Sau đó dưới tình huống liên tục nôn mửa hai ba ngày, Cổ Vô Song đi khám đại phu, hiển nhiên, có một thành viên nào đó vụng trộm đến báo danh.
bạn đang xem “Gả Hạnh Không Hẹn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!Mặc dù Chân Bất Phàm không nói gì, thậm chí không lộ ra nhiều kích động, nhưng khi cầm tay của nàng đi về nhà thì nàng có thể cảm nhận được bàn tay của hắn đang cố gắng kiềm chế run rẩy.
Ài, nàng bất đắc dĩ nghĩ, người nam nhân này, càng ngày càng bắt đầu dễ thương rồi.
Rất nhanh đến tháng tám.
Vô Song Lâu đã chân chính làm xong. Bảng Hiệu Vàng thật to bị lụa đỏ che mất, ba tầng kiến trúc khí thế cộng thêm hai bên có treo hai chùm pháo lớn, bên trái viết Thiên Hạ Vô Song, bên phải viết Bản Lĩnh Bất Phàm.
Cổ Vô Song nâng cao bụng chưa lớn, nắm tay Chân Bất Phàm, kể cả tất cả lớn nhỏ trong nhà, đứng ở bên ngoài Vô Song Lâu, cười híp mắt.
Thời điểm đốt pháo, Chân Bất Phàm không chút dấu vết kéo nàng sang một bên, thậm chí động thủ che kín lỗ tai cho nàng, mỗi đêm hắn cũng sẽ lén sờ bụng của nàng, ngoại trừ bắt đầu hạn chế hành động của nàng, thật cũng không cái gì không tốt.
Khai trương vô cùng thuận lợi, cũng có rất nhiều người tới thổi phồng một màn này của nàng.
Chỉ là rất nhiều người không biết vì sao, lúc đầu ra sân long trọng như vậy, thậm chí ba trói năm buộc mới bắt được một đại nam nhân, tự dưng thế nào lại thành ở rể Cổ Vô Song. . . . .
Sau đó, Mã phu nhân, Vương phu nhân, Lưu phu nhân, lại bắt đầu tìm nàng uống trà chơi mạt chược.
Thời điểm ngồi chung một bàn thì sẽ len lén nhìn nàng, sao trễ như thế mới sinh đứa bé, còn có vẻ như còn rất trẻ tuổi vậy . . . . . .
Xem ra tướng công này rất mạnh mẽ, hơn nữa cao lớn uy vũ, cũng rất cương nghị tiêu sái phóng khoáng, tóm lại nhìn tương đối trẻ tuổi. . . . . .
Hơn nữa sau này con cái các nàng đã lớn tuổi, thì con của nàng vẫn còn trẻ tuổi nhất. . . . . .
Rõ ràng Mã phu nhân không cam lòng: "Tướng công của muội không có sở thích bất lương sao?"
"Không có."
"Dáng vẻ của hắn cao lớn như vậy, sẽ không đánh muội chứ?"
"Không có, hơn nữa muội đánh chàng thì chàng hắn cũng sẽ không đánh lại." Nhiều nhất là sẽ bạo lực ở trên giường một chút mà thôi.
"Bây giờ muội có hài tử, không lo lắng hắn uống hoa tửu* sao?" (*hoa tửu: uống rượu có kỹ nữ hầu hạ)
"Không lo lắng." Hắn càng lúc càng bám người, hôm nay còn muốn đi theo vào một lát, hiện tại hẳn là canh chừng ở cửa rồi.
"Có phải muội thường sử dụng thuốc trợ tình hay không?"
"Trên thực tế. . . . . ." Nàng cười cười, "Muội cảm thấy chàng quá nhiệt tình."
"Không phải là hắn tham tiền của muội chứ?" Vừa hỏi xong, Vương phu nhân liền ngậm miệng. Đội ngũ rước dâu trùng trùng điệp điệp như thế, thật đúng là ghen chết người khác.
"Vậy hắn không có bệnh không tiện nói ra chứ?"
"Ừm. . . . . ." Lại nói, nàng cũng không có để cho đại phu kiểm tra toàn thân thể chàng. . . . .
"Vậy nhất định là hắn đã thành thân rồi!" Lưu phu nhân nhíu nhíu mày, "Sao ta lại nghe nói hắn đã từng đánh chết thê tử?"
"Ta không có bệnh không tiện nói ra, cũng chưa từng thành thân qua."
Đột nhiên một giọng nói không vui vang lên, mạnh mẽ xen vào cuộc nói chuyện của bọn họ.
Sau đó hắn mặc kệ đám phụ nhân nhiều chuyện này, thẳng tắp nhìn Cổ Vô Song, mặc dù chân mày còn nhăn, vẻ mặt cũng không còn đẹp mắt chút nào, nhưng mà trong đôi mắt mơ hồ có ẩn chứa dịu dàng, "Ngũ Kinh đã lấy trái vải từ vùng khác trở về, ta đã bảo người làm sạch sẽ rồi ướp lạnh rồi."
Cổ Vô Song cười cười, đứng lên, "Các vị, trước khi băng tan mất, ta phải đi trước một bước vậy."
Ba vị phu nhân rất ghen tỵ, hả à . . . . . .
"Hưu phu!"
"Tìm bạn trăm năm!"
Chương trước | Chương sau