Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 37
5 sao 5 / 5 ( 29 đánh giá )

Gả Hạnh Không Hẹn - Chương 26

↓↓
Nói xong cũng không đợi hắn đáp lại, quay đầu lại nâng váy, quyết định trở lại Pháo Hoa Lâu, nhờ tam nương chỉ điểm để khỏi phạm phải sai lầm.

bạn đang xem “Gả Hạnh Không Hẹn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Chân Bất Phàm cũng không ngăn cản Cổ Vô Song bước chân rời đi.

Lặp lại câu "ngươi cũng rất anh tuấn phi phàm", rồi sau đó nhìn bóng lưng Cổ Vô Song có mấy phần chạy trối chết, bỗng dưng hơi cong cong khóe miệng, bên tai đột nhiên truyền đến giọng nói của Lâm Văn Thăng, "Có hữu ích không?"

Thấy không có đáp lại, Lâm Văn Thăng cũng không để ý, mở miệng nói, trong giọng nói mang theo nhạo báng, "Xem ra đại tẩu đã phát hiện đại ca tốt rồi."

Chân Bất Phàm hoàn toàn không thấy ánh mắt của những người quanh mình, nhẹ nhàng liếc nhìn gò má của Lâm Văn Thăng, vẫn không có đáp lại.

"Chỉ là. . . . . ." Tầm mắt Lâm Văn Thăng đột nhiên trông về phía xa, nhìn thẳng vào Tưởng tam nương trên lầu, "Tạm thời bỏ qua cái khác, đại ca không cảm thấy hôm nay thái độ của đại tẩu có biến sao?"

Đúng vậy, có chút chút. Nhưng Chân Bất Phàm coi thường quá trình, chỉ coi trọng kết quả, vuốt ve cái khăn trong tay, "Vậy thì như thế nào?"

"Sau lưng đại tẩu rõ ràng có người chỉ điểm, cảm thấy có cái gì không đúng, mới quay đầu đi lãnh giáo đi."

Lãnh giáo. . . . . . Chân Bất Phàm cũng theo tầm mắt của Lâm Văn Thăng, nhìn về phía trên lầu Pháo Hoa Lâu, liếc nhìn Tưởng tam nương bình chân như vại, không hề để ý, rồi sau đó cất bước bước lên phía trước, đến gần Pháo Hoa Lâu.

Cách quá xa, dù Tưởng tam nương không nghe rõ hai người Cổ Vô Song nói gì, nhưng liếc thấy Cổ Vô Song quay đầu trở về, nụ cười cũng không thu lại, Cổ Vô Song ngày thường nổi tiếng ở xa gần Thành Nhữ An là người khôn khéo, sao gặp tình yêu, đầu óc liền bị heo gặm rồi.

Sau đó nhạy cảm nhận được một ánh mắt quan sát, cúi đầu xuống nhìn, lại cảm thấy ánh mắt dò xét kia cũng không phải đến từ Chân Bất Phàm, nghiêng đầu suy nghĩ, mặc kệ đi.

Không bao lâu, đã nghe được tiếng bước chân lên lầu của Cổ Vô Song, nữ nhân kia đi vào đầu tiên là rót cho mình ly trà, uống một hơi cạn sạch sau đó thở dài, "Không đúng, tiểu tử kia nơi nào anh tuấn phi phàm rồi!"

"Ngươi khen hắn?" Tam nương cười cười hỏi.

Cổ Vô Song hơi ngại cứng rắn gật đầu một cái, thật ra thì nói chuyện làm ăn, cũng là nghênh đón đưa đi, lời hay nói tận, sớm đã thành thói quen mới phải, sao đổi đối tượng một cái, nói gì cũng khó chịu. . . . . .

Ngẩng đầu lên thấy mấy Hoa cô nương bên cạnh vẫn còn chen chúc, giờ phút này cũng hé miệng cười, liền không muốn hỏi nhiều nữa, mà là tùy ý đưa hộp phấn trong tay ra, đột nhiên ý thức được mấu chốt của sự việc, "Không đúng. . . . . . Hưu thư đâu?" Híp mắt lại, chẳng lẽ là hắn không có chuẩn bị? Tại sao chứ?

Ừm . . . . . Cổ Vô Song suy nghĩ đáp án một chút, lại nhìn Tưởng tam nương một chút, nghĩ lại lời nói của nàng ta đêm qua, nhíu nhíu mày, đột nhiên đứng lên điên khùng nói ra một câu, "Có lẽ là ta đã hiểu rồi."

Xong rồi liếc hộp phấn trong tay, chậc, chẳng lẽ thứ đồ bỏ này chính là quà tặng xin lỗi của hắn, còn đưa cho nàng một cái khăn tay.

"Hiểu cái gì?"

Cổ Vô Song điều chỉnh lại suy nghĩ, hé miệng, gật đầu một cái, "Ta đã hiểu rồi."

"Ừ?"

Cổ Vô Song đặt hộp phấn ở trên bàn đẩy một cái, "Ta đã hiểu rồi." Hiểu cái gọi là ưu thế mà tam nương nói, cái gì là đồ chơi.

"Ngươi. . . . . ." Tam nương hít sâu, quyết định nhịn, rồi sau đó đổi đề tài, "Nói như thế, lúc này ngươi để cho nam nhân nhà ngươi phơi nắng ở phía dưới, thế thì có chút không ổn."

Định nói một câu năng lực nhẫn nại của hắn rất giỏi. . . . . . Nhưng Cổ Vô Song lại cảm giác mình giống như Thể Hồ Quán Đính*, được thông suốt, rồi sau đó bưng ly trà trên bàn lên nhấp một ngụm trà, "Đúng vậy, không ổn.”

(*Thể hồ quán đính: ý chỉ được nghe ý kiến cao mình của người dẫn dắt khiến mình hiểu ra rất nhiều)

Tiêu sái chậm rãi đi xuống dưới lầu, thấy chân của Chân Bất Phàm vừa mới bước vào Pháo Hoa Lâu, liền cất tiếng gọi, "Này. . . . . ."

Chân Bất Phàm ngẩng đầu nhìn nàng một cái, dừng lại, "Có chuyện gì sao?"

Cổ Vô Song dừng lại, điều chỉnh tâm trạng lại một chút, "Chỗ Pháo Hoa Lâu này, nếu ta ở đây, ngươi cũng đừng tiến vào."

Chân Bất Phàm mỉm cười, "Nàng xuống đây."

"Mặc dù trời nóng, nhưng ánh mặt trời cũng không tệ lắm." Cổ Vô Song híp mắt nhìn bầu trời một chút, trên đời này còn có một nhóm người như thế.

"Vậy. . . . . ."

". . . . . . Đi dạo một chút?"

"Nàng đợi một chút."

Cổ Vô Song tựa vào trên rào chắn, "Đợi. . . . . ." Cái gì?

Vậy mà hai chữ "cái gì" chưa nói ra khỏi miệng, Chân Bất Phàm đã nhảy chồm người lên, đứng ở trước mặt nàng ——

Trầm giọng nói, "Có thể đi."

Cổ Vô Song không nói gì trừng hắn, tự nói với mình sẽ sớm thành thói quen thôi. Chỉ là không nói chuyện với nhau, về mặt cảm giác thì thật có điều khác biệt, hít sâu, không thể không gật đầu một cái.

Chân Bất Phàm nhảy tới hai bước, sóng vai đứng thẳng cùng với nàng, nhìn cũng không nhìn Tưởng tam nương một cái.

Hai người cứ vai kề vai như vậy đi xuống lầu, cũng không chào hỏi Tưởng tam nương, hại trong lòng nàng ta ít nhiều có chút cảm giác thất lễ, nghĩ thầm nàng ta thế nào cũng là người xinh đẹp có tiếng, mím môi quay đầu lại lại đụng phải lồng ngực của một người——

"A!"

Tưởng tam nương cũng bị dọa cho giật mình, ngẩng đầu thấy Lâm Văn Thăng thong thả ung dung gật đầu cười một tiếng, "Tại hạ Lâm Văn Thăng, gặp qua Tưởng. . . . . ." Cân nhắc dùng từ, "Cô nương."

Gặp quỷ.

**

Cổ Vô Song liền cùng Chân Bất Phàm đi dạo trên con phố phồn hoa nhất ở thành Nhữ An.

Dọc theo đường đi hai người không tìm được đề tài mở miệng, chính là một đường im lặng.

Quán ven đường rất là phức tạp, hàng rong gì đó đủ loại cả, vậy mà kỳ diệu vô cùng, mặc kệ là tiếng thét, tiếng nói chuyện với nhau, tiếng đứa trẻ khóc, tiếng ồn ào tranh chấp, náo loạn, hai người dọc đường đều im lặng dị thường.

Tất cả đều dừng lại xem cặp vợ chồng nổi tiếng đi dạo.

Nói thật, Cổ Vô Song cũng không muốn gì, thỉnh thoảng nhìn Chân Bất Phàm người đi bên cạnh một cái, rồi nhìn sang ánh mặt trời vẫn rực nóng, lại cảm thấy chính mình ăn no rửng mỡ, nói ra loại đề nghị này, muốn lau mồ hôi, lại nhớ đến khăn tay kia còn trong tay hắn.

Vậy mà sau một khắc giống như là Chân Bất Phàm biết rõ suy nghĩ của nàng, đột nhiên đưa tay giúp nàng lau mồ hôi.

Cổ Vô Song liền lúng túng, ánh mắt liếc thấy một vị lão phu nhân dắt một tên nhóc, nước mũi còn đung đưa theo gió. . . . . .

"Làm phiền." Cổ Vô Song cố ý không nhìn cả đám người đang vây xem.

"Khách khí rồi."

Cổ Vô Song thu hồi tầm mắt, thử dò xét hỏi, "Không phải hôm nay trở về Vanh Đường sao?"

"Chờ nàng." Liền thuận tay cầm lên một cái trâm cài, đưa tới ở trước mặt nàng, "Thích không?"

Ánh mắt này. . . . . . Cổ Vô Song cười cười, ☀D♠Đ♠LQ♠Đ☀"Ta lại thích viên dạ minh châu Trấn Điếm chi bảo* của Phong Ký đằng trước." (có thể hiểu là bảo vật trấn giữ của cửa tiệm, hay là bảo vật quý gì đó)

"Còn cái khác thì sao?"

"Không phải mỗi cửa tiệm trên con đường này đều có Trấn Điếm chi bảo sao?"

"Vậy ngày mai ta bảo Ngũ Kinh đưa tất cả cho nàng."

". . . . . ." Cổ Vô Song nhún nhún vai, nhiều Trấn Điếm chi bảo như vậy "Ngươi đang đẩy ta lên đầu ngọn đao đấy"☀D♠Đ♠LQ♠Đ☀

Hai người liếc mắt nhìn nhau, Chân Bất Phàm đột nhiên cười cười, nhìn thấy Cổ Vô Song vẫn còn có chút lúng túng.

Sóng vai đi tiếp đoạn đường.

"Ta nói này, " Cổ Vô Song lưu luyến đồ chơi trên gian hàng thì giống như đột nhiên lơ đãng hỏi, "Chân Bất Phàm có phải ngươi thích ta không?"

Chân Bất Phàm dừng một chút, ánh mắt dừng lại ở trên những thứ đồ chơi kia, "Nàng nói thế, thì coi như thế đi."

Chương trước | Chương sau

↑↑
Tiêu Dao

Tiêu Dao

Cuộc đời có những khúc mắc, những khúc quanh mà chắc chắn ai cũng phải vượt qua, vui

22-07-2016 12 chương
Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam

Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh

21-07-2016 20 chương
Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn

Ôm Em Đi, Diệp Tư Viễn là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình mình thấy rất hay nên chi

21-07-2016 120 chương
Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường

Nhàn Thê Bất Hạ Đường là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả

23-07-2016 10 chương
Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng

Ba Ba Lạnh Lùng là cuốn tiểu thuyết ngôn tình khá hay của tác giả Anh Túc, cùng với

22-07-2016 28 chương
Tết xưa của mẹ

Tết xưa của mẹ

(khotruyenhay.gq) Mỗi lần Tết đến là mình lại nhớ mẹ, nhớ mẹ da diết. Vì mẹ là

30-06-2016
Những ký ức đã cũ

Những ký ức đã cũ

(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Chuyện đời sinh viên") 3 năm qua, tôi

24-06-2016
Khoảng cách hai ta

Khoảng cách hai ta

"Em hỏi khoảng cách giữa chúng ta là bao xa? Vậy tôi sẽ nói cho em biết, ngay từ lúc em

24-06-2016
Bạn trai tôi là Sói

Bạn trai tôi là Sói

P/s: Với sự trở lại, truyện ngắn của tớ nhân vật nam luôn có tên là Ju, nữ luôn

28-06-2016
Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hay Là Anh Cưới Em Đi

Hắn thoát khỏi vẻ uy nghiêm của một công tử nhà giàu ban nãy, khoác vào một vẻ phong

23-07-2016 45 chương
Khóc giữa Sài Gòn

Khóc giữa Sài Gòn

Sài Gòn những ngày mưa vội vã mang Minh đi xa khỏi cuộc đời vì lý do rất ngớ

26-06-2016
Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Nocturne -1 Kí Ức Đẹp

Truyện kể về quãng thời gian trung học của iloveviu, một cậu học sinh không bình

23-07-2016 37 chương

Insane