Gả Hạnh Không Hẹn
Tác giả: Hoàng Kha
Đăng ngày: 23-07-2016
Số chương: 37
5 / 5 ( 23 đánh giá )
bạn đang xem “Gả Hạnh Không Hẹn ” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!
Người còn đang ở trên thuyền, không thể không tạm thời cúi đầu, "Còn bao lâu nữa?"
Lâm Đại bất mãn rống lên một câu, quyết định bảo vệ nhân quyền*, "Để cho nàng nôn cho xong đã!"
(*Nhân quyền: quyền lợi căn bản của con người; Editor: Anh Đại đang bảo vệ Xuân Đào đây mà, không biêt hai người có thành cặp không nhỉ)
Muốn điên rồi. . . . . . Tay Cổ Vô Song để lên trán, nhíu chặt lông mày nhức đầu khó chịu quá. . . . . .
Nhưng vào lúc này Tiền Quân Bảo đột nhiên im hơi lặng tiếng đi vòng qua phía sau nàng, vịn lấy cánh tay nàng, giữ cho nàng khỏi ngã.
Đầu tiên là Cổ Vô Song khẽ né tránh, dù sao cũng không có thói quen tiếp xúc tay chân với Xuân Đào ở bên ngoài, cho dù sức lực đối phương không lớn cũng không cho nàng dễ dàng tránh ra, nghiêng đầu nhìn một cái, nhìn thấy nụ cười ấm áp của Tiền Quân Bảo. . . . . .
Đầu tiên Tiền Quân Bảo không để lại dấu vết quan sát phản ứng của Chân Bất Phàm, phát hiện mặt của đối phương khẽ đanh lại mấy phần, liền tăng thêm nụ cười dịu dàng với Cổ Vô Song, "Vô Song tỷ, ta đỡ tỷ đi vào."
Ừm, hình như có cái gì đó không đúng. . . . . .
Suy nghĩ một chút, lúc này Cổ Vô Song cũng chẳng thèm quan tâm, gật đầu, ngầm cho phép.
Lại nói Tiền Quân Bảo này mặc dù có một gương mặt trẻ con, chiều cao cũng cao hơn Cổ Vô Song nửa cái đầu, đúng là cảnh tài tử giai nhân chim nhỏ nép vào người. . . . . .
Nhìn đi, cái gọi là có gì đó không đúng, là hành động của Quân Bảo đỡ Cổ Vô Song.
Quân Bảo xưng hô với Cổ Vô Song như thế là sai rồi. . . . . .
Cả đám người đều cùng nhìn về phía Chân Bất Phàm, chỉ thấy ánh mắt của hắn vẫn vô cùng lo lắng nhìn bóng lưng của hai người, không nói tiếng nào, không nhìn ra tâm tư gì.
Ngay lúc mọi người đang cố gắng hết sức động não suy nghĩ, thì tên nằm trên sàn kia còn chút hơi thở, cự nhiên không biết sống chết gạt cái áo trên mặt ra, khẽ cắn răng tiếp tục kêu la, "Cha ta sẽ không bỏ qua cho đám người các ngươi . . . . . ."
"Mẹ nó, xuống tay quá nhẹ rồi!" Trương Ngũ Kinh tức giận.
"Đánh hắn!"
Tiếp theo Lưu Đại cùng hai người kia xông lên đánh một trận.
Không lâu sau đó lại nghe tiếng Lưu Đại gầm giận dữ, "Mẹ nó, đại tẩu nôn!"
"Còn văng tung tóe lên trên mặt ta! Hung hăng đánh hắn cho ta!"
Lâm Văn Thăng từ đầu đến cuối đều không động, thấy Lưu Đại cũng bất tri bất giác ngầm đồng ý Cổ Vô Song làm đại tẩu, vì thế đưa mắt nhìn theo Quân Bảo đỡ nàng rời đi, sau đó mới chuyển ánh mắt lên trên người Chân Bất Phàm, cân nhắc trong chốc lát, nhẹ nhàng đến gần Trương Tứ Thư, khẽ nghiêng người, làm bộ như lơ đãng nói: "Không biết lần này Quân Bảo lại đánh cái chủ ý gì?"
Trương Tứ Thư dừng một chút, trầm mặc, "Đại ca nói rồi, không được phép nói đến chuyện này."
Lâm Văn Thăng nâng cao khóe miệng, "Vậy thì không đề cập tới."
Sau đó khẽ liếc mắt nhìn Chân Bất Phàm, cảm thấy lần này, cùng những chuyện lần trước hoàn toàn khác nhau, cho dù là người, hay tình cảm. Tiếp đó liếc mắt nhìn người nằm trên sàn, "Đánh mệt, thì để cho hắn phơi nắng đi."
Mắt thấy vừa đến giờ ngọ (11h-13h), ánh mặt trời nóng hừng hực chiếu thẳng lên trên thuyền. . . . . .
Khụ, đây mới gọi là lòng dạ hiểm độc!
Chân Bất Phàm nửa thân trên để trần, cũng không lộ vẻ nửa phần nhếch nhác, vẫn là đại ca có phong phạm như cũ, một lát sau lại trầm giọng nói: "Nha đầu kia đâu?"
"Ở phía sau."
"Để cho nàng nói với tiểu thư của nàng, ba ngày sau giao đồ."
"Biết!" Trương Ngũ Kinh luôn luôn là tới như gió đi như tia chớp, người đã nhảy đến sau lưng Xuân Đào, chọc chọc nàng, "Nôn xong chưa?"
"Ưm. . . . . ." Xuân Đào không biết ngày đêm ra sao, yếu ớt vịn vào mạn thuyền, vẫn còn chóng mặt.
Trương Ngũ Kinh cũng không để ý, vừa định giao phó, đột nhiên nghiêng đầu suy nghĩ, mở miệng nói: "Đại ca! Giao đồ gì?"
Chân Bất Phàm không trả lời, mà là liếc nhìn Xuân Đào, lơ đãng liếc đến bên trong sương phòng một cái, lại nhìn bọn họ một chút, đột nhiên lên tiếng, "Quay đầu, cập bờ!"
Trương Ngũ Kinh thấy đại ca lặp lại như thế, sờ sờ đầu, cũng nhìn thấy được đại ca thoáng nhìn qua, lúc này bên trong sương phòng. . . . . .
Suy nghĩ một chút đột nhiên vui vẻ, "Đúng vậy! Ta cũng cảm thấy đã ăn chán những đồ trên thuyền rồi, đại ca huynh quả thật thông cảm cho chúng ta!"
Ngu ngốc!
Ngu ngốc!
Suy nghĩ nhiều quá đi, quay đầu lại cập bờ, tất nhiên không thể nào vì thông cảm cho ngươi rồi!
Bên này Quân Bảo vừa mới đỡ Cổ Vô Song ngồi xuống, nàng liền trực tiếp nằm lên giường, cau mày nhắm mắt lại, không nghĩ tới say sóng lại choáng váng như vậy, thật là thất sách.
Tiền Quân Bảo cũng không quản tình cảnh mập mờ cỡ nào, nghiêng người ngồi xuống bên giường, tương đối lộ vẻ thân thiết vô cùng.
Lúc Cổ Vô Song khá hơn chút, đột nhiên giống như nói đùa: "Vô Song tỷ. . . . . . Nếu là tỷ cùng đại ca ta không hợp, kia không ngại. . . . . ."
Giọng nói của hắn tràn đầy hấp dẫn, "Cùng Quân Bảo. . . . . ."
". . . . . ."
Cổ Vô Song mở ra một con mắt, nhìn hắn một cái, trầm mặc một hồi lâu, đột nhiên nhắm mắt lại cười lên, "Đứa bé, đệ còn quá nhỏ. . . . . ." Trong giọng nói lộ vẻ yếu ớt.
Như vậy. . . . . .
Tiền Quân Bảo nheo mắt nhìn Cổ Vô Song lật người chuẩn bị ngủ, liếc nhìn Lâm Văn Thăng không biết đến lúc nào đang ôm ngực lưng dựa vào cửa, mím miệng, chậm rãi đứng lên nhìn thẳng vào hắn, Tiền Quân Bảo cười đến ngây thơ, "Có chuyện gì sao, Văn Thăng ca?"
Lâm Văn Thăng nhìn thẳng hắn trong chốc lát, tiếp đó cũng giả ngu cười một tiếng, "Không có gì, gọi đệ cùng nhau dùng bữa."
"Tới liền." Tiền Quân Bảo cười đứng dậy, đến gần hắn.
Tư thế của Lâm Văn Thăng cũng không thay đổi, cũng đợi đến gần mới mở miệng, "Lần này ngàn dặm tìm thê tử cho đại ca, cực khổ rồi."
"Ừm. . . . . . Thê tử của đại ca," Tiền Quân Bảo nhìn sang hắn, nụ cười vẫn ấm áp như cũ, "Đệ đã từng nói qua sao?"
Tiếp đó hắn đi ra khỏi phòng, "Đại ca đã nói qua, nếu đệ thích, đều sẽ nhường cho đệ."
Đúng vậy, hắn thay đổi chủ ý rồi.
Hãy nhắm mắt khi anh đến - Đinh mặc
Giới thiệu: Làm việc với một thần thám thông minh, cao ngạo, không hiểu nhân tình
Độc Ái Thuần Nam
Độc Ái Thuần Nam của tác giả Mị Dạ Thủy Thảo truyện ngôn tình sắc xoay quanh
Anh là đồ khốn nhưng em yêu anh - Sam
Trích dẫn: Nhìn thấy dấu hiệu nguy hiểm, nó cố gắng đẩy hắn ra nhưng không còn
Yêu phải người tình một đêm - Kim Huyên
Văn Án: Hôn nhân được chỉ định từ trong bụng mẹ biết giải quyết thế nào
Anh Không Thích Thế Giới Này Anh Chỉ Thích Em
Trích đoạn:Cô ấy nói: “Cậu không biết à? Năm nào trường C và trường mà F đang
Hoa tình đẫm máu - Tào Đình
Giới thiệu: Các tác phẩm của Tào Đình luôn thu hút các bạn trẻ như : Xin lỗi em chỉ
Cảm Thụ Mập Mờ
Trích đoạn:Vì vậy lúc này, tất cả nhân viên của công ty mới lý giải được vì sao
Lời chúc phúc của Odin - Quân Tử Dĩ Trạch
Giới thiệu: Chắc hẳn trong quãng tuổi thơ của mỗi chúng ta không ai là không cùng với
Anh là đồ khốn nhưng em yêu anh - Sam
Trích dẫn: Nhìn thấy dấu hiệu nguy hiểm, nó cố gắng đẩy hắn ra nhưng không còn
Em vẫn luôn ở đó, đúng không?
(khotruyenhay.gq) Tham gia cuộc thi "Ai cũng có một chuyện tình để nhớ" "- Ngủ với
Truyện tranh Ô Long Viện tập 15:Kungfu táo bón
Truyện tranh Ô Long Viện tập 15:Kungfu táo bón Chẳng mấy khi hai đồ đệ Ô Long
Này chàng trai, em muốn có con với anh
Bởi lẽ chỉ có một cô gái yêu chàng trai của mình bằng tất cả con tim mới có thể
Bản chất của thành công
Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi?
Chạm đến tinh khôi
Trong cơn mơ, tôi thấy một bìa rừng chạy dài hun hút, xa xa thấp thoáng một ánh mắt
Lá thư cho mẹ
Con nhớ hôm ấy mẹ đã gói con trong chiếc mền mỏng manh và được bọc kín bởi một
Những ký ức về mẹ
(khotruyenhay.gq - Tham gia viết bài cho tập truyện "Tháng năm không ở lại") Có những
Cô dâu
Vốn dĩ cô luôn có đức tính thẫn thờ. Bởi cái nắm tay, cái nháy mắt của anh
Sao Chổi, anh yêu em!
Cô như một đóa hồng rực rỡ và kiêu hãnh. Cô chẳng thuộc về ai, và cũng chẳng ai
Ngón út bàn tay trái
Những cú điện thoại buổi tối gợi cảm giác bất an. Mặc dù là thằng con trai chuyên
