pacman, rainbows, and roller s
Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji

Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji


Tác giả:
Đăng ngày: 09-07-2016
Số chương: 27
5 sao 5 / 5 ( 127 đánh giá )

Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji - Chương 12

↓↓

Những câu nói rất vô tình của em đã khiến anh tự hào về bản thân biết bao.

bạn đang xem “Em sẽ đến cùng cơn mưa - Ichikawa Takuji” tại http://khotruyenhay.gq. Chúc bạn online vui vẻ!!!


Tớ cũng có quà cho cậu, em nói.​


Quà sinh nhật và quà Giáng sinh, tuy cả hai ngày này đều đã qua rồi.​


Một bộ trùm tai bằng len.​


"Trời này mà chạy thì lạnh lắm."​


Cảm ơn cậu, anh nói. Tớ rất vui.​


Anh cực kỳ vui.​


Vì vậy...​


Đến giờ anh vẫn còn giữ.​


Bộ trùm tai bằng len đó.​


Món quà đầu tiên của em.​


"Hôm đó chúng mình lại nói chuyện suốt năm tiếng."​


"Trò chuyện có giúp chúng mình xích lại gần nhau hơn không?"​


"Chắc chắn rồi."​


"Vậy sao?"​


"Vì hôm ấy chúng mình còn nắm tay nhau cơ mà."​


"Giỏi thế!"​


"Em thấy chúng mình giỏi không?"​


"Chúng mình cố gắng thật đấy. Thật đáng khâm phục."​


"Cũng không đến mức vậy đâu."​


Trong lúc đợi tàu, thấy em hà hơi vào tay cho ấm, anh liền hỏi:​


"Cậu lạnh à?"​


"Ừ. Tớ quên không mang găng tay. Áo tớ lại không có túi."​


Quả thật, cả áo len làm từ lông dê lẫn chiếc váy dài kẻ ca rô em mặc đều không có túi. Bên trong áo len, em có mặc thêm mấy áo nữa nhưng em không có áo khoác ngoài.​


"Cho cậu mượn túi tớ này."​


Em quay sang nhìn anh rồi lại quay đi, tiếp tục hà hơi vào tay. Sau vài giây do dự, em nói.​


"Vậy cho tớ mượn."​


Em cho tay vào túi áo anh. Túi áo anh lúc đó có tay phải của anh rồi, bởi vậy việc tay chúng mình chạm vào tay nhau là điều không tránh khỏi. Tay em rất lạnh. Bàn tay mỏng manh, yếu đuối. Bất giác, anh nắm chặt bàn tay trái của em đang để trong túi anh. Ngón tay của em khẽ co lại như con thú nhỏ đang hoảng sợ, sau đó em từ từ thả lỏng tay ra.​


"Nghe như con thú dữ đang chuẩn bị xơi con mồi lạc vào hang ổ của mình nhỉ?"​


"Vâng. Em cũng cảm thấy thế. Em đã bị anh ăn thịt." ​


"Cảm ơn em đã đãi anh."​


Sau khi tay trái của em ấm lên, chúng mình đổi chỗ để làm ấm tay phải.​


"Chào mừng cậu đến với túi áo trái."​


Đây là lần nắm tay thứ hai rồi nên cả hai đều cảm thấy thoải mái. Lần thứ nhất, tay trái của em đã gặp tay phải của anh. Cuộc gặp lần này diễn ra giữa bàn tay phải của em và bàn tay trái của anh, về cơ bản vẫn giống như lần gặp thứ nhất. Bọn mình đã có sự chuẩn bị trước.​


"Anh chẳng có ý đồ gì cả đâu."​


"Công nhận."​


"Em nghĩ thế à?"​


"Vâng."​


Mio mỉm cười e lệ, nàng chìa bàn tay về phía tôi. ​


"Đưa tay của anh đây."​


Tôi chìa tay phải ra, chạm vào đầu ngón tay nàng. ​


"Như thế này?"​


"Vâng."​


Nàng nhẹ nhàng siết chặt bàn tay tôi.​


"Ấm quá."​


"Thế à."​


"Em muốn dần dần làm quen với anh như hồi chúng mình mười tám."​


Em yêu anh, nàng nói.​


Hoàn toàn vô cớ (thực ra là có đủ cớ), tim tôi đập loạn xạ.​


"Chắc chắn trong em vẫn còn ký ức rằng em yêu anh,"​


Bởi vậy, nàng nói.​


"Em mới có chỉ nắm tay anh thế này."​


Nàng bẽn lẽn nhìn xuống dưới.​


"Sở dĩ em mạnh dạn thế này vì em biết em là vợ anh. Chúng mình yêu rồi cưới nhau, chúng mình lúc nào cũng nắm tay nhau, hôn nhau như thế này."​


Đúng không anh?​


"Đợi em thêm chút nữa nhé. Không đến ba năm đâu. Vì mới có ba ngày mà chúng mình đã nắm tay nhau rồi. Ngày mai, bọn mình sẽ gần nhau hơn nữa."​


"Em không cần phải vội," tôi nói. "Em cứ làm như em muốn."​


"Em muốn mau chóng trở lại cuộc sống bình thường. Em muốn trở về đúng nghĩa là vợ của anh, là mẹ của Yuji."​


"Em đang làm rất tốt."​


"Em muốn tốt hơn nữa. Phải thật tự nhiên hơn nữa."​


Anh biết không, nàng hỏi.​


"Biết gì cơ?"​


"Biết là đầu ngón tay của em sẽ run khi nắm tay anh."​


"Ừ, đang run này."​


"Thì bởi..." nàng nói. "Với em, đây cũng giống như lần đầu được nắm tay bạn trai. Em đang hồi hộp lắm."​


Thật ra tôi cũng đang hồi hộp. Dù không như Mio nhưng tôi cũng bị ngắt quãng một năm. Bàn tay của người vợ sau một năm chia lìa khiến tôi khó mà cầm lòng nổi.​


Khách quan mà nói, việc hai vợ chồng lấy nhau sáu năm còn đỏ mặt khi nắm tay nghe có vẻ khá buồn cười. Nhưng chúng tôi là người hay quan trọng hóa vấn đề. Mà những người hay quan trọng hóa vấn đề đôi khi lại rất buồn cười trong mắt người khác.​


"Abbiamo poco poco!"​


Tiếng Yuji đột nhiên vọng tới.​


Hai chúng tôi giật mình, vội bỏ tay nhau ra.​


"Lần này con nói gì vậy?"​


"Chúng ta chia nhau ít một thôi."​


"À, ra vậy."​


Mio không chỉ nghiêm túc mà còn rất thực tế. Thay vì đau khổ do mất trí nhớ, nàng đã đón nhận sự thật và hoàn thành những việc thuộc về bổn phận của mình, điều này thật giống tính cách nàng. Nàng chăm sóc Yuji, nấu ăn và làm rất nhiều việc khác.Cũng tốt thôi.​


Nhưng,​


Nàng chỉ còn là hồn ma.​


Một ngày nào đó, nàng sẽ rời xa thế giới này. Nhìn nàng nỗ lực không mệt mỏi trong khi không biết rằng mình sẽ phải rời khỏi nơi đây, tôi thấy xót xa.​


Nàng không biết.​


Rằng nàng đã qua đời một năm về trước. Rằng lần chia tay thứ hai sẽ chẳng còn bao xa nữa.


Chương trước | Chương sau

↑↑
Giả Dung

Giả Dung

Giả Dung là một trong những tiểu thuyết ngôn tình của tác giả Lâu Vũ Tình nói về

26-07-2016 1 chương
Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối

Xâm Chiếm Tuyệt Đối là tiểu thuyết ngôn tình hiện đại được sưu tầm và đăng

21-07-2016 45 chương
Yêu Anh Không Hối Hận

Yêu Anh Không Hối Hận

Thẩm Bội Tuyền rất cảm động, không ngừng cảm ơn mọi người. Ân tình này dù cô có

22-07-2016 11 chương
Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Dạ Ngưng Tịch - Phi Yên

Văn án: Hơn mười năm trước có một âm mưu bị phát hiện, người duy nhất thoát

10-07-2016 66 chương
Mảnh đất tổ

Mảnh đất tổ

(khotruyenhay.gq) Trần Lê nằm sõng xoài giữa vũng máu tươi, khuôn mặt chừng đau đớn

29-06-2016
Em rơi

Em rơi

Có những lúc em đứng chông chênh trên gờ đá bằng một chân, tự thích thú khi chìm vào

24-06-2016
Buông tay là hết

Buông tay là hết

Buông tay là hết, hết hẹn hò, hết trách cứ vu vơ, hết những yêu ghét luôn biết đâu

29-06-2016
Đâu chỉ bất ngờ

Đâu chỉ bất ngờ

Huy chắc chắn không phải là một thằng nhóc 16 tuổi hư đốn. Bởi nó không hút thuốc,

28-06-2016
Một câu trả lời

Một câu trả lời

Một hôm, chú Gà Con cứ bám riết lấy anh Gà Trống to tướng mà hỏi. – Tại sao mỏ

24-06-2016
Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Này Nhóc... Em Là Vợ Anh

Trích đoạn:Khi ba hắn nói chuyện điện thoại xong thì lại nhìn vào phòng cấp cứu và

20-07-2016 3 chương