XtGem Forum catalog
Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji

Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 27
5 sao 5 / 5 ( 92 đánh giá )

Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji - Chương 21

↓↓

"Em phải làm thế nào?"

bạn đang xem “Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Nàng hỏi rất nghiêm túc. Hơn ai hết, nàng mong có được câu trả lời.


"Nói cho em biết đi."


Tôi không thể trả lời được. Chắc chắn không ai có thể trả lời được câu hỏi nàng. Hoặc có người biết nhưng họ sẽ không chịu mở miệng.


"Có chuyện này anh định nói với em từ lâu," tôi nói.


"Chuyện gì ạ?"


"Anh nghĩ em nên đi gặp bố mẹ một lần."


"Gặp thế nào? Em sẽ nói là Chào bố mẹ, con đã về đây ư?"


"Tất nhiên là không rồi."


"Nhưng với thầy Nombre thì không vấn đề gì đúng không?"


"Ừ, đúng vậy."


Nàng nói là không nên đi gặp bố mẹ.


"Có lẽ việc em mất trí nhớ lf để tránh cho em có những lưu luyến không cần thiết."


"Vậy sao?"


Nàng gật đầu.


"Em không thể nhớ được gương mặt của bố mẹ. Có gặp em cũng chẳng biết nói gì. Sẽ chỉ thấy đau khổ mà thôi."


"Có lẽ vậy chăng?"


"Chắc chắn rồi."


Như chợt nhớ ra điều gì, nàng vội vào buồng trong lấy ra chiếc hộp bánh bằng thiếc.


"Ồ, chiếc hộp đó."


"Em tìm thấy hộp này cùng với cuốn tiểu thuyết."


"Anh quên mất. Hóa ra anh cất trong đó."


Đó là chiếc hộp cất những bức ảnh.


"Bức này."


Nàng lấy một bức ảnh ra, giơ lên ngang tầm mắt tôi.


"Trông em cứ như người khác."


Bức ảnh chụp hồi đám cưới. Nàng mặc chiếc váy cưới màu trắng, còn tôi mặc bộ vest Tuxedo. Nàng cười chúm chím, còn mặt tôi trắng nhợt như tờ giấy do căng thẳng.


"Đẹp quá."


"Em đẹp?"


"Đương nhiên rồi."


Cám ơn chồng, nàng nói.


"Trông chồng có vẻ không được khỏe."


"Đấy là lúc anh sắp bị ngất. Suốt lễ cưới, em luôn hỏi anh có không?"


"Vất vả đến thế sao?"


"Lúc nào chả thế. Nhưng anh đã hoàn thành xuất sắc."


"Cám ơn chồng."


"Không không."


Bức ảnh thứ hai là ảnh tập thể chụp trước của nhà thờ.


"Đây là bố em, mẹ em, đây là em gái và em trai em."


Tôi chỉ cho nàng từng người.


"Trông ai cũng hiền lành."


"Ừ."


"Nhưng đám cưới có vẻ nhỏ nhỉ. Chỉ có từng này người?"


"Ừ, tất cả đấy. Toàn người trong gia đình thôi. Người cao lớn đứng ngay phía sau là cha cố."


"Ông là người nước ngoài à?"


"Ừ. Tên ông ấy là Hardman. Ông rất giỏi tiếng Nhật."


"Chúng mình đã thề nguyện trước mặt người này?"


"Ừ, chúng mình đã thề nguyện trước mặt ông ấy."


"Chúng mình có giữ được lời thề không?"


"Có chứ. Chúng mình luôn yêu nhau trong bất kỳ hoàn cảnh nào còn gì?"


"Vâng."


"Lúc nào cũng thế."


Sau đó, những bức ảnh tái hiện cuộc sống của chúng tôi tại căn nhà này lần lượt được lấy ra.


"Bức này trông bụng em to quá."


"Yuji đang nằm trong đó mà."


"Mặt em sưng hết cả lên."


"Ừ, hồi này, sức khỏe em bắt đầu xấu đi."


"À, ra vậy."


"Đây là ảnh Yuji lúc mới sinh xong ạ?"


"Mặt thằng bé rõ là buồn cười."


"Đâu có. Đáng yêu thế này cơ mà?"


"Anh thấy hơi buồn cười."


"Ừ nhỉ," nàng nói. "Công nhận."


"Được nửa năm là cu cậu bắt đầu thay đổi. Tóc mọc nhiều hơn, mắt nhìn cũng lanh lợi hơn."


"Còn bức này?"


"Đó, từ hồi cu cậu được nửa năm đó."


"Công nhận là giống hoàng tử Anh quốc."


"Ừ, chính xác."


"Chà, bức này con cầm bao nhiêu bu-lông trên tay."


"Thằng bé có sở thích này từ lâu rồi. Cu cậu đã đeo đuổi suốt cả cuộc đời còn gì."


"Trông con chẳng khác mấy so với bây giờ."


"Con thuộc dạng lớn chậm. Giống anh."


"Vậy sao?"


"Đến giờ anh vẫn còn răng sữa, răng khôn thì chưa có cái nào."


"Đúng là chậm dậy thì."


"Ừ, anh còn chưa lên sởi lần nào cơ."


Lát sau, tôi ngủ thiếp đi vì mệt.


Lúc tỉnh lại, tôi không thấy Mio ở trong phòng.


"Mio ơi?" tôi thấy lo nên gọi thử.


"Chồng tỉnh rồi à?"


Nàng bước vào phòng.


"Em thử đo nhiệt độ cho chồng nhé?"


Thân nhiệt của tôi đã giảm xuống còn 38.1 độ


"May quá, chồng hạ sốt rồi."


"Ừ, anh cũng thấy đỡ hơn."


Chồng này, nàng nói.


"Sau này, nhỡ chồng lại bị giống hôm nay thì sao? Em không còn ở đây nữa đâu."


"Không sao. Chưa đến mức đe dọa đến tính mạng. Lần nào cũng tưởng như chết đến nơi rồi, thế mà đã chết lần nào đâu."


"Nhưng chỉ có mỗi mình chồng."


"Có Yuji nữa," tôi nói.

Chương trước | Chương sau

↑↑
Nắng gắt - Cố Mạn

Nắng gắt - Cố Mạn

Văn án: - Nếu như nhiều hơn thích một chút gọi là yêu, thì nhiều hơn yêu

11-07-2016 41 chương
Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Giáo Sư Thường Dịu Dàng

Giáo Sư Thường Dịu Dàng là một truyện ngôn tình sủng kể về một anh chàng mang trong

22-07-2016 10 chương
Cẩm Dạ Lai Phủ

Cẩm Dạ Lai Phủ

Truyện ngôn tình của Huyền Mật luôn mang lại cho độc giả những cái nhìn đầy chân

26-07-2016 1 chương
Món quà

Món quà

Rất bận rộn nhưng tuần nào cũng vậy, ông dành ra một buổi tối ăn mặc như một

29-06-2016
Xin lỗi cậu

Xin lỗi cậu

Ngày nào cậu cũng đến như mang cả thế giới đến cho tớ, hôm thì những hạt mưa

25-06-2016
Người chết trở về

Người chết trở về

Một hôm trong khi đang làm việc ngoài vườn, bà Phạm có cảm tưởng như mình đang bị ai

29-06-2016
Nhật ký xuân sang

Nhật ký xuân sang

Thành phố ngày cuối đông vẫn đầy những nắng. *** Trời đã về chiều rồi, cái

23-06-2016
Chuyện những lối mòn

Chuyện những lối mòn

Tôi có thói quen thường ghi lại những ý tưởng hay, những sự kiện và những danh ngôn

29-06-2016