gì vậy?”. Thẩm Thiên Phong mở nắp ra định ngửi.

“Đừng ngửi bậy!”. Diệp Cẩn khẩn trương che lại. “Sẽ không “lên” được!”



Vẻ mặt Thẩm Thiên Phong vặn vẹo. “Sao ngươi lại mang theo thứ này bên người?”

Diệp Cẩn nhìn trời. “Đề phòng lưu manh”

“Sau này không được tuỳ tiện mang theo vật này”. Thẩm Thiên Phong cất cái chai đi.

Diệp Cẩn lẩm bẩm. “Sợ không “lên” được sao?”

Thẩm Thiên Phong dở khóc dở cười, vươn tay nhéo má hắn.

“Ngủ”. Diệp Cẩn bò lên giường.

Thẩm Thiên Phong đến sát Diệp Cẩn, im lặng ở bên hắn.

Nhiệt độ chênh lệch giữa đêm và ngày ở Tây Bắc rất lớn, sau nửa đêm, Diệp Cẩn mơ màng giật mình tỉnh giấc, phát hiện mình đang được Thẩm Thiên Phong ôm vào lòng, bốn phía đều ấm áp.

“Sao vậy?”. Thẩm Thiên Phong vỗ về hắn.

“Nằm mơ”. Giọng Diệp Cẩn hơi khàn.

“Muốn uống nước không?”. Thẩm Thiên Phong thấp giọng hỏi.

Diệp Cẩn lắc đầu, vươn tay ôm chặt eo hắn.

Thẩm Thiên Phong hơi sửng sốt.

“Nhớ con trai”. Giọng Diệp Cẩn hơi buồn buồn. “Đã một năm không gặp, không biết có cao lên không”

“Đợi chiến tranh kết thúc, chúng ta sẽ đến Phượng hoàng sơn đón hắn về”. Thẩm Thiên Phong chỉnh sửa tóc cho Diệp Cẩn. “Nhanh thôi”

“Là ta đón hắn về Quỳnh Hoa cốc”. Diệp Cẩn siết cằm Thẩm Thiên Phong. “Không liên quan tới ngươi!”

Thẩm Thiên Phong cúi đầu hôn nhẹ Diệp Cẩn. “Sau này ta sẽ mang ngươi và con trai đi du lịch khắp nơi, không thèm quản mấy chuyện phiền phức này nữa”

“Ai thèm”. Diệp Cẩn mạnh miệng.

Thẩm Thiên Phong ôm chặt hắn vào lòng. “Không thèm cũng không được, ta sẽ bám ngươi”

“Cha ngươi không thích ta”. Diệp Cẩn nghẹt thở, dùng sức đẩy hắn ra.

“Ta sẽ không để ngươi chịu ấm ức”. Thẩm Thiên Phong rất nghiêm túc. “Hiện tại cha ta không hiểu ngươi cho nên không thích, sau khi chiến tranh kết thúc, ta nhất định sẽ sắp xếp xong mọi chuyện rồi mang ngươi về nhà”

Ta cũng chưa đồng ý về nhà với ngươi nha! Trong góc tối, vẻ mặt Diệp cốc chủ cực kì khinh bỉ!

Nhưng trên thực tế tim hắn đập rất nhanh!

“Một lúc nữa trời mới sáng, ngủ thêm đi”. Thẩm Thiên Phong nói. “Ngày mai còn phải đi đường cả ngày”

“Ừ”. Diệp Cẩn nhắm mắt lại, một lát sau lại ngồi dậy.

“Sao thế?”. Thẩm Thiên Phong hỏi.

Diệp Cẩn cởi xuống một miếng ngọc trên cổ, nhét đại vào tay Thẩm Thiên Phong.

Thẩm Thiên Phong: …

“Là dược ngọc, có thể khiến người ta đầu óc minh mẫn, bảo vệ bình an”. Diệp Cẩn quay đầu vào tường. “Rất xấu, ta muốn vứt, thế nên cho ngươi”

Miếng ngọc trong lòng bàn tay rất trơn bóng, vừa nhìn đã biết đeo rất nhiều năm.

Trong lòng Thẩm Thiên Phong ấm áp, một lúc lâu không biết nên nói gì.

Diệp Cẩn hừ hừ. “Sau này phải cho ta một thứ đắt tiền hơn, còn phải lớn hơn”

Thẩm Thiên Phong ôm hắn từ phía sau, hận không thể trực tiếp khắc sâu vào trong xương tuỷ.

Muốn siết chết lão tử sao? Diệp Cẩn thầm gào thét, sau đó đỏ mặt lần nữa!

Cực kì khiến giới ngạo kiều mất mặt!

Ngoài phòng, ám vệ Nhật Nguyệt sơn trang vẫn lạnh lùng ngắm trăng, cực kì có phong thái đại hiệp, vừa nhìn đã thấy lãnh khốc!

Vì sao trong phòng không truyền ra tiếng động?

Đại thiếu gia quả thật khiến người ta thất vọng!

Sáng hôm sau, Diệp Cẩn khởi hành đi trấn Tiêu gia, Thẩm Thiên Phong cũng quay về quân doanh.

“Diệp cốc chủ!”. Đi một hồi, nghe được tiếng người gọi từ xa, Diệp Cẩn ngẩng đầu thì thấy hai ám vệ Truy Ảnh cung đang giục ngựa tới.

“Sao các ngươi lại đến đây?”. Diệp Cẩn hơi bối rối.

“Cung chủ phái chúng ta đi đón cốc chủ”. Ám vệ cười sáng lạn! Đương nhiên đây là câu nói sau khi đã gia công, nguyên văn chính là “Đi xem vì sao Diệp Cẩn còn chưa tới, nếu Sở Uyên không cho hắn đến thì nghĩ cách khiến hắn hôn mê rồi lén mang ra”. Cực kì vô sỉ và phù hợp với phong cách Truy Ảnh cung!

“Đi thôi”. Diệp Cẩn cũng không hỏi nhiều nữa.

“Thẩm đại thiếu không tới ư?”. Ám vệ nhìn quanh.

“Về rồi”. Diệp Cẩn thản nhiên nói. “Sáng sớm mới vừa khởi hành”

Ám vệ nghe vậy lập tức đau đớn, nếu biết vậy thì đã xuất phát sớm hơn rồi, bỏ qua cảnh đưa tiễn thật đáng tiếc!

Cực kì lỗ vốn!

Mà trong trấn Tiêu gia, ngoại trừ hơn mười thi thể bị đốt trụi thì không có gì khác phát sinh, tất cả vẫn bình yên. Vì vậy chuyện quan trọng mỗi ngày của Tần Thiếu Vũ chính là tìm cách đút Thẩm tiểu thụ ăn cơm, quả thật nâng trong tay mà cưng chiều.

“Hôm nay trời đẹp, ta mang ngươi ra ngoài đi dạo nhé?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.

“Không đi”. Thẩm Thiên Lăng ngáp. “Ta muốn ngủ trưa”

“Ừ, ngủ cùng nhau”. Tần Thiếu Vũ ôm hắn về giường.

“Ngủ đơn thuần thôi!”. Thẩm Thiên Lăng nhấn mạnh.

Tần Thiếu Vũ cười ra tiếng.

“Hoàn toàn không có gì đáng cười”. Thẩm Thiên Lăng giận. Hoa cúc không thể lạm dụng, tối hôm qua vừa xx xong, thậm chí không chỉ xx một lần!

“Ngoan, để ta xem có cần bôi thuốc không”. Tần Thiếu Vũ đặt hắn lên giường.

“Không, cách xa ta một chút”. Thẩm Thiên Lăng kiên quyết, lần này ta sẽ không nhượng bộ.

Tần Thiếu Vũ đè lên người hắn, bóp bóp cái bụng mỡ của hắn. Thẩm Thiên Lăng bị nhột nên né tránh, hai người lăn lộn trên giường phát ra tiếng động lớn, vì vậy Cục Bông buồn ngủ chui ra khỏi chăn, bất mãn hất đầu kêu chíp chíp – vì sao ngủ ngày cũng bị quấy rối, không hợp lý!

Thẩm Thiên Lăng ôm con trai lăn vào tường.

“Thật tốt”. Tần Thiếu Vũ ôm hắn từ phía sau. “Rốt cuộc khoẻ mạnh, không cần lo ngươi bị lạnh, không cần lo ngươi sẽ khó chịu”

“Ừ”. Thẩm Thiên Lăng tựa vào ngực hắn. “Hiện tại ta không sao rồi, đợi chiến tranh kết thúc sẽ theo ngươi tìm Vọng Quy hoa”

“Dư độc mà thôi, không tìm được cũng không sao”. Tần Thiếu Vũ hôn nhẹ lên tai Thẩm Thiên Lăng. “Có ngươi ở bên cạnh là tốt rồi”

“Chíp”. Cục Bông ngửa đầu kêu.

Tần Thiếu Vũ bật cười, dùng ngón tay cọ cọ đầu nó. “Có ngươi cũng tốt”

Cục Bông hạnh phúc nhắm mắt lại, vẻ mặt rất MOE!

Rèm cửa rất dày che khuất ánh sáng bên ngoài, bốn phía yên tĩnh không tiếng động, Tần Thiếu Vũ tựa ở đầu giường, vẻ mặt dịu dàng nhìn người đang ngủ say bên cạnh. Cục Bông cũng ngồi trên gối ngủ gật, thân thể dập dìu theo hô hấp, lông xù lên.

Một nhà ba người hạnh phúc.

Vài ngày sau, Diệp Cẩn rốt cuộc đầy sương gió chạy tới trấn Tiêu gia, Thẩm Thiên Lăng đang lột đậu phộng cho Cục Bông trong sân, sau khi nhìn thấy Diệp Cẩn thì vô cùng vui sướng. “Diệp đại ca!”

“Chíp!”. Cục Bông cũng đứng dậy, giống như đạn pháo mà vọt vào lòng Diệp Cẩn. Hơn một năm không gặp, rất nhớ, rất muốn được gãi gãi!

Diệp Cẩn ôm nó tươi cười. “Còn tưởng rằng ngươi đã quên ta”

“Chíp!”. Cục Bông ra sức xoè cánh, vẫn rất ngắn!

“Một chút cũng không đổi”. Diệp Cẩn vuốt ve Cục Bông, sau đó nhìn Thẩm Thiên Lăng. “Sao gầy hơn trước vậy?”

Gầy - Thẩm Thiên Lăng lập tức thầm vui sướng! Tuy ngoại trừ bụng mỡ thì những chỗ khác cũng không béo, nhưng do bệnh nghề nghiệp mà hắn vẫn ưu tiên cho chữ “gầy” hơn!

“Đi đường mệt chết ta”. Diệp Cẩn ngồi lên ghế đá. “Cuối cùng cũng đến rồi”

“Ta xuống bếp dặn người làm ít thức ăn nhẹ cho ngươi”. Thẩm Thiên Lăng rót chén trà cho Diệp Cẩn. “Ăn xong thì nghỉ ngơi cho tốt”

“Thiếu Vũ đâu rồi?”. Diệp Cẩn hỏi.

“Đi nha môn rồi”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Tối sẽ về”

“Đúng lúc có thể yên tĩnh ở chỗ này”. Diệp Cẩn duỗi gân cốt. “Biên giới suốt ngày đánh đánh giết giết, sắp bị ồn chết rồi”

“Chiến sự thế nào rồi?”. Thẩm Thiên Lăng tò mò hỏi.

“Vẫn thế, Cổ Lực Hãn không biết tìm đâu ra một đống thầy bà, suốt ngày làm chuyện thần bí”. Diệp Cẩn hỏi. “Thiếu Vũ có kể chuyện Quỷ thành sa mạc cho ngươi nghe không?”

“Có”. Thẩm Thiên Lăng gật đầu. “Hắn trúng khói độc ở đó”

“Năm ấy chỉ có một Quỷ thành mà khiến ai nấy đều mệt mỏi, huống chi có bảy tám cái”. Diệp Cẩn lắc đầu.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc

Trạm Kế Tiếp, Hạnh Phúc là một truyện ngôn tình của tác giả Lương Uẩn Như được

22-07-2016 22 chương
Phản Nghịch

Phản Nghịch

Thêm một truyện ngôn tình của tác giả Điểm Tâm mình giới thiệu cho các bạn, nếu ai

22-07-2016 9 chương
Y Sinh Thế Gia

Y Sinh Thế Gia

Thêm một truyện ngôn tình hay của tác giả Diệp Chi Linh được đăng tải miễn phí mời

20-07-2016 17 chương
Hoàng Hậu Xấu Xí

Hoàng Hậu Xấu Xí

Trích đoạn:Dám động vào Vương phi tương lai, không có chém đầu của nàng ta đã xem

20-07-2016 10 chương
Ưng Vương Đoạt Ái

Ưng Vương Đoạt Ái

Trời sinh xinh đẹp, khí chất ưu nhã, vóc dáng tốt, cũng đâu phải lỗi của nàng.Hắn

22-07-2016 10 chương
Ông ơi!

Ông ơi!

"Nội ơi! Sau này khi tốt nghiệp đại học, cháu sẽ đón ông, bà và cả nhà xuống thành

25-06-2016
Khoảng cách hai ta

Khoảng cách hai ta

"Em hỏi khoảng cách giữa chúng ta là bao xa? Vậy tôi sẽ nói cho em biết, ngay từ lúc em

24-06-2016
Ừ! Mẹ anh phiền thật

Ừ! Mẹ anh phiền thật

- Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật. - Uhm, mẹ anh phiền thật,

29-06-2016
Mầm non không lớn

Mầm non không lớn

Vậy đấy, rốt cuộc ở ngoài kia ta tranh đấu vì điều gì, ta mải miết khẳng định

23-06-2016
Ván cờ cuộc đời

Ván cờ cuộc đời

Đúng như người ta vẫn bảo, ván cờ như cuộc đời, chỉ khi bị dồn vào đường cùng

23-06-2016