Polly po-cket
Gả Hạnh Không Hẹn

Gả Hạnh Không Hẹn


Tác giả:
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 37
5 sao 5 / 5 ( 96 đánh giá )

Gả Hạnh Không Hẹn - Chương 12

↓↓
Tiếp đó Chân Bất Phàm cũng mặc kệ nàng, không ngờ lại nâng nàng lên, cất bước đi về phía trước.

bạn đang xem “Gả Hạnh Không Hẹn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!

Động tác giống nhau, ở trong bóng đêm tràn đầy. . . . . . Bạo lực, bụng Cổ Vô Song để trên bả vai của hắn, va chạm làm nàng đau, cắn răng, lại gần như mất khống chế. Chỉ đành phải níu chặt áo của hắn để giữ vững thăng bằng, hít sâu ổn định tâm tình, sau đó lớn tiếng tuyên bố, "Công tử, cho dù là lên núi đao xuống biển lửa! Ta nhất định sẽ cùng ngài xông lên phía trước! Chỉ cần ngài thả ta xuống!!"

Chân Bất Phàm dựng lại, trong chốc lát, nói một câu, "Ngươi đi quá chậm."

Đột nhiên cánh tay dùng sức kéo nàng từ vai xuống, nhưng mà chỉ là để đổi tư thế, ôm nàng ở trong tay, không đợi nàng quen tư thế mới, sử dụng khinh công, chạy như bay.

Vấn đề tư thế. . . . . .

Hai tay Cổ Vô Song bất đắc dĩ vòng qua cổ hắn, lấy lại cảm giác cân bằng. Cảm thấy gió đập vào mặt, rất là thoải mái. Nhưng đồng thời hơi thở nóng rực của hắn cũng thả ở trên mặt nàng, một mùi hương đặc thù của nam nhân, ngược lại làm cho tâm tình nàng khó chịu.

Ở trong lòng hắn nàng hỏi, "Đi đâu?"

Chân Bất Phàm lười trả lời. Trong miệng hắn xuất ra một tiếng kêu, đột nhiên nghe tiếng ngựa hí ở phía xa, tiếng vó ngựa từ xa đến gần.

Hắn liền ôm nàng như vậy, bay lên trời, "Bịch" một tiếng, hắn ngồi lên yên ngựa, để nàng ngồi ở phía trước của hắn.

Nhất thời một cảm giác lắc lư làm Cổ Vô Song bất an, Chân Bất Phàm, thật đúng là không buông ra.

Mẹ nó, khốn khiếp!

**

Chạy băng băng một hồi lâu. Cổ Vô Song bởi vì sợ té nên tư thế cũng có chút cứng ngắc, mông lưng eo đều tê dại.

Không ngờ hẳn lại lên núi.

Trong đêm tối rừng rậm trong núi có vẻ đặc biệt dữ tợn, nhất là nhánh cây nhỏ trên đường, luôn có cảm giác sắp đụng vào ảo giác.

Sau đó con ngựa rốt cuộc dừng lại bên một sườn núi

Cổ Vô Song xuống ngựa, thiếu chút nữa ngồi bệt trên mặt đất, nhìn sườn núi trơ trụi không có gì, đối diện ánh trăng trên bầu trời, không đoán ra ý của Chân Bất Phàm.

Lúc này đã vào đêm, vốn là âm u bởi vì ánh trăng mà trở nên sáng long lanh, nếu trải chăn nằm ở đây, nghe tiếng côn trùng mùa hè kêu vang, rất có ý cảnh.

Ngay sau đó Chân Bất Phàm theo sườn núi tiếp tục tiến lên, Cổ Vô Song vốn là không có sức lực, nhưng thấy hắn dừng bước lại nghiêng người nhìn nàng, biết hắn đang đợi nàng, sợ hắn làm ra chuyện thần kinh, chỉ đành phải siết chặt đùi xoa xoa eo, đi theo tiến lên phía trước.

Không ngờ được dưới sườn núi là một cái hồ nước, ánh trăng hiện rõ ở trên mặt hồ, mờ mờ, lúc có gió nhẹ phất qua, sóng nhỏ nhẹ nổi lên trên mặt hồ, ngược lại lộ ra thanh tĩnh cùng tĩnh mịch.

Vậy mà Cổ Vô Song nhất thời không có tâm tình ngắm ánh trăng, đột nhiên có chút chán nản cúi xuống, tiếp đó ngước mắt trừng mắt nhìn hắn —— nàng chỉ là nói lời kích thích hắn, cũng không cần phải trèo non lội suối chạy tới nơi này ném nàng xuống nước chứ.

Ném từ độ cao này xuống có thể chết người đó. . . . . .

Chân của Cổ Vô Song nhũn ra, mở miệng, "Ta không có lựa chọn thứ hai?"

Giống như là biết trong lòng nàng đang suy nghĩ gì, Chân Bất Phàm không hề che giấu nhếch môi cười, có lẽ là ánh trăng có ma lực, hắn cười kéo theo gò má cong lên, cũng có mấy phần mê hoặc nhân tâm. . . . . .

Cổ Vô Song có mấy phần tức giận, bởi vì chính mình trong nháy mắt mất hồn.

Chân Bất Phàm mắt không chớp nhìn nàng, trái với nàng, hô hấp của hắn trầm ổn, chậm rãi, đỡ phải kinh ngạc vì sự im lặng ở nơi đây.

"Nữ nhân nhỏ mọn." Giọng nói của hắn rất là nghiêm túc, tựa như trách cứ, còn mang theo nhạo báng. . . . . . Vậy mà vừa dứt lời, hắn lại đột nhiên bước lên phía trước, không chút nào chần chờ, tung người từ sườn núi nhảy xuống.

Một tháng.

Một sườn núi.

Một cái hồ nước.

Một nữ tử.

Một nam nhân.

Một người nữ tử đang giật mình.

Một người nam nhân khóe miệng tươi cười tung người nhảy xuống hồ nước.

Tõm!

Đánh vỡ tất cả sự tĩnh mịch.

Chỉ vì nàng muốn bốn chữ —— cam tâm tình nguyện.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Muốn Nói Yêu Em

Muốn Nói Yêu Em

Trích đoạn:Trên đời này đứa nhỏ không cha không mẹ có rất nhiều, Tống Tiểu Tây

20-07-2016 43 chương
Anh trai em gái - Tảo Đình

Anh trai em gái - Tảo Đình

Lời tựa Nếu nói rằng: "Yêu là mỗi sợi tơ. Tấm vải tình yếu nhất định phải do

15-07-2016 42 chương
Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật

Sau Khi Ly Hôn Là Bảo Vật là một trong những tiểu thuyết ngôn tình khá hay được đăng

22-07-2016 77 chương
Cá Mực Hầm Mật

Cá Mực Hầm Mật

Trích đoạn:Ở câu lạc bộ, Gun nổi tiếng là chưa từng qua lại với phái nữ, không

19-07-2016 48 chương
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Đôi cánh thiên thần

Đôi cánh thiên thần

Các bạn nhỏ vây quanh lấy cậu, hết bạn này đến bạn khác sờ vào "đôi cánh" ấy.

01-07-2016
Một nghìn viên bi

Một nghìn viên bi

"Không thể tin được một người trẻ tuổi như anh lại cứ quần quật làm việc mỗi

30-06-2016
Just brother

Just brother

Thật khó để chấp nhận sự thật nhưng khi đã muốn làm người yêu của Trang anh cũng

23-06-2016
Cơ hội nhỏ nhất

Cơ hội nhỏ nhất

Lời khuyên của cha rất thực tế, nhưng cũng thật đau lòng cho tôi, bởi lẽ, trường

30-06-2016
Không khóc ở Hà Nội

Không khóc ở Hà Nội

Sếp à, phải chi chị đừng quá đẹp và đừng làm sếp, thì chắc là tôi yêu chị mất.

27-06-2016