Polly po-cket
Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba


Tác giả:
Đăng ngày: 21-07-2016
Số chương: 154
5 sao 5 / 5 ( 30 đánh giá )

Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba - Chương 110

↓↓
“Ngươi thấy Thẩm Hàm thế nào?”. Chân nhân chậm rãi mở miệng.

bạn đang xem “Giang Hồ Biến Địa Thị Kì Ba ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

“Thẩm Hàm?”. Thẩm Thiên Phong hơi khó hiểu. “Sao tiền bối lại đột nhiên hỏi chuyện này?”

“Nói thử xem”. Chân nhân ngồi trên ghế đá, rót cho Thẩm Thiên Phong một chén rượu.

“Rất nghe lời và hiểu chuyện”. Thẩm Thiên Phong nói. “Khung xương không tệ, rất chịu khó luyện võ”

“Chỉ có vậy thôi sao?”. Chân nhân nhướn mi.

Thẩm Thiên Phong khẽ nhíu mày. “Tiền bối rốt cuộc muốn nói gì?”

“Có biết tại sao ta bắt ngươi ở trên núi với hắn không?”. Chân nhân nhìn Thẩm Thiên Phong.

Thẩm Thiên Phong lắc đầu.

Chân nhân chậm rãi vuốt râu. “Vì hắn là người của Thẩm gia”

Thẩm Thiên Phong nghe vậy lúc đầu rất kinh ngạc, sau đó trong đầu ầm ầm nổ tung, rốt cuộc hiểu ra.

“Hắt xì!”. Thẩm Hàm rửa mặt xong thì nằm sấp trên giường hắt hơi.

Phượng Hoàng chui vào cửa, cũng nằm trên giường của hắn.

Một con phượng hoàng khác đứng ngoài sân, ló đầu vào cửa sổ, nhìn rất đáng thương.

“Các ngươi cãi nhau ư?”. Thẩm Hàm vuốt ve lưng nó.

Phượng Hoàng dùng đầu cọ cọ hắn – mau đóng cửa sổ lại!

Nhưng đứa trẻ rõ ràng không hiểu ý nó, còn ngồi yên trên giường không nhúc nhích!

Phượng hoàng không thể làm gì khác ngoài hung hăng ngẩng đầu, ánh mắt cực kì phẫn nộ, bộ dạng giống như “Lão tử đã sẵn sàng để đánh nhau”!

Con phượng hoàng ngoài cửa sổ thức thời rút đầu về, không quên dùng mỏ đóng cửa sổ lại cho nó, xoay người buồn phiền quay về.

Một con lừa đen chất phác đứng trong sân, thân thiện nhe răng với nó dưới ánh trăng.

Phượng hoàng nhanh chóng sửa lại bộ dạng buồn phiền lúc nãy, kiêu hãnh ngẩng đầu đi ra ngoài, lông đuôi bảy màu cực kì hoa lệ, cực kì cao quý!

Đẹp quá… Con lừa đen tung vó, vui sướng lắc đuôi đuổi theo.

Trong phòng, Thẩm Hàm lấy hộp đậu phộng đường trong tủ ra, ngồi trên giường đút cho phượng hoàng ăn.

Sau khi ăn xong nửa hộp, tâm trạng phượng hoàng tốt hơn nhiều, vì vậy dùng đầu cọ cọ hắn, còn xoè một cánh ra.

So với trẻ con, thân hình phượng hoàng lớn hơn nhiều, vì vậy Thẩm Hàm ôm cánh leo lên lưng nó, ôm nhau chơi đùa.

Phượng hoàng hơi lắc lắc thân thể, đứa trẻ bị lảo đảo cười khanh khách. Khác với vẻ mệt mỏi lúc học bài, bây giờ hắn tỉnh táo đến mức không muốn ngủ.

Cho nên mới nói học bài buồn ngủ là chuyện cực kì phổ biến! Cơ bản không phân biệt hiện đai hay cổ đại.

Thấy đứa trẻ chơi vui, phượng hoàng mang hắn ra ngoài, định đem hắn bay hai vòng. Ai ngờ vừa ra khỏi cửa đã đụng phải Thẩm Thiên Phong, cực kì trùng hợp.

“Sư phụ”. Đứa trẻ sợ hết hồn, vội leo xuống lưng phượng hoàng, cúi đầu đứng một bên chuẩn bị nghe răn dạy.

Không có cha xin dùm, sư phụ nhất định sẽ phạt mình!

Thấy đứa trẻ gầy gò dưới ánh trăng, Thẩm Thiên Phong có chút khó thở.

“… Sư phụ?”. Thấy Thẩm Thiên Phong hồi lâu không nói gì, Thẩm Hàm trong lòng không yên.

Thẩm Thiên Phong bước nhanh tới ôm hắn vào lòng.

“Hả?”. Đứa trẻ ngẩng đầu khó hiểu.

Thẩm Thiên Phong run run kéo vạt áo hắn ra, chỉ thấy trên lồng ngực gầy yếu quả nhiên có ba nốt ruồi nhạt màu, như hạt mè nhỏ - Đó là kí hiệu của những người trong Thẩm gia.

“Lạnh”. Một cơn gió thổi qua, đứa trẻ ho khan hai tiếng.

Thẩm Thiên Phong kéo chặt y phục lại cho hắn, mang hắn vào phòng, nhưng không chịu thả xuống giường mà vẫn ôm trong lòng.

“Sư phụ?”. Thẩm Hàm hơi khó hiểu. “Sao vậy?”

“Không sao?”. Thẩm Thiên Phong hôn nhẹ lên bàn tay nhỏ bé của hắn, giọng nói hơi khàn khàn.

Thẩm Hàm: …

Trước đây chỉ có cha hôn mình lúc đùa giỡn! Còn nói không cho người khác hôn!

Vì vậy hắn kiên quyết giấu tay sau lưng.

Dù là sư phụ cũng không được!

“Ngủ đi”. Thẩm Thiên Phong bị hành động trẻ con của hắn chọc cười.

“Vâng”. Thẩm Hàm ngoan ngoãn chui vào chăn.

Thẩm Thiên Phong ngồi bên giường không nhúc nhích.

Thẩm Hàm khó hiểu. “Sư phụ không về ngủ ư?”

“Lát nữa ta sẽ về”. Thẩm Thiên Phong đắp chăn cho hắn. “Mau ngủ đi”

Đứa trẻ gật đầu, ôm chăn lăn đến góc tường. Luyện công rồi lại học bài, đầu và thân thể đều mệt muốn chết, vì vậy không bao lâu đã ngủ vù vù.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn an tĩnh ngủ, viền mắt Thẩm Thiên Phong đỏ lên, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nhỏ bé hơi thô ráp.

Phượng hoàng cũng chui vào, lười biếng nằm sấp trên đệm.

Gió đêm thổi vào cửa sổ, mang tới hương hoa thơm ngát.

Cực kì tốt đẹp.

So với Phượng Hoàng sơn yên tĩnh, Hoan Thiên trại lại hỗn loạn hơn. Một phần là vì có rất nhiều người tới chọn rể, mặt khác lại nghe nói Thẩm công tử và Tần cung chủ tới. Sáng sớm dân chúng đã nhiệt tình tụ tập trước quán trọ, cực kì vui vẻ.

“Mới sáng sớm mà nhà ai cưới vợ thế?”. Thẩm Thiên Lăng bị đánh thức, mơ màng ngáp.

Tần Thiếu Vũ bịt lỗ tai hắn lại. “Ngủ tiếp đi”

“Cung chủ”. Ám vệ ở bên ngoài nói. “Trước cửa quán trọ có rất nhiều người đang nhảy múa”

“Nhảy múa?”. Thẩm Thiên Lăng duỗi người. “Hôm nay có lễ hội gì hả?”

“Lễ hội thì không có”. Ám vệ ưỡn ngực tự hào. “Nghe nói là để đón mừng công tử”. Phu nhân nhà ta cực kì được hoan nghênh, chúng ta chẳng hề kiêu ngạo chút nào đâu.

Thẩm Thiên Lăng: …

Tần Thiếu Vũ dở khóc dở cười. “Nhảy múa đón mừng Lăng nhi ư?”

Ám vệ nhanh trí nói. “Đương nhiên cũng để đón mừng cung chủ”. Nịnh hót cực hay, nhất định phải khen một phen!

“Không đi”. Thẩm Thiên Lăng chui vào chăn.

“E rằng không được”. Ám vệ nói. “Có người nói Hoan Thiên trại chủ cũng sắp tới, xem như là lễ nghĩa, phu nhân cũng phải ra gặp một lần”. Huống hồ chúng ta còn phải tra tung tích của tiểu Ngũ từ chỗ hắn.

“Hắn cũng tới nhảy múa ư?”. Tần Thiếu Vũ ung dung hỏi.

Ám vệ nhớ lại tướng mạo của Lý Thiết Thủ, rồi lại nạp vào đầu hình ảnh hắn múa hát, tức khắc bị chấn động!

Sáng sớm khẩu vị đừng nặng như vậy chứ, thật đáng sợ!


Chương trước | Chương sau

↑↑
Ưng Vương Đoạt Ái

Ưng Vương Đoạt Ái

Trời sinh xinh đẹp, khí chất ưu nhã, vóc dáng tốt, cũng đâu phải lỗi của nàng.Hắn

22-07-2016 10 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Cô dâu mạo danh - Kinny

Cô dâu mạo danh - Kinny

Giới thiệu: Tôi -Hạ Phi Khanh- 19t, cao 1m59, có khuôn mặt dễ thương. Năm tôi 10t ba mẹ

13-07-2016 33 chương
Xin mẹ tha thứ

Xin mẹ tha thứ

Tôi là một đứa trẻ mồ côi cha từ năm lên 2 tuổi. Cái tuổi còn quá nhỏ để biết

30-06-2016
Trần Thế

Trần Thế

Tác giả Mộc Phan chính là tác giả của 2 cuốn tiểu thuyết ngôn tình Ánh Sao Ban Ngày,

27-07-2016 45 chương
Thỏ Con Và Sói

Thỏ Con Và Sói

Đã mười bảy tuổi- cái tuổi người ta hay bảo "bẻ gãy sừng trâu", vậy mà tôi thì

22-07-2016 25 chương
Nếu bạn phải khóc

Nếu bạn phải khóc

Cuối cùng, nếu bạn không dám khóc, thì bạn không xứng đáng được buồn. *** Nhà

28-06-2016
Mưa, em... và nhớ

Mưa, em... và nhớ

Trong hắn, Nhóc vẫn là cô gái nhỏ dễ thương và chưa có người yêu. Nhóc đã

24-06-2016
Miền kí ức trong nhau

Miền kí ức trong nhau

Cuộc sống cuốn ta đi trong cõi động, trong vô vàn những tính toán, bon chen..Có lúc ta

26-06-2016
Vĩnh biệt Dạ Thủy

Vĩnh biệt Dạ Thủy

Tôi luôn đứng nhìn em từ phía sau, nhìn em đi cùng bạn trai của em, nhìn em cười bên anh

23-06-2016
Je t'aime

Je t'aime

Cuộc sống, công việc. Tất cả mọi thứ vội vàng cuốn con người ta vào vòng xoáy của

24-06-2016